Thân hình Hoàng đế khựng lại, ông ta quay mặt đi, trong mắt vẫn còn vương một tia du͙© vọиɠ, lập tức cằn nhằn: “Sao lại đến muộn thế!?”
Nói xong, ông ta đứng dậy khỏi người mỹ nhân, còn ghét bỏ đá nàng ta một cái: “Cút! Mất hứng!”
Đối với ông ta mà nói, tin tức Phùng Bính mang về còn thú vị hơn mỹ nhân này nhiều.
Mật Nhi lập tức bò dậy, vội vàng nhặt quần áo lên rồi vừa khóc vừa chạy ra ngoài.
“Mau cho Phùng Bính vào.” Chẳng hiểu sao, Hoàng đế lại lộ ra một tia phấn khích.
Một lát sau, cửa điện mở toang, Liễu công công dẫn Phùng Bính vào.
Hoàng đế liếc nhìn hắn một cái, hắn vẫn đang mặc bộ đồ dạ hành, chưa kịp thay đã vội đến đây phục mệnh.
Phùng Bính cung kính quỳ xuống: “Nô tài tham kiến Hoàng thượng.”
Hoàng đế xua tay: “Miễn lễ… Tình hình thế nào?”
Sắc mặt Phùng Bính hơi khựng lại, nói: “Sau khi xuất cung, Dạ Dữ đại nhân đã đến hẻm Võ Nghĩa.”
Ánh mắt Hoàng đế tối sầm lại, nói: “Chính là hẻm Võ Nghĩa có bài thơ phản nghịch đó sao?”
Phùng Bính gật đầu xác nhận.
Hoàng đế: “Hắn đến đó làm gì?”
Tuy Dạ Dữ nói hắn gặp Ninh Vương là để bàn chuyện ăn uống… nhưng bao năm qua, Dạ Dữ dường như chẳng hề để tâm đến bệnh dạ dày của mình, nay đột nhiên lại sốt sắng như vậy, quả thật có chút kỳ lạ.
Huống hồ gần đây thơ phản nghịch xuất hiện liên tục, Dạ Dữ cũng chưa tra ra manh mối rõ ràng. Chẳng lẽ chuyện này do Ninh Vương làm, Dạ Dữ đang giúp hắn che giấu sao!?
Hoàng đế càng nghĩ càng thấy không ổn, tâm tư quay cuồng, ánh mắt biến đổi không ngừng.
Phùng Bính trầm giọng nói: “Ở đó có một quán ăn, dường như cũng có chút danh tiếng… Xem ra, Dạ Dữ đại nhân… là đi ăn cơm.”
Phùng Bính tuy là người của Đông Xưởng, ngoài việc nghe lệnh Phùng Hàn thì hắn vẫn một lòng trung thành với Hoàng đế, mà Hoàng đế lại đa nghi, hắn không dám giấu giếm, chỉ có thể thấy gì nói nấy.
Hoàng đế nghe vậy thì ngẩn ra.
Ông ta nghi hoặc hỏi: “Chẳng lẽ Dạ Dữ thật sự đi ăn?”
Nhớ năm đó, ông ta nhất thời tò mò muốn ép Dạ Dữ ăn, Dạ Dữ cũng không thèm nể mặt ông ta lấy một lần.
Hoàng đế tuy rất không vui nhưng xét thấy Dạ Dữ có thể trọng dụng nên không vì chuyện này mà làm khó hắn.
Bây giờ lại nghe nói hắn tự mình ra ngoài tìm đồ ăn… Thật đúng là chuyện lạ.
Phùng Bính đáp: “Nhưng quán ăn mà Dạ Dữ đại nhân đến hôm nay không mở cửa, thế nên Dạ Dữ đại nhân đã hỏi thăm chỗ ở của chủ quán, đi thẳng đến nhà người ta.”
Hoàng đế nghe xong, khóe miệng giật giật: “Thật sự ngon đến vậy sao?”
Chẳng lẽ thật sự là ông ta đa nghi rồi? Có lẽ Ninh Vương chỉ đơn thuần giới thiệu cho Dạ Dữ một quán ăn ngon, giúp hắn cải thiện khẩu vị?
Nhưng theo sự hiểu biết của ông ta về Dạ Dữ, hắn không thể nào chủ động đi tìm đồ ăn được, bởi thế Hoàng đế nghĩ mãi không ra.
Hoàng đế suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Ngươi có tận mắt thấy Dạ Dữ ăn không?”
Phùng Bính đáp: “Chưa từng… Sau khi Dạ Dữ đại nhân và Doãn Trung Ngọc vào sân, nô tài không tiện theo vào… Nhưng, nô tài cho rằng, Dạ Dữ đại nhân đến nhà đó, có lẽ còn một nguyên nhân khác.”
Hoàng đế nghe ra ý tứ trong lời hắn, hứng thú hỏi: “Nguyên nhân gì?”
Phùng Bính: “Vì nữ đầu bếp đó.”
Hoàng đế lập tức sáng mắt lên.
Hoàng đế nhìn Phùng Bính, cười mà như không cười.
“Có thể khiến Dạ Dữ đến tận cửa, vậy đó là mỹ nhân thế nào?”
Phùng Bính sững người, nhất thời không biết phải hình dung ra sao.
Cô nương đó không son không phấn, mày ngài mắt phượng, nụ cười vương trên khóe môi, hoàn toàn khác biệt với những nữ nhân trang điểm đậm trong cung.
Khi Phùng Bính theo dõi Dạ Dữ đến quán ăn Vô Danh đã thấy trước quán có không ít ăn mày tụ tập. Đám ăn mày thấy quán đóng cửa, ai nấy đều tiu nghỉu… hẳn là thường được nàng ban ơn.
Sắc mặt hắn hơi khựng lại, lời đến bên miệng, bỗng dưng có chút không nỡ.
Phùng Bính trấn tĩnh lại: “Theo nô tài thấy, chẳng qua chỉ là một nữ nhân bình thường mình đầy mùi dầu mỡ mà thôi.”
Hoàng đế bật cười.
Hoàng đế liếc Phùng Bính một cái, sắc mặt Phùng Bính vẫn như thường.
Giọng điệu Hoàng đế cũng thả lỏng đi mấy phần: “Dạ Dữ này… năng lực làm việc thì thuộc hàng nhất lưu, nhưng về ăn uống và nữ nhân, quả thật chẳng có chút phẩm vị nào cả.”
Phùng Bính thuận theo: “Hoàng thượng nói phải.”
Hoàng đế hừ một tiếng, liếc nhìn Phùng Bính rồi cười nói: “Thôi được rồi, cái hay của nữ nhân, nói ngươi cũng không hiểu.”
Sắc mặt Phùng Bính hơi cứng lại.
Hoàng đế mân mê chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay rồi gọi: “Liễu Nhân.”
Liễu công công vâng lời bước đến.
“Đi chọn một nữ tử nấu ăn ngon, dung mạo xinh đẹp lại biết hầu hạ người, đưa đến cho Chỉ huy sứ, để hắn mở mang tầm mắt! Ha ha ha ha…”
Liễu công công nở nụ cười, vội vàng vâng dạ.
Phùng Bính bước ra khỏi cung Thái Cực.
Liễu công công nhất quyết tiễn hắn ra khỏi cung, suốt đường đi đều vô cùng nhiệt tình: “Phùng công công đi thong thả, phiền ngài thay ta gửi lời hỏi thăm Xưởng công lão nhân gia…”
Phùng Bính mặt không cảm xúc “ừm” một tiếng, rồi phất tay áo bỏ đi.