Ánh mắt Dạ Dữ chợt khựng lại.
Đuôi mắt Hoàng đế nhướng lên, giọng điệu đột nhiên trở nên nguy hiểm: “Dạ Dữ à, tại sao ngươi lại lén gặp riêng Ninh Vương?”
Trong Ngự thư phòng, không khí đột nhiên căng thẳng, đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Sắc mặt Dạ Dữ hơi sững lại, một thoáng sau, hắn cong môi cười: “Nếu vi thần nói ra, xin Hoàng thượng đừng chê cười.”
Hoàng đế ngước mắt nhìn hắn, có chút ngạc nhiên, ông ta lạnh giọng nói: “Nói.”
Dạ Dữ trầm giọng nói: “Mấy năm nay, tỳ vị của vi thần vẫn luôn không tốt, không thể ăn uống bình thường...”
Hoàng đế nhìn Dạ Dữ không chớp mắt, Dạ Dữ nói tiếp: “Vi thần nghe nói Ninh Vương điện hạ tinh thông ẩm thực nên đã đặc biệt đến thỉnh giáo một phen, muốn xem có cách nào giảm bớt bệnh tình không.”
Hoàng đế khẽ nhíu mày.
Ninh Vương là đệ đệ cùng cha khác mẹ của hoàng đế. Trước đây khi tiên hoàng còn tại vị, ông ta thích nhất hai nhi tử, một là Vĩnh Vương, một là Ninh Vương.
Vĩnh Vương văn võ song toàn, tài đức vẹn toàn, sau này trong cuộc tranh giành ngôi vị thái tử với hoàng đế đã thất bại, cả phủ trên dưới đều bị hoàng đế diệt cỏ tận gốc.
Còn Ninh Vương tuy thân thiết với Vĩnh Vương nhưng lại có tính cách nhàn tản, từ trước đến nay luôn chìm đắm trong sơn thủy, mê đắm tửu sắc, đối với chuyện ăn uống lại càng nổi tiếng kén chọn và cầu kỳ.
Hoàng đế cho rằng Ninh Vương bất tài vô dụng, lại e dè gia tộc bên ngoại của Ninh Vương nên mới tha cho Ninh Vương một mạng.
Ninh Vương hiện tại chẳng qua cũng chỉ là một vương gia không có thực quyền, thỉnh thoảng còn gây ra vài món nợ phong lưu, hoàng đế lại còn vui vẻ xem náo nhiệt.
Lúc này, hoàng đế nghe Dạ Dữ nói xong, nhìn hắn một lát rồi hỏi: “Vậy Ninh Vương nói thế nào?”
Ánh mắt Dạ Dữ khẽ ngưng lại, nhẹ thở dài một hơi: “Vương gia nói... chắc chắn là cơm ở Ty chỉ huy Cẩm Y Vệ... quá tệ.”
Hoàng đế ngẩn ra, rồi bật cười khẩy: “Dạ Dữ à Dạ Dữ, ngươi muốn bạc thì cứ nói thẳng. Đường đường là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, trẫm còn có thể bạc đãi ngươi sao?”
Dạ Dữ cười nói: “Vi thần không dám... Vương gia đề nghị vi thần đi tìm vài món ngon, thử kí©h thí©ɧ khẩu vị, biết đâu lại có tác dụng.”
Nụ cười của hoàng đế dần tắt, ông ta lại nói: “Tên vô dụng đó, ngoài những thứ này ra thì hắn còn biết cái gì?”
“Đương nhiên Ninh Vương không thể so sánh với Hoàng thượng.”
Tâm trạng của hoàng đế tốt lên trông thấy: “Thôi được, nếu ngươi đã là trị bệnh, vậy thì hãy điều dưỡng tỳ vị cho tốt, như vậy mới có thể cùng trẫm cạn chén chuyện trò!”
Dạ Dữ cười nhạt: “Vâng, Hoàng thượng.”
Hoàng đế lại trò chuyện với Dạ Dữ thêm vài câu nữa rồi mới cho hắn lui.
Dạ Dữ không ở lại trong cung, đi thẳng theo đường chính ra ngoài.
Doãn Trung Ngọc dắt ngựa, đã đợi ở ngoài cửa cung một lúc lâu.
“Đại nhân.” Doãn Trung Ngọc tiến lên, đưa dây cương giao vào tay Dạ Dữ.
Sắc mặt Dạ Dữ vẫn lạnh nhạt, nói: “Ăn cơm chưa?”
Doãn Trung Ngọc ngây ra, đại nhân đây là... đang, đang quan tâm hắn sao?
“Chưa, chưa ạ!” Doãn Trung Ngọc đứng thẳng người, vội vàng đáp.
Dạ Dữ gật đầu, nói: “Chẳng phải ngươi nói mì ở hẻm Võ Nghĩa ngon sao? Đi thôi.”
Doãn Trung Ngọc trợn mắt há mồm: “Đại nhân... ngài muốn ăn mì sao?”
Hắn không nghe lầm đấy chứ!?
Dạ Dữ liếc hắn một cái: “Có vấn đề gì sao?”
Doãn Trung Ngọc vội vàng xua tay: “Không có không có! Đại nhân muốn ăn mì, thuộc hạ luôn sẵn lòng đi cùng!”
Dạ Dữ không nói gì, thúc chân vào bụng ngựa, giục ngựa phóng đi.
Trong lòng Doãn Trung Ngọc vô cùng kích động - Dạ Dữ đại nhân muốn ăn mì!? Lẽ nào hắn sắp trở thành người đầu tiên trong Cẩm Y Vệ được nhìn thấy Dạ Dữ đại nhân ăn uống sao!?
Hai mươi lạng bạc tiền cược sắp vào tay rồi!?
Hắn vội vàng xoay người lên ngựa, quất một roi, đuổi thẳng theo Dạ Dữ.
…
Hai người ngựa không ngừng vó mà tiến vào hẻm Võ Nghĩa.
Vân Triều không có lệnh giới nghiêm ban đêm, lúc bọn họ đến đã gần chạng vạng, đúng vào lúc náo nhiệt nhất.
Các sạp hàng ở chợ đêm lần lượt được dọn ra, đủ loại hàng hóa bày la liệt, rực rỡ muôn màu.
Các cửa tiệm hai bên hẻm Võ Nghĩa lần lượt thắp đèn l*иg soi sáng cả con phố dài, người đi đường qua lại tấp nập, nối liền không dứt.
Trước cửa các quán ăn, tửu lầu, tiểu nhị nhiệt tình mời chào khách, lớn tiếng rao: “Khách quan, vào ăn cơm không ạ?”
Doãn Trung Ngọc lạnh mặt xua tay: “Không cần.”
Tiểu nhị vừa nhìn rõ bộ áo cá chuồn trên người hắn liền lập tức lùi xa ba thước, không dám lôi kéo nữa.
Lúc này người khá đông, cưỡi ngựa rất bất tiện, thế nên Dạ Dữ và Doãn Trung Ngọc mỗi người dắt một con ngựa, lặng lẽ đi về phía trước cùng dòng người.
Hai người xuyên qua nửa con hẻm đông nghịt người, khi đến cuối hẻm thì lại bất ngờ phát hiện quán ăn Vô Danh không thắp đèn.
Doãn Trung Ngọc ngẩn ra, lẩm bẩm: “Rốt cuộc là chưa mở hàng hay đã đóng cửa rồi nhỉ!?”
Dạ Dữ nghi hoặc nhìn hắn: “Là có ý gì?”