Thư Điềm đã sớm dự đoán được chắc chắn Dạ Dữ sẽ hỏi cái này.
Thư Điềm thầm nghĩ, còn không phải là vì gà ba chén không đủ ăn mới bất đắc dĩ chia thành nhiều phần như vậy sao... Nhưng bề ngoài nàng vẫn cười: “Dân nữ nghĩ rằng, chắc chắn các vị đại nhân của ty chỉ huy Cẩm Y Vệ bận rộn công vụ, không có thời gian chờ đợi quá nhiều món ăn nên đã tự ý chuẩn bị cơm công vụ cho hai vị. Món chính trong này là gà ba chén, ngoài ra còn có trứng ốp la, rau xanh và cơm... có thể đáp ứng nhu cầu thể lực hàng ngày.”
Doãn Trung Ngọc hít một hơi thật sâu, hắn lại thực sự rất vui mừng, mỗi người một phần thì hắn sẽ không phải mỗi lần gắp thức ăn đều phải nhìn sắc mặt Dạ Dữ nữa.
Dạ Dữ khẽ nhướng mày: “Làm phiền rồi.”
Thư Điềm cười cười rồi lui ra.
Nàng nháy mắt với Lưu thị, Lưu thị liền theo Thư Điềm trở về bếp.
Nàng còn để lại một nửa cho Lưu thị và mình, nếu phòng ăn đã bị hai người bọn họ chiếm mất thì nàng và mẫu thân sẽ ăn trong bếp.
Lưu thị nhỏ giọng lẩm bẩm: “Điềm Điềm, liệu bọn họ có thích gà ba chén không?”
Thư Điềm lắc đầu nói: “Con cũng không biết.” Dừng một chút, nàng ở trong bếp nhìn xuyên qua rèm châu vừa hay có thể thấy tướng ăn của Doãn Trung Ngọc, nàng khẽ nhướng mày: “Xem ra... là thích.”
Trong phòng ăn, Doãn Trung Ngọc cầm đũa, vội vàng gắp một miếng thịt gà cho vào miệng.
Vừa cắn một miếng, thịt gà non mềm đã tơi ra, mỗi thớ thịt đều thấm đẫm vị tươi, mặn, thơm, các tầng vị giác vô cùng phong phú.
“Ừm... thịt gà này không tầm thường!” Doãn Trung Ngọc không nhịn được cất tiếng khen ngợi.
Hắn không khỏi dùng đũa lật những miếng gà, trong đó ngoại trừ vài chiếc lá xanh điểm xuyết thì dường như không còn thấy gia vị nào khác.
Doãn Trung Ngọc nếm thử lá húng quế đã được xào mềm, mùi thơm kỳ lạ có chút kí©h thí©ɧ, hơi giống hồi hương, lại có chút nồng, nhưng lại càng kí©h thí©ɧ vị giác của hắn hơn.
Hắn không nhịn được lại gắp một miếng gà khác, chấm vào nước sốt trong đĩa rồi đưa vào miệng. Thịt gà không chỉ có lớp vỏ ngoài thấm đẫm tinh hoa của sốt ba chén mà ngay cả bên trong thớ thịt cũng đã ngấm hương thơm của sốt.
Hắn vội vàng và một miếng cơm, cơm trắng dẻo thơm quyện với nước sốt gà ba chén đậm đà, một miếng đầy miệng, nhai thật đã.
Doãn Trung Ngọc chỉ với hai ba miếng gà đã ăn hết vốc cơm vun như ngọn núi nhỏ.
Doãn Trung Ngọc vừa định lên tiếng gọi Thư Điềm thêm cơm cho hắn thì nghe Dạ Dữ mở lời: “Phần này cũng cho ngươi.”
Nói xong, hắn đẩy đĩa của mình về phía Doãn Trung Ngọc.
Doãn Trung Ngọc ngẩn ra: “Đại nhân không ăn sao?”
Dạ Dữ lắc đầu một cách gần như không thể nhận thấy, vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc.
Thịt gà này... quả thật rất thơm.
Hắn thấy Doãn Trung Ngọc ăn ngon lành liền nhìn thêm vài lần, nhưng vừa nghĩ đến mình cũng phải ăn, trong dạ dày lại trào lên một cảm giác buồn nôn.
Doãn Trung Ngọc cười ha hả: “Đa tạ đại nhân!”
Hắn không chút khách khí bưng khay thức ăn của Dạ Dữ qua, tiếp tục ăn như hổ đói.
Ở trong bếp, Thư Điềm thu hồi ánh mắt.
Nàng khẽ nhíu mày, có chút khó hiểu.
“Điềm Điềm, sao vậy?” Lưu thị vừa ăn cơm vừa hỏi.
Thư Điềm: “Mẫu thân, món gà ba chén này... không ngon sao?”
Lưu thị ngẩn ra rồi trả lời: “Ngon mà, ta thấy còn ngon hơn cả phụ thân con làm nữa ấy!”
Thư Điềm không nói gì.
Nàng nhớ lại lần trước, bánh bao rõ ràng làm rất ngon, một mình Doãn đại nhân kia ăn không ít, vậy mà hắn lại không ăn.
Mà hôm nay, rõ ràng là hắn hỏi “có đồ ăn không” nhưng vẫn không nếm một miếng!
Thư Điềm nghĩ đến đây, trong lòng có chút bực bội.
Nàng làm đầu bếp lâu như vậy, chưa từng gặp thực khách nào như thế! Rốt cuộc là nàng làm không đủ ngon hay là hắn kén ăn đây?
Thư Điềm không nhịn được muốn hỏi cho ra nhẽ.
Nàng do dự một lát, cuối cùng hạ quyết tâm, đứng dậy.
Nàng xoay người đi ra cửa, vén rèm châu lên, đang chuẩn bị bước vào phòng ăn thì sững người.
Trên bàn chỉ còn lại hai chiếc đĩa trống không và một nén bạc.
Bóng dáng lạnh lùng trong bộ y phục màu đỏ thẫm kia đã rời đi tự lúc nào.
…
Trên con phố Trường Ninh tĩnh mịch, hai bóng người bị ánh trăng kéo dài ra.
Doãn Trung Ngọc đi theo sau Dạ Dữ, no đến mức muốn ợ nhưng lại không dám lên tiếng.
Dạ Dữ thấy hắn đi chậm liền dừng lại, quay đầu nhìn hắn một cái, cau mày nói: “Chưa ăn no sao?”
Hắn không biết sức ăn của Doãn Trung Ngọc ra sao, chỉ nhớ lần trước nghe họ nói, ba người cộng lại đã ăn hết mười mấy bát mì.
Doãn Trung Ngọc vội vàng xua tay: “Thuộc hạ ăn no rồi, đa tạ đại nhân… Ợ~”
Dạ Dữ: “…”
Doãn Trung Ngọc cười ngượng ngùng, sắc mặt đỏ bừng.
Dạ Dữ xoay người, lặng lẽ đi thẳng về phía trước.
Doãn Trung Ngọc vội bước theo, hạ giọng hỏi: “Đại nhân, kẻ đó… hình như đi rồi.”
Dạ Dữ gật đầu: “Ừm, chúng ta vừa vào sân thì hắn đã đi rồi.”