Mây đen che trăng, đêm dần buông xuống.
Hắn cũng không biết mình bị làm sao nữa, nếu Dạ Dữ thật sự yêu nữ tử kia… cơ hội tốt để ly gián quan hệ giữa Hoàng đế và Dạ Dữ như vậy mà hắn lại bỏ qua sao?
Có lẽ thúc phụ nói đúng, hắn vẫn còn quá mềm lòng.
Trong lòng Phùng Bính có chút phức tạp, hắn mím chặt môi, ánh mắt dần tối lại, lặng lẽ hòa vào màn đêm.
…
Sau khi rời khỏi phố Trường Ninh, Dạ Dữ liền đi thẳng về phủ.
Phủ Đô đốc do Hoàng đế ban tặng cách ty chỉ huy Cẩm Y Vệ không xa, cưỡi ngựa chỉ mất chưa đến một khắc là đến, nhưng những lúc công vụ bận rộn, Dạ Dữ vẫn thường ở lại ty chỉ huy.
Phủ Đô đốc là một sân năm tiến được trang hoàng vô cùng xa hoa cho thấy sự coi trọng của Hoàng đế đối với Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, nhưng người hầu trong phủ lại không nhiều. Gần đây hắn mải truy tra loạn đảng làm thơ phản nghịch, đã mấy ngày không về phủ.
Dạ Dữ đi xuyên qua sân giữa, tiến vào nội viện.
Phàn thúc đang chỉ đạo hạ nhân quét dọn sân vườn, thấy hắn phong trần mệt mỏi bước vào, lập tức mừng rỡ.
Phàn thúc vội vàng bước tới đón: “Đại nhân, ngài đã về rồi!”
Dạ Dữ khẽ gật đầu.
Canh giờ đã không còn sớm nữa, Dạ Dữ hạ giọng: “Mẫu thân đã nghỉ ngơi chưa?”
Phàn thúc đáp: “Lão phu nhân hôm nay đi dạo trong vườn cả buổi chiều, đi mệt rồi nên đã nghỉ ngơi sớm rồi ạ.”
Dạ Dữ khẽ “ừm” một tiếng.
Lão phu nhân trước nay vẫn không thích ra ngoài, cùng lắm chỉ dạo chơi trong vườn nhà mình, thế nên Dạ Dữ đã hạ lệnh cho mở rộng khu vườn gấp đôi, mang về không ít kỳ hoa dị thảo để lão phu nhân ngắm.
“Thiêm Nhi đâu?” Giọng Dạ Dữ có một tia ấm áp hiếm thấy.
Phàn thúc cười nói: “Thiêm Nhi cũng ngủ rồi, đại nhân yên tâm, con bé vẫn ổn.”
Dạ Dữ trầm ngâm một lát rồi nói: “Ta đi xem con bé.”
Phàn thúc vội vàng cầm đèn l*иg đi trước dẫn đường.
Dạ Dữ đi đến thiên viện, thị nữ gác đêm thấy hắn đến lập tức cúi mình hành lễ.
Dạ Dữ lặng lẽ xua tay cho thị nữ lui xuống rồi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ bước vào.
Đêm đen như mực, trong phòng tối om nhưng thị lực của Dạ Dữ rất tốt, hắn thấy trên chiếc bàn dài bên cạnh bày không ít đồ chơi trẻ con, có trống lắc, búp bê đầu hổ, giỏ hoa nhỏ…, bày la liệt một mảng lớn, trông hoa cả mắt.
Dạ Dữ đi đến bên giường, nhẹ nhàng vén màn lên.
Bên trong màn, ánh trăng dìu dịu chiếu lên khuôn mặt cô bé. Cô bé nhắm mắt, hàng mi dài phủ trên gò má nhỏ nhắn, khuôn mặt hồng hào, đôi môi nhỏ hơi chu lên, ngủ rất say sưa.
Thiêm Nhi chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, ngủ chưa được bao lâu đã thò cả tay chân ra ngoài chăn.
Dạ Dữ hơi cúi người xuống, kéo bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô bé nhét lại vào trong chăn. Thiêm Nhi dường như cảm nhận được điều gì, trở mình rồi ngủ tiếp.
Chăn lại bung ra.
Dạ Dữ nhíu mày, lại đắp lại cho cô bé.
Hắn đứng lặng bên giường một lúc, chắc chắn cô bé không đạp chăn nữa mới buông màn rời đi.
Dạ Dữ ra khỏi phòng ngủ, Phàn thúc vẫn đang đợi ở đó.
“Thiêm Nhi mà biết đại nhân đến thăm, chắc chắn sẽ vui lắm.” Phàn thúc cười nói.
Ông ấy biết Dạ Dữ rất coi trọng đứa trẻ này, và đứa trẻ này cũng rất thích có Dạ Dữ bên cạnh.
Nhưng Dạ Dữ công việc bận rộn, có khi mười ngày nửa tháng mới có thể chơi với cô bé một lúc.
Dạ Dữ không nói gì, định trở về viện của mình.
Phàn thúc cẩn thận quan sát sắc mặt Dạ Dữ: “Đại nhân, thuốc thang vẫn luôn chuẩn bị sẵn, lát nữa lão nô mang đến cho ngài nhé?”
Phàn thúc thấy Dạ Dữ lúc này mới về, chắc chắn lại chưa ăn gì.
Quả nhiên Dạ Dữ do dự một lát.
Hắn liếc nhìn Phàn thúc rồi mới nói: “Được.”
Nụ cười của Phàn thúc càng tươi hơn.
Một lát sau, Phàn thúc mang hộp thức ăn vào phòng, lại giúp Dạ Dữ chuẩn bị xong thùng tắm và nước.
Ông ấy theo bản năng liếc nhìn Dạ Dữ rồi nói: “Đại nhân… Ngài phải ăn chút gì đó, nhất định phải giữ gìn sức khỏe mới được.”
Dạ Dữ không chút cảm xúc, nhàn nhạt nói: “Biết rồi, ngươi ra ngoài đi.”
Phàn thúc cúi đầu vâng dạ, trong mắt vẫn tràn đầy lo lắng, lặng lẽ lui ra khỏi phòng.
Dạ Dữ một mình đứng trước bàn.
Trước mặt hắn là chiếc hộp đựng thức ăn hai tầng quen thuộc.
Ánh mắt Dạ Dữ chăm chú nhìn hộp thức ăn, chần chừ một lát, cuối cùng vẫn vươn ngón tay ra, nhẹ nhàng mở nắp hộp.
Một mùi chua chát đắng ngắt xộc thẳng vào mũi.
Đây là bí dược mà Phàn thúc nấu cho Dạ Dữ.
Đã nhiều năm nay tỳ vị hắn bất hòa, không có cảm giác thèm ăn nên vẫn luôn dùng bí dược để bồi bổ.
May mà công pháp của hắn cao siêu, dùng thuốc này hỗ trợ, lại vận công điều tức nên mới có thể khỏe mạnh không lo.
Nếu là người khác, e rằng đã sớm gầy trơ xương, tính mạng khó giữ rồi.
Dạ Dữ bưng bát thuốc lên, vị đắng ngắt quanh quẩn nơi chóp mũi, hắn mặt không đổi sắc, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.