Hắn và Doãn Trung Ngọc ngồi xuống bàn, phòng ăn và nhà bếp chỉ cách nhau một cánh cửa.
Phòng ăn không lớn, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, hoa văn chạm trổ bên cạnh bàn đã bị mài đến nhẵn bóng, trông có vẻ đã có từ lâu.
Trên bức tường cạnh phòng ăn, giống như quán Vô Danh, có một kệ gỗ hình ô vuông, trên đó đặt không ít rượu.
Lưu thị thấy ánh mắt Dạ Dữ dừng lại trên kệ gỗ liền tươi cười nói: “Đại nhân, những loại rượu này đều là nhà tự nấu, hay là để dân phụ rót ra cho hai vị nếm thử nhé?”
Hai mắt Doãn Trung Ngọc sáng rực lên.
Dạ Dữ lại lạnh nhạt nói: “Cẩm Y Vệ phá án, không uống rượu.”
Lưu thị gượng cười, không nói gì nữa.
Trong bếp, một tiếng “xèo” đột ngột vang lên, Dạ Dữ nhíu mày.
Doãn Trung Ngọc vội nói: “Đại nhân... là... là tiếng thức ăn cho vào chảo...”
Sắc mặt Dạ Dữ hơi khựng lại, ho nhẹ một tiếng.
Trong bếp, Thư Điềm đứng trước bếp lò, tiếp tục nấu món gà ba chén.
Gà ba chén là một món ăn nổi tiếng ở phương nam, cần cho ba loại gia vị khác nhau vào nồi để nấu nên được gọi là “gà ba chén”.
Thư Điềm lại xắn tay áo lên, dầu trong chảo đã nóng già, nàng đồng loạt đổ gừng lát, tỏi, hành tây vào chảo phát ra tiếng “xèo xèo”, chẳng mấy chốc mùi hành tỏi phi thơm đã tỏa ra.
Hành tỏi phi xong được để sang một bên, Thư Điềm rửa sạch chảo sắt, đổ một muỗng lớn đường trắng vào.
Từng hạt đường trong chảo từ từ thắng thành nước hàng, chuyển sang màu nâu đỏ, Thư Điềm bèn đổ một chén nước vào, hòa tan phần nước hàng đậm đặc này rồi thêm một chén nước tương màu nâu sẫm.
Ở triều đại này, cách gọi nước tương đã xuất hiện nhưng không ít người vẫn thích gọi nước tương là “tương đậu thanh”, ban đầu được làm từ thịt tươi ướp, từ trong cung dần dần truyền ra dân gian.
Sau khi nước tương và nước hàng hòa quyện, Thư Điềm lại múc một chén rượu hoa điêu, “vèo” một tiếng hắt vào.
Rượu hoa điêu này có thể khử mùi tanh của thịt, đóng vai trò cực kỳ quan trọng đối với vị “tươi” của thịt gà.
Nước, nước tương, rượu hoa điêu, ba chén đã đủ. Nhiều loại nước sốt hòa quyện vào nhau, nấu lên mùi thơm nồng nàn, xộc thẳng vào mũi.
Thư Điềm lại rắc một nhúm lá húng quế.
Lá húng quế xanh mơn mởn, mang một chút hương vị của thì là, có thể khử mùi tanh.
Sau khi những chiếc lá húng quế tươi non mơn mởn rơi vào trong nước sốt, Thư Điềm khẽ đảo nhẹ xẻng, chúng liền chìm xuống, nửa nồi sốt sủi bọt lục bục, hương thơm lan tỏa bốn phía.
Nước sốt nấu xong, thịt gà trắng nõn đã được Thư Điềm đặt lên thớt.
Lưỡi dao trong tay Thư Điềm khẽ nghiêng, lọc xương ra rồi thái thịt gà thành từng miếng. Thịt gà non mềm được thái thành từng miếng nhỏ, lại cho vào hỗn hợp trứng, muối và các gia vị khác để bắt đầu ướp.
Ướp khoảng nửa khắc, Thư Điềm bắt đầu đun nóng chảo, dầu vàng óng láng lăn một vòng trong chảo, đun đến khoảng năm phần nóng thì cho gà thái lát, gừng, hành tây vào, hương gừng hành quyện với thịt gà cho đến khi chiên chín.
Thịt gà được chiên vàng ruộm cùng với gừng hành được vớt ra khỏi chảo, đổ vào phần sốt ba chén đã chuẩn bị sẵn.
Rắc thêm một ít lá húng quế, lại xào đều, chuẩn bị cho sốt sánh lại.
Thư Điềm đun liu riu, nước sốt màu nâu từ từ cô lại thành dạng sệt đậm đặc, tinh hoa từng chút một ngấm vào thịt gà, biến mất ngay trước mắt... Đại công cáo thành!
Thư Điềm dùng xẻng cẩn thận múc gà ba chén ra đĩa, món gà ba chén sắc hương vị đều đầy đủ vô cùng hấp dẫn mê người.
Nhưng Thư Điềm lại có chút phiền muộn.
Đây vốn là bữa tối của nàng và Lưu thị, nhưng có thêm hai vị Cẩm Y Vệ nên đương nhiên là không đủ ăn.
Thư Điềm liếc nhìn những quả trứng gà bên cạnh, bỗng nảy ra một ý, mím môi cười.
Trong phòng ăn, Dạ Dữ ngồi nghiêm chỉnh bên bàn.
Doãn Trung Ngọc ngồi một bên, cũng không dám hó hé.
Lưu thị thỉnh thoảng lại liếc trộm bọn họ.
Ba người mắt to trừng mắt nhỏ chờ đợi.
Doãn Trung Ngọc không nhịn được lẩm bẩm: “Sao còn chưa xong nữa...”
Lưu thị nở nụ cười: “Đại nhân đừng vội, để có món ngon luôn phải tốn chút công phu mới được.”
Vừa dứt lời, rèm châu trước cửa phòng ăn khẽ động, Thư Điềm bưng hai chiếc đĩa lớn đi vào.
Nàng khẽ cong mày, hơi cúi người, đặt hai chiếc đĩa lớn lên bàn: “Hai vị đại nhân, đây là cơm công vụ gà ba chén, xin mời thưởng thức.”
Dạ Dữ rũ mắt, nhìn chiếc đĩa trên bàn.
Trên đĩa sứ trắng sạch sẽ, một phần ba là những miếng gà chiên vàng óng thơm phức, một phần ba khác là một quả trứng ốp la vàng rộm và một ít rau xanh.
Phần còn lại, cơm được úp thành hình bán cầu, hạt nào hạt nấy óng ánh căng mẩy, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Dạ Dữ lạnh nhạt hỏi: “Thế nào gọi là cơm công vụ?”