Doãn Trung Ngọc trấn tĩnh lại, nói: “Lần trước thuộc hạ đến ăn mì... cô nương đầu bếp kia mở hàng muộn hơn các tiệm khác, nói là do phụ thân nàng ấy chân cẳng không tốt, đi lại không tiện.”
Dạ Dữ nhìn về phía trước, phát hiện có mấy người trông như thực khách đang đứng chờ trước cửa quán ăn Vô Danh, trên cửa có dán một tờ giấy, hình như có viết gì đó.
“Qua đó xem thử.” Dạ Dữ buông một câu rồi cất bước đi tới.
Doãn Trung Ngọc răm rắp theo sau.
Vây quanh cửa là mấy vị khách quen của quán ăn Vô Danh.
Một nam tử nhìn tờ giấy dán trên cửa, không nhịn được nói: “Sao quán Vô Danh này nói đóng cửa là đóng cửa liền vậy? Tay nghề của Đổng sư phụ tốt như thế, chẳng lẽ sau này không được ăn nữa sao?”
Một thư sinh bên cạnh nói: “Nghe nói Đổng sư phụ ngã bệnh, nữ nhi ông ấy tuy nấu ăn cũng không tệ nhưng phải chăm sóc Đổng sư phụ nên quán này không mở được nữa.”
Nam tử kia: “Là bệnh gì vậy? Sao đột ngột thế...”
Thư sinh kia thở dài, nói: “Nghe nói hôm đó có Cẩm Y Vệ đến quán Vô Danh dùng bữa, cũng không biết có phải đã dọa đến Đổng sư phụ không, tóm lại Cẩm Y Vệ vừa đi thì ông ấy liền ngất xỉu trong quán, không tỉnh lại được nữa.”
Nam tử kia nghe xong cũng có chút tiếc nuối: “Cẩm Y Vệ thật đúng là hại người không ít mà! Đổng sư phụ tốt như vậy, sao lại đắc tội với Cẩm Y Vệ chứ? Đáng thương, đáng thương quá...”
Hai người lại bắt đầu buồn bã nhớ lại những món tủ mà Đổng Tùng và Thư Điềm từng làm, hoàn toàn không phát hiện sau lưng bọn họ đang có hai nam tử cao lớn mặc áo cá chuồn đứng đó.
Doãn Trung Ngọc nghe hai người kia nói vậy, khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng, hắn tiến lên một bước định đôi co với bọn họ thì Dạ Dữ bỗng nhiên cản lại.
Doãn Trung Ngọc nhíu mày, phân bua: “Đại nhân, chúng ta thật sự không làm gì lão đầu kia... bọn họ đều nói hươu nói vượn...”
Dạ Dữ ngắt lời hắn, thấp giọng nói: “Đi hỏi thăm xem, cô nương kia ở đâu.”
Doãn Trung Ngọc: ???
Doãn Trung Ngọc đứng trong gió, ngẩn người.
Hắn có chút khó hiểu bèn hỏi lại: “Ý của đại nhân là…?”
Dạ Dữ liếc hắn một cái rồi nói: “Bất kể các ngươi có làm gì hay không, nay đã có tin đồn như vậy thì chúng ta phải làm rõ ngọn ngành.”
Dạ Dữ nói xong lại lặng lẽ nhíu mày, đưa mắt ra hiệu cho Doãn Trung Ngọc.
Doãn Trung Ngọc theo bản năng ngẩng đầu lên, ở góc tường gần đó, một bóng đen lập tức lẩn vào bóng tối.
Doãn Trung Ngọc giật nảy mình, hóa ra có người theo dõi bọn họ!?
Rốt cuộc người này đã bám theo bọn họ từ khi nào?
Trong đầu Doãn Trung Ngọc nhanh chóng suy đoán thân phận của người này.
Sắc mặt Dạ Dữ không chút gợn sóng: “Đi thôi.”
Doãn Trung Ngọc cũng vờ như không có chuyện gì, lập tức gật đầu: “Vâng.”
Hai người mặc kệ kẻ kia bám theo.
Bọn họ không tốn nhiều công sức đã hỏi thăm được chỗ ở của Đổng gia, Dạ Dữ và Doãn Trung Ngọc lên ngựa, phi nhanh chưa đến một khắc đồng hồ đã tới phố Trường Ninh.
Đây là một con phố dài bình thường, đa số là dân thường sinh sống, không có gì đặc biệt cả.
Nhưng lúc này đã gần đến giờ Tuất, nhà nhà đều đang chuẩn bị cơm tối, không khí tràn ngập mùi thức ăn khiến cơn thèm trong bụng Doãn Trung Ngọc trỗi dậy.
“Ọt...” Doãn Trung Ngọc vội vàng khom lưng nhưng vẫn không che được tiếng réo vang trong bụng.
Dạ Dữ liếc hắn một cái, không nói gì.
Doãn Trung Ngọc cười gượng hai tiếng: “Đại nhân, phía trước là tiểu viện Đổng gia.”
Dạ Dữ khẽ gật đầu.
Hai người đi đến trước tiểu viện, Doãn Trung Ngọc bước tới, gõ cửa: “Có ai không?”
Không ai đáp lại.
Doãn Trung Ngọc quay đầu nhìn Dạ Dữ, tường ngoài của tiểu viện này không cao, đối với bọn họ mà nói, chỉ cần chống tay một cái là có thể nhảy qua được rồi.
Dạ Dữ: “Đợi thêm chút nữa.”
Doãn Trung Ngọc đành phải tiếp tục đập cửa.
Một lát sau, một giọng nữ trong trẻo vang lên: “Tới đây, tới đây...”
Ánh mắt Dạ Dữ khẽ động, là nàng.
Cửa gỗ hé ra một khe hở, để lộ hơn nửa khuôn mặt xinh đẹp: “Là vị nào vậy?”
Doãn Trung Ngọc nương theo ánh trăng, nhìn rõ Thư Điềm, cong môi cười: “Cô nương đầu bếp, còn nhớ chúng ta không?”
Thư Điềm ngẩn ra, đến khi nhìn rõ Doãn Trung Ngọc, sắc mặt nàng lại cứng đờ.
“Đại nhân đêm nay đến đây là có việc gì ạ?” Giọng Thư Điềm khiêm tốn nhưng lòng lại thấp thỏm không yên. Người ta đều nói Cẩm Y Vệ là chó săn của hoàng đế, thường giúp hoàng đế làm những chuyện thương thiên hại lý. Lúc này bọn họ đến cửa, e là không có chuyện tốt...
Dưới ánh mắt không vui của Doãn Trung Ngọc, Thư Điềm bất an mở cửa.
Thật ra nàng có mở hay không cũng không có gì khác cả, cho dù cánh cửa gỗ nhỏ bé này không mở thì họ cũng có thể một cước đá bay.
Doãn Trung Ngọc nhíu chặt mày: “Ta hỏi ngươi, có phải ngươi nói Cẩm Y Vệ chúng ta đã hại phụ thân ngươi không?”
Thư Điềm có chút nghi hoặc: “Ý đại nhân là gì ạ? Dân nữ không hiểu.”