Doãn Trung Ngọc có chút kỳ lạ: “Không phải ngươi nói sao? Vậy tại sao hàng xóm ở hẻm Võ Nghĩa đều đồn rằng sau khi chúng ta ghé qua quán Vô Danh đã hại phụ thân nhà ngươi ngã bệnh?”
Thư Điềm hơi sững lại rồi nhớ lại: “Hôm ấy sau khi các vị đại nhân rời đi, phụ thân ta cảm thấy không khỏe rồi đột nhiên ngất xỉu... Việc này không liên quan gì đến các vị đại nhân cả.” Nàng đã hiểu ra mấu chốt, liền hành lễ, ôn tồn nói: “Chắc là có người truyền tin sai, mong đại nhân thứ tội.”
Doãn Trung Ngọc bĩu môi: “Quả nhiên là tam sao thất bản mà... Lũ điêu dân vô tri đó, chuyện xấu gì cũng thích đổ lên đầu Cẩm Y Vệ thôi!”
Lần sau gặp lại mấy kẻ đó, hắn nhất định phải dạy dỗ cho bọn họ một bài học mới được!
Trong hẻm nhỏ truyền ra một mùi hương vô cùng quyến rũ, Doãn Trung Ngọc ngửi thấy, không khỏi cẩn thận phân biệt, rốt cuộc là thứ gì... mà thơm đến vậy!?
Hắn cảm thấy bụng mình lại sắp réo vang, vội vàng đưa tay đè lại.
Thư Điềm khẽ cong môi, nhẹ giọng nói: “Không biết đại nhân còn có gì phân phó?”
Nàng tựa vào cửa, nụ cười rạng rỡ, trông có vẻ ung dung, không vội vã.
Nhưng thực chất là đang hạ lệnh đuổi khách.
Trong lòng Doãn Trung Ngọc vẫn vương vấn mùi thơm, chưa kịp phản ứng.
Dạ Dữ lại ngước mắt nhìn Thư Điềm một cái.
Mái tóc đen của nàng được búi lỏng, tà váy dài màu xanh ngọc quét đất, bên hông buộc tạp dề màu trắng sữa. Ánh trăng thanh khiết chiếu lên gò má khiến nàng trông thật tĩnh lặng và xinh đẹp.
Dạ Dữ mở miệng: “Có đồ ăn không?”
Giọng nói này trong trẻo lạnh lùng, mang theo vài phần từ tính bí ẩn.
Thư Điềm sững sờ, ngước mắt nhìn lên mới phát hiện cách đó không xa ở sau lưng Doãn Trung Ngọc còn có một người nữa.
Người này mặc áo cáo chuồn màu đỏ thẫm, dưới màn đêm, tự nhiên không chói lọi bằng màu đỏ tươi nhưng chỉ một cái liếc mắt lại không thể dời đi được nữa.
Sắc mặt Dạ Dữ tái nhợt, ngũ quan tuấn mỹ, tinh xảo như tạc, cả người có phần gầy gò nhưng lại vô cùng kín đáo.
Hắn đứng phía sau không nói một lời, gần như hòa vào bóng tối, cho đến khi hắn cất tiếng thì Thư Điềm mới phát hiện ra hắn.
Nàng vẫn nhớ hắn, chính là vị Cẩm Y Vệ chết sống không chịu ăn bánh bao kia.
Thư Điềm lấy lại bình tĩnh, nàng đoán thân phận của hắn không tầm thường nên cũng không dám chậm trễ, thấp giọng nói: “Đại nhân, quán ăn Vô Danh đã đóng cửa rồi ạ.”
Trong giọng nói của nàng có sự thất vọng không thể che giấu.
Mấy ngày nay Thư Điềm vẫn luôn bận rộn dọn dẹp quán ăn, dọn dẹp xong liền dán một mảnh giấy ở cửa, một là để thông báo cho thuê lại, hai là muốn nói với thực khách và đám trẻ mồ côi rằng quán Vô Danh đã đóng cửa, để đám trẻ mồ côi tìm cách khác để kiếm đồ ăn.
Dù trong lòng rất không nỡ nhưng vì bệnh tình của Đổng Tùng, Thư Điềm cũng không còn lựa chọn nào khác.
Ba người im lặng một lúc.
Dạ Dữ hờ hững liếc nàng một cái, lặp lại: “Ta hỏi là, có đồ ăn không.”
Hắn không quan tâm quán ăn Vô Danh mở cửa hay đóng cửa.
Hắn chỉ muốn cho kẻ theo dõi biết, hắn, Dạ Dữ, là đến để ăn cơm.
Thư Điềm kinh ngạc trong chốc lát, nàng chớp mắt: “Có... Có gà ba chén, đại nhân có dùng không ạ?”
Gió đêm se lạnh, Thư Điềm đứng ở cửa, tóc bị thổi hơi rối một chút.
Doãn Trung Ngọc vừa nghe, lập tức trợn tròn mắt. Hắn quay đầu lại, vẻ mặt mong chờ nhìn Dạ Dữ.
Dạ Dữ rũ mắt, bình tĩnh nhìn Thư Điềm một cái.
“Được.”
Thư Điềm miễn cưỡng cười một tiếng, vội vàng mời hai người vào trong sân.
“Két” một tiếng, cánh cửa gỗ đóng lại.
Bóng đen gần đó lóe lên một cái trong chớp mắt rồi quay người rời đi.
“Điềm Điềm, ai đến vậy?” Mẫu thân của Thư Điềm, Lưu thị, thong thả bước ra. Vừa thấy hai Cẩm Y Vệ mặc áo cá chuồn liền lập tức chết lặng, sững sờ đứng tại chỗ.
Lưu thị kéo giật Thư Điềm qua che chắn sau lưng, bà ấy chỉ vào Dạ Dữ và Doãn Trung Ngọc, giọng run rẩy: “Các ngươi... các ngươi muốn bắt thì bắt ta! Đừng bắt nữ nhi ta!”
Dạ Dữ nhìn chằm chằm Lưu thị một hồi, ánh mắt hơi rung động, có chút không thể tưởng tượng nổi.
Thư Điềm vội vàng giải thích: “Mẫu thân, mẫu thân hiểu lầm rồi... Hai vị đại nhân đến ăn cơm...”
Lưu thị ngây người, bà ấy nghi hoặc hỏi: “Ăn cơm sao?”
Thư Điềm gật đầu.
Doãn Trung Ngọc hắng giọng nói: “Ai bảo quán của các người đóng cửa chứ? Nếu không thì chúng ta cũng chẳng tìm đến tận đây.”
Lưu thị lúc này mới hoàn hồn, bà ấy định thần lại, miễn cưỡng nói: “Thì ra là vậy... Là dân phụ lỗ mãng...” Bà ấy hành lễ, cung kính nói: “Hàn xá đơn sơ, mong hai vị đại nhân lượng thứ.”
Ánh mắt Dạ Dữ vẫn dán chặt vào Lưu thị, biến ảo khôn lường.
Lưu thị có chút chột dạ lấy khăn tay ra, lau chùi kỹ lưỡng bàn ghế trong phòng ăn một lượt rồi mời bọn họ ngồi xuống.
Thư Điềm thấy vậy liền nói: “Hai vị đại nhân xin nghỉ ngơi một chút, ta đi chuẩn bị đồ ăn.”
Đến lúc này Dạ Dữ mới thu hồi ánh mắt.