Chương 23: Trong cung

Ánh mắt Doãn Trung Ngọc trầm xuống: “Đại nhân có biết là kẻ nào không?”

Dạ Dữ khẽ cười: “Ngoài Đông Xưởng ra thì còn có thể là ai được nữa.”

Sắc mặt Doãn Trung Ngọc hơi sững lại, bàn tay bất giác siết chặt thành quyền.

Đông Xưởng dạo này ngày càng ngông cuồng, lại dám theo dõi bọn họ!?

Nhưng… Doãn Trung Ngọc liếc nhìn Dạ Dữ, đột nhiên có một dự cảm chẳng lành.

Nếu thật sự là người của Đông Xưởng phái tới thì có lẽ Dạ Dữ đã trực tiếp lôi cổ kẻ đó ra rồi.

Nhưng Dạ Dữ không những ngầm cho phép hắn theo dõi mà còn bày trò diễn kịch cho hắn xem… Điều này có chút kỳ lạ.

Chẳng lẽ… vở kịch này không phải diễn cho Đông Xưởng, mà là diễn cho Hoàng đế xem!?

Ý nghĩ này khiến Doãn Trung Ngọc sợ đến toát mồ hôi lạnh.

Cẩm Y Vệ từ khi thành lập đến nay đã trải qua ba đời.

Mỗi một đời đều là cánh tay trái tay phải đắc lực của Hoàng đế, được Hoàng đế vô cùng tin tưởng.

Ngoại trừ đời Cẩm Y Vệ trước có kẻ phản bội, bị Thái tử lúc đó, cũng tức Hoàng đế bây giờ hạ lệnh diệt môn thì chưa từng xảy ra một cuộc khủng hoảng tín nhiệm nào.

Trong lòng Doãn Trung Ngọc, Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ luôn là một sự tồn tại vô cùng đáng tin cậy và không thể thiếu.

Nếu Hoàng đế thật sự nảy sinh nghi ngờ, phái người theo dõi họ… vậy có phải chứng tỏ, Hoàng đế không còn tin tưởng Dạ Dữ… hay nói đúng hơn là không còn tin tưởng Cẩm Y Vệ nữa không!?

Trong lòng Doãn Trung Ngọc có chút thấp thỏm, hắn theo bản năng liếc nhìn Dạ Dữ, ánh mắt Dạ Dữ lạnh như băng, im lặng không nói gì.

“Đại nhân…” Doãn Trung Ngọc do dự một lúc, cuối cùng cũng cất tiếng hỏi: “Nếu lần sau vẫn có người theo dõi thì phải làm sao?”

Dạ Dữ: “Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.”

Sau chuyện năm bảy tuổi, hắn chưa từng sợ hãi bất cứ điều gì nữa.



Trong cung Thái Cực, yến oanh ca múa, rượu nồng tai nóng.

Một đám vũ cơ trẻ trung xinh đẹp, khoác lên mình vũ y diễm lệ quyến rũ, uyển chuyển theo nhịp điệu, hết mình uốn lượn vòng eo.

Ánh mắt các vũ cơ lúng liếng, vô cùng thướt tha, mỗi cái chau mày, mỗi nụ cười đều động lòng người.

Hoàng đế tựa nghiêng trên sạp, nâng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Long bào của hắn hơi hé mở, tóc mai rối bù, trong vẻ lười biếng ẩn chứa vài phần ngạo nghễ, đôi mắt như chim ưng, tưởng như vô tình nhưng thực ra lại sắc bén vô cùng.

Một khúc nhạc dứt, các vũ cơ cúi mình hành lễ, chuẩn bị lui xuống.

Khóe môi Hoàng đế khẽ nhếch, ông ta vươn tay tóm lấy một vũ cơ kéo vào lòng.

Vũ cơ bị ông ta kéo như vậy, sợ đến hoa dung thất sắc: “Hoàng… Hoàng thượng…”

Nàng ta tuổi còn nhỏ, mới mười bốn mười lăm tuổi, mặc vũ y hở eo màu hồng ngồi trên đùi Hoàng đế, cả người run lên cầm cập.

Vòng eo mảnh mai không đủ một vòng tay, Hoàng đế đưa tay lên vuốt ve.

“Trẫm thấy ngươi múa rất đẹp.” Môi Hoàng đế kề sát vào chiếc cổ ngọc ngà của nàng ta, trầm giọng nói.

Vũ cơ kia gắng gượng cười, run giọng: “Đa… đa tạ Hoàng thượng…”

Đầu Hoàng đế vùi vào cổ nàng ta, mập mờ hỏi: “Tên gì?”

Hàm răng vũ cơ va vào nhau lập cập: “Bẩm… bẩm Hoàng thượng… Nô tỳ là Mật Nhi.”

Hoàng đế cười một tiếng, chậc chậc nói: “Mật Nhi… tên hay lắm, ngọt lắm.”

Đôi môi lạnh như băng của Hoàng đế lướt xuống, cắn lên xương quai xanh xinh đẹp rõ nét.

Mật Nhi sợ hãi hét lên.

Liễu công công ở bên cạnh đưa mắt ra hiệu cho các vũ cơ còn lại, các vũ cơ kia bèn vội vàng lui ra ngoài.

Những vũ cơ chạy thoát đều thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nữ nhân bị vị Hoàng đế này để mắt tới, chẳng mấy ai có kết cục tốt đẹp.

Trong cung Thái Cực, chẳng mấy chốc đã vọng ra tiếng khóc của Mật Nhi.

Một bóng đen lóe lên trước cửa cung Thái Cực, Liễu công công ngước mắt nhìn, lập tức tươi cười: “Là Phùng công công đó ư!”

Người tới là Phùng Bính, cháu của Xưởng công Đông Xưởng Phùng Hàn, cũng là người được hắn coi trọng nhất, tuổi mới ngoài hai mươi đã là Chưởng ban của Đông Xưởng.

Liễu công công vô cùng ân cần hỏi: “Muộn thế này rồi, Phùng công công còn đến gặp Hoàng thượng sao?”

Phùng Bính cũng không khách sáo với ông ta, đi thẳng vào vấn đề: “Đúng vậy, ta có việc cần bẩm báo, phiền Liễu công công thông truyền một tiếng.”

Liễu công công vội vàng đáp ứng, cái ân tình của nhà họ Phùng này, dĩ nhiên ông ta cũng muốn vun vào một chút.

Nhưng Hoàng đế lúc này đang sủng hạnh mỹ nhân, nếu ông ta vào thông báo, e rằng không tránh khỏi một hồi quở trách.

Phùng Bính nhận ra sự do dự của ông ta liền nói: “Liễu công công cứ đi đi, nếu có chuyện gì, tự khắc có ta gánh vác.”

Liễu công công vội cười nói: “Phùng công công khách khí rồi, nô tài đi ngay đây!”

Nói xong, Liễu công công lại bước vào nội điện.

Lúc này, Hoàng đế đang đè Mật Nhi xuống đất.

Quần áo tán loạn, mỹ nhân khóc nỉ non.

Liễu công công nhìn mãi đã thành thói quen, chỉ làm như không thấy: “Hoàng thượng… Phùng Bính công công đến.”