Doãn Trung Ngọc thấp thỏm đi theo sau Dạ Dữ, vào thư phòng của nha môn.
Dạ Dữ ngồi xuống trước bàn, ngước mắt nhìn hắn một cái: “Có phát hiện gì không?”
Doãn Trung Ngọc móc hai tờ giấy từ trong ngực ra, lần lượt trải trước mặt Dạ Dữ.
“Đại nhân xem, tờ giấy bên trái này là bài thơ phản nghịch được lan truyền... còn tờ bên phải là do thuộc hạ tìm thấy ở hẻm Võ Nghĩa.”
Dạ Dữ rũ mắt xuống nhìn.
Hai tờ giấy này tuy có chất liệu khác nhau nhưng nét chữ trông có vẻ tương đồng.
Doãn Trung Ngọc nói tiếp: “Quả nhiên không ngoài dự liệu của đại nhân, kẻ viết bài thơ phản nghịch này đang ẩn thân trong hẻm Võ Nghĩa, là một văn thư tiên sinh, sống bằng nghề viết chữ thuê.”
Dừng một chút, hắn lại hỏi: “Đại nhân, sao ngài biết người này nhất định có liên quan đến mấy tiệm kia?”
Lần trước sau khi đến hẻm Võ Nghĩa, Dạ Dữ đã bảo hắn cầm bản thảo bài thơ phản nghịch này đến mấy tiệm trong đó điều tra thử, không ngờ lại thật sự tìm được người có nét chữ tương tự.
Dạ Dữ liếc nhìn Doãn Trung Ngọc rồi nói: “Ngươi không nhìn bảng hiệu à?”
Doãn Trung Ngọc ngẩn ra: “Bảng hiệu?”
Dạ Dữ thản nhiên nói: “Trong hẻm Võ Nghĩa có tổng cộng năm mươi tám cửa tiệm, trong đó năm mươi mốt tiệm có bảng hiệu.”
Doãn Trung Ngọc kinh ngạc đến ngây người, hỏi: “Đại nhân, ý ngài là, chữ trên một số bảng hiệu rất giống với chữ trong bài thơ phản nghịch này sao?”
Dạ Dữ khẽ gật đầu.
Những người sống ở khu thành Nam đa phần đều là dân thường, ngay cả những người mở tiệm cũng ít có nhà giàu có.
Người có thể biết chữ viết chữ cũng không nhiều.
Vì vậy, nếu nơi nào mở một tiệm nhỏ mới thì đến tám chín phần là sẽ mời một văn thư tiên sinh đến giúp viết bảng hiệu.
Doãn Trung Ngọc nghiêm túc nhớ lại, lần trước bọn họ đến hẻm Võ Nghĩa, gặp phải mưa lớn, hắn chỉ đi lướt qua con hẻm như cưỡi ngựa xem hoa, chẳng phát hiện ra manh mối gì.
Không ngờ Dạ Dữ không chỉ nắm rõ số lượng bảng hiệu mà còn nhớ được bút tích của các bảng hiệu khác nhau, từ đó trực tiếp tìm ra những cửa tiệm có khả năng liên quan.
Doãn Trung Ngọc đã dựa theo chỉ thị của hắn, đến mấy cửa tiệm kia, lần theo manh mối mà tra ra được vị văn thư tiên sinh.
Trong lòng Doãn Trung Ngọc vô cùng khâm phục, trầm giọng hỏi: “Đại nhân, vậy bây giờ phải làm sao? Có cần thuộc hạ bắt người đó về không?”
Trước đó Dạ Dữ đã dặn dò, không được rút dây động rừng.
Dạ Dữ lắc đầu, nói: “Cho dù bài thơ phản nghịch là do văn thư tiên sinh viết thì cũng chưa chắc là do chính hắn sáng tác.”
Doãn Trung Ngọc suy nghĩ một lát, đúng là thế thật.
Vị văn thư tiên sinh kia đã ở hẻm Võ Nghĩa hơn hai mươi năm, vẫn luôn sống bằng nghề viết chữ thuê, ngày tháng trôi qua bình lặng như nước.
Bài thơ phản nghịch kia chữ nào chữ nấy đanh thép, oán khí ngút trời, thật sự không giống do một người có tính cách như ông ta có thể viết ra.
“Ngươi tiếp tục điều tra nhưng phải ngầm theo dõi vị văn thư tiên sinh kia, không được để ông ta rời khỏi kinh thành.” Dạ Dữ ra lệnh.
“Vâng!” Doãn Trung Ngọc chắp tay: “Nếu đại nhân không có dặn dò gì khác, thuộc hạ xin...”
“Khoan đã.”
Dạ Dữ chần chừ một lát.
Hắn ngước mắt nhìn Doãn Trung Ngọc: “Lúc nãy ngươi nói... mì đậu hà lan là cái gì?”
Trong thư phòng, không khí chợt ngưng đọng, có một sự quỷ dị không thể diễn tả thành lời.
Doãn Trung Ngọc thấp thỏm nhìn Dạ Dữ, sắc mặt hắn bình tĩnh, đôi mắt sâu không thấy đáy, tựa như đang cười mà lại không phải cười.
Khóe mắt Doãn Trung Ngọc giật giật, sao Dạ Dữ đại nhân lại cảm thấy hứng thú với mì đậu hà lan nhỉ? Chắc chắn ngài ấy vẫn còn giận vì mình lơ là nhiệm vụ khi đi công cán!
Nói mát, đây chắc chắn là đang nói mát!
Trán Doãn Trung Ngọc rịn ra từng giọt mồ hôi lạnh.
Hắn hít sâu một hơi, cúi người nhận lỗi: “Đại nhân, đều là lỗi của thuộc hạ! Thuộc hạ không nên đi ăn mì đậu hà lan... Càng không nên ăn ba bát lớn! Làm lỡ việc chính, xin đại nhân trách phạt!”
Sắc mặt Doãn Trung Ngọc đỏ bừng, hắn cảm thấy vô cùng bối rối không biết phải nói gì. Thân là con cháu thế gia, hắn cũng rất coi trọng thể diện, đặc biệt là trước mặt người mà mình xem là tấm gương, hắn càng không muốn mất mặt.
Lông mày Dạ Dữ khẽ động, hắn im lặng một lát.
“Thôi, ngươi lui ra đi.” Dạ Dữ nói.
Doãn Trung Ngọc cảm thấy sau lưng nhẹ nhõm, vội vàng cúi người lui ra ngoài.
Sau khi Doãn Trung Ngọc đi, Dạ Dữ đứng dậy, lấy chiếc áo choàng trên giá rồi cẩn thận thắt lại đai áo.
Hắn phải vào cung một chuyến.
…