Chương 17: Hoàng đế

Hoàng cung, Ngự thư phòng.

Tiếng chim líu ríu vang lên không ngừng, hoàn toàn không hợp với vẻ trang nghiêm của Ngự thư phòng.

Hoàng đế lười biếng tựa trên giường nhỏ, tấu chương vứt lộn xộn khắp sàn, trên đất còn có mấy cọng lông chim.

Tay ông ta cầm một cây kim vàng đang trêu chọc con chim trong l*иg, vẻ mặt vô cùng thích thú.

Một cung nữ bước vào phòng, cẩn thận bẩm báo: “Hoàng thượng, Dạ Dữ đại nhân đã đến.”

Hoàng đế nhướng mày, lộ ra vài tia hứng thú, ung dung nói: “Cho hắn vào.”

Dạ Dữ theo tiếng bước vào.

Hắn mặc một bộ áo cá chuồn màu đỏ thẫm, khi bước vào thư phòng, ánh mắt khẽ ngước lên, thoáng thấy con chim trong l*иg.

Con chim nhỏ sợ hãi co rúm ở một góc l*иg, bị cây kim vàng sắc nhọn kia ép cho kêu “chíp chíp” không ngừng. Lông trên người nó gần như bị vặt sạch, thoạt trông thân mình trơ trụi, nhìn có chút đáng sợ.

Dạ Dữ chỉ nhìn thoáng qua rồi lập tức thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói: “Vi thần tham kiến Hoàng thượng.”

Hoàng đế thấy hắn đến, cong môi cười: “Ái khanh đến rồi à, chuyện thơ phản nghịch có manh mối rồi sao?”

Dạ Dữ cung kính cúi người, nói: “Đã có manh mối, nhưng để một lưới bắt hết bè lũ phản tặc thì vi thần muốn thả dây dài, câu cá lớn.”

Hoàng đế vừa nghe đã hứng thú, liền nói: “Xem ra phản tặc có rất nhiều nhỉ?”

Dạ Dữ cười nhạt: “Hẳn là không chỉ một.”

Hoàng đế không giận mà còn cười, hai mắt ánh lên một nỗi khát khao máu tanh: “Tốt lắm... Trẫm muốn gϊếŧ từng tên từng tên một.”

Dạ Dữ thuận theo: “Đợi vi thần bắt được phản tặc, sẽ mặc cho Hoàng thượng xử trí.”

Hoàng đế cười gằn, chỉ vào cái l*иg trước mặt: “Dạ Dữ, ngươi xem con chim ngu ngốc này, sáng sớm đã dám đến tẩm cung của trẫm líu lo om sòm, quấy rầy giấc ngủ của ta! Đáng chết!” Nói xong, ông ta dùng kim vàng thình lình chọc vào con chim nhỏ. Con chim kêu lên một tiếng kinh hãi, liều mạng giãy giụa trong l*иg.

“Trẫm liền cho người bắt nó xuống, vặt sạch từng cái lông của nó, đâm chết nó, cho nó kêu đến chán thì thôi! Ha ha ha ha... Tất cả những kẻ chống đối trẫm, đều phải chết!”

Hoàng đế cười dữ tợn, kim vàng trong tay không ngừng đâm loạn xạ. Con chim nhỏ trong l*иg không có chỗ trốn, va tới va lui, vô cùng bất lực và sợ hãi.

Sắc mặt Dạ Dữ không chút biến đổi, giọng điệu bình thản như thường: “Thế nhân ngu muội, không hiểu được hùng tài đại lược của Hoàng thượng, lại dám lấy trứng chọi đá, quả là không biết tự lượng sức mình.”

Hoàng đế nghe vậy liền ngừng động tác trên tay, nhìn về phía Dạ Dữ.

Ánh mắt ông ta âm u nhưng khóe miệng lại nở nụ cười: “Vẫn là ngươi hiểu trẫm nhất.”

Dạ Dữ thuận theo: “Thần không dám.”

Hoàng đế càng thêm hài lòng, ông ta tiện tay ném cây kim vàng đi rồi gọi: “Người đâu, đem con súc sinh này đi, nhìn mà chướng mắt!”

Cung nữ khẽ vâng một tiếng, vội vàng đến bê l*иg chim đi.

Hoàng đế ngồi thẳng dậy, khoan thai xoa xoa tay, âm u nói: “Dạ Dữ, ngươi nói xem, chờ bắt được phản tặc rồi thì nên trừng phạt chúng thế nào cho phải?”

Trong mắt ông ta ánh lên một tia mong chờ quái dị, khiến người ta sởn tóc gáy.

Dạ Dữ mặt không đổi sắc, cúi đầu nói: “Vi thần cho rằng đối với kẻ cầm đầu phản tặc thì có thể chém đầu thị chúng, gϊếŧ gà dọa khỉ.”

Hoàng đế nhíu mày, có chút khinh thường: “Chỉ vậy thôi sao? Chán ngắt!” Dừng một chút, ông ta nói: “Vẫn là chủ ý của Phùng Hàn thú vị hơn.”

Sắc mặt Dạ Dữ hơi sững lại.

Phùng Hàn là Xưởng công của Đông Xưởng, Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ là cánh tay trái phải của hoàng đế, nhưng Phùng Hàn và Dạ Dữ lại như nước với lửa, chỉ là bề ngoài chưa xé rách mặt nhau mà thôi.

Dạ Dữ cười cười, nói: “Không biết Xưởng công có cao kiến gì?”

Hoàng đế cười lớn: “Phùng Hàn nói, phải lấy dao làm bút, khắc từng chữ trong bài thơ mà kẻ này viết lên người hắn! Sau đó lột sạch quần áo, để hắn phơi thây trên tường thành!”

Hoàng đế nói đến mức mặt mày hớn hở, như thể đây là một chuyện vô cùng nhẹ nhàng và thú vị.

Trong mắt Dạ Dữ dâng lên cảm xúc kích động, khóe miệng hắn mím chặt, một lúc lâu sau mới đáp: “Vẫn là Xưởng công có ý tưởng độc đáo, vi thần không thể sánh bằng.”

Phùng Hàn này lòng dạ độc ác, đối với phạm nhân luôn dùng bất cứ mọi thủ đoạn nào.

Dân gian gọi hắn là “ác quỷ nhân gian”, nhưng người của Đông Xưởng lại lấy đó làm vinh.

Hoàng đế thấy sắc mặt hắn không tốt, “chậc chậc” cười hai tiếng rồi nói: “Tuy rằng Phùng Hàn có vài trò khá vui, nhưng làm việc... vẫn phải dựa vào ngươi.”

Trong lòng Hoàng đế biết rõ năng lực làm việc của Dạ Dữ, cũng luôn rất trọng dụng hắn.

Ông ta nhìn Dạ Dữ, gằn từng chữ: “Dạ Dữ, chỉ cần ngươi một lòng trung thành và tận tâm với trẫm, trẫm sẽ không bạc đãi ngươi...”

Dạ Dữ trầm giọng nói: “Vi thần nhất định sẽ dốc hết sức mình, nguyện trung thành với Hoàng thượng.”

Hoàng đế đổi chủ đề, cười lạnh hai tiếng: “Nhưng mà ngươi biết đấy, trong mắt trẫm không dung được hạt cát nào đâu.”