Trong phòng ngủ tĩnh lặng, hai mẹ con ngồi đối diện nhau.
Lưu thị thấp thỏm nhìn Thư Điềm, bà ấy thực sự không biết nữ nhi mình đang suy nghĩ gì.
Thư Điềm trầm ngâm một lát rồi nói: “Mẫu thân, Điềm Điềm không muốn.”
Lưu thị nhìn chằm chằm Thư Điềm, chỉ cảm thấy vô cùng khó hiểu.
“Vì sao? Trương đại phu có điểm nào không tốt?”
Thư Điềm thản nhiên nói: “Không có gì không tốt cả... Chỉ là con không thích mà thôi.”
Lưu thị sững sờ.
Thư Điềm biết, ở thời đại này, nữ nhân đa phần tồn tại như vật phụ thuộc của nam nhân, hôn nhân đều tuân theo lệnh cha mẹ, lời người mai mối.
Giống như Lưu thị, có thể chủ động hỏi ý kiến Thư Điềm đã là vô cùng hiếm có rồi.
Thư Điềm nắm lấy tay Lưu thị, nói: “Mẫu thân, nữ nhi biết, người là vì tốt cho con nên mới hy vọng con có một nơi chốn tốt... Nhưng lúc này phụ thân đang bệnh nặng, sức khỏe của mẫu thân cũng không tốt lắm, con thật sự không có tâm tư gả đi... Huống hồ, với tình cảnh hiện giờ của chúng ta, đối với Trương gia mà nói, cũng là một gánh nặng.”
Lưu thị trầm tư một lúc, tuy rằng Trương gia có một y quán nhưng cũng không được coi là nhà giàu có gì, nếu vướng phải gia đình họ, Trương Nhữ Thành chắc chắn cũng sẽ vất vả không ít.
Trương Nhữ Thành vất vả một chút cũng thôi, nhưng nếu vì thế mà đối xử lạnh nhạt với Thư Điềm, Lưu thị một trăm lần cũng không đồng ý.
Một lát sau, Lưu thị gật đầu nói: “Điềm Điềm nói có lý, chuyện này... là mẫu thân chưa suy nghĩ thấu đáo rồi.”
Thư Điềm mỉm cười, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Mẫu thân đừng nghĩ nhiều nữa, mọi chuyện cứ giao cho con.”
Lưu thị ngẩn ngơ nhìn Thư Điềm, nàng có dung nhan xinh đẹp, đôi mắt trong như trăng sáng. Nếu không rơi vào cảnh ngộ này, Lưu thị thế nào cũng không nỡ để nữ nhi mình chịu khổ cực dù chỉ một chút.
…
Sau khi Doãn Trung Ngọc và hai người kia rời khỏi quán ăn Vô Danh, họ đi một vòng trong hẻm Võ Nghĩa, lấy được thứ mình muốn rồi quay thẳng về ty chỉ huy Cẩm Y Vệ.
Lúc này đang là giữa trưa, nhà ăn ở phía tây nam của ty chỉ huy Cẩm Y Vệ, mọi người đi xuyên qua sân giữa, rẽ hai lần là tới.
Bọn họ vừa về đến đã tình cờ gặp Thiên hộ Ngô Minh đang chuẩn bị đi nhà ăn dùng bữa.
Ngô Minh nhiệt tình chào hỏi: “Trung Ngọc, các ngươi về đúng lúc lắm, cùng đi ăn cơm đi!”
Ai ngờ, Doãn Trung Ngọc, Phó Quý và Phạm Thông Thông đồng loạt lắc đầu xua tay: “Không ăn, không ăn nữa!”
Ngô Minh có chút nghi hoặc: “Vì sao thế?”
Doãn Trung Ngọc nói: “Bọn ta ăn rồi.”
Ngô Minh “ồ” một tiếng, đang chuẩn bị rời đi.
Hắn xuất thân là con cháu hàn môn, leo lên được chức Thiên hộ của Cẩm Y Vệ là chuyện vô cùng gian nan nên vẫn luôn ăn mặc tằn tiện trợ cấp cho gia đình, gần như chưa từng một mình đi ăn tiệm.
Phạm Thông Thông không nhịn được nói: “Ngô Minh, ngươi không biết đấy thôi... Hôm nay Trung Ngọc dẫn chúng ta đi ăn “mì đậu hà lan”, đó quả thực là món mì ngon nhất ta từng được ăn đấy!”
Ngô Minh nghe xong liền nói: “Trong mắt ngươi thì có món nào không ngon đâu!?”
Phạm Thông Thông không phục, chỉ vào Phó Quý nói: “Không tin ngươi hỏi Phó Quý đi! Có phải ngon lắm không?”
Ngày thường muốn Phó Quý nói được một câu khen quả thực khó như lên trời, nhưng hôm nay hắn lại khác hẳn mọi khi, lập tức nói: “Đúng là không tệ.”
Ngừng một chút, Phó Quý lại nói thêm: “Hơn nữa còn rất hợp túi tiền.”
Phó Quý nhớ lại hương thơm của món thịt bằm, vẫn còn thấy dư vị vô cùng.
Ngô Minh nghi hoặc nói: “Các ngươi tìm đâu ra quán mì vừa rẻ vừa ngon như vậy!?”
Doãn Trung Ngọc cười ha hả: “Là lần trước Dạ Dữ đại nhân dẫn ta ra ngoài công cán, tình cờ phát hiện ra... Bánh bao và mì đậu hà lan của quán đó đều làm cực ngon, ba người chúng ta ăn hết cả mười mấy bát! Đúng rồi, cô nương đầu bếp kia cũng có dung mạo xinh đẹp, dáng người thướt tha, nhìn thôi đã thấy vui mắt rồi... Ha ha...”
“Chẳng trách lại về muộn như vậy.” Giọng nói này lạnh lẽo giống như từ trên trời vọng xuống.
Sắc mặt Doãn Trung Ngọc cứng đờ, giọng nói này... hắn quá quen thuộc rồi.
Mấy người run rẩy quay đầu lại, chỉ thấy Dạ Dữ đang đứng sau lưng, mặt không cảm xúc, hai tay khoanh trước ngực nhìn bọn họ.
Một bộ áo cá chuồn màu đỏ sẫm tôn lên gương mặt trắng bệch, trong vẻ ngang tàng lại pha mấy phần không vui.
Doãn Trung Ngọc vội vàng cúi người chắp tay: “Thuộc hạ đáng chết, xin đại nhân thứ tội!”
Phạm Thông Thông và Phó Quý cũng vội vàng nhận tội, còn Ngô Minh tuy bị vạ lây nhưng lúc này cũng đành cùng họ nhận tội.
Dạ Dữ đảo mắt nhìn mọi người, ánh mắt dừng trên người Doãn Trung Ngọc: “Đồ đâu?”
Doãn Trung Ngọc đáp lời: “Bẩm đại nhân, đã lấy được rồi.”
Sắc mặt Dạ Dữ dịu đi một chút, liền nói: “Đi theo ta.”
Nói xong, hắn xoay người bước đi, Doãn Trung Ngọc vội vàng theo sau.
Mấy người còn lại cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Bọn họ đều biết tính khí của Dạ Dữ đại nhân, không ai dám dễ dàng đắc tội.