Từ khi Thư Điềm xuyên không tới đây, Đổng Tùng đã nâng niu nàng trong lòng bàn tay, cưng chiều nàng như trân như bảo.
Khi Thư Điềm còn nhỏ, Lưu thị yêu cầu đối với nàng khá nghiêm khắc.
Thời trẻ Lưu thị từng ở trong gia đình giàu có, luận về tu dưỡng hay khí chất đều cực tốt, cầm kỳ thư họa đều lần lượt dạy dỗ Thư Điềm. Mỗi lần Thư Điềm muốn lười biếng liền chạy tới làm nũng với Đổng Tùng, Đổng Tùng bèn vui vẻ “giải cứu” nàng đi khiến Lưu thị đành chịu.
Mỗi ngày Đổng Tùng đều đổi món làm đồ ăn ngon cho hai mẹ con, bởi vậy Thư Điềm liền nảy sinh ý định học nấu ăn. Lưu thị lo học nấu ăn sẽ hỏng đôi tay, sau này không làm được nữ công, bèn không đồng ý.
Nhưng Đổng Tùng lại nói: “Chỉ cần Điềm Điềm nhà ta thích, có gì mà không được chứ?”
Phụ thân vẫn luôn là người thương Điềm Điềm nhất... Thư Điềm nghĩ đến đây, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Nước mắt nhỏ giọt trên mu bàn tay, lành lạnh.
Thư Điềm không biết mình đã ngồi bên giường bao lâu.
Cuối cùng Lưu thị cũng bình tĩnh lại, từ từ đi tới, đưa khăn tay cho Thư Điềm.
“Điềm Điềm, bây giờ phụ thân con lâm bệnh, những ngày tháng sau này của chúng ta... phải làm sao đây...” Lưu thị chỉ là một phụ nhân bình thường, đột nhiên gặp phải chuyện như vậy, nhất thời không biết phải làm sao.
Thư Điềm cầm lấy khăn tay, lau nước mắt chảy dài trên má, thấp giọng nói: “Mẫu thân, con muốn cho thuê cửa hàng.”
Lưu thị sững người, lẩm bẩm: “Nhưng quán ăn Vô Danh là tâm huyết của phụ thân con...”
Trước đây Lưu thị cũng từng nghĩ đến chuyện để Đổng Tùng tạm thời đóng cửa, ở nhà dưỡng thương, nhưng lại chưa từng nghĩ đến chuyện cho người khác thuê cửa hàng. Dù sao thì nếu cho người khác thuê thì danh tiếng, khách quen đều sẽ mất hết.
Thư Điềm gật đầu nói: “Con biết... Nhưng bây giờ, chúng ta phải sống qua ngày, còn phải chữa thương cho phụ thân nữa, cần có tiền.”
Thư Điềm tuy đau lòng nhưng nàng đã tính toán kỹ lưỡng.
Trước kia quán ăn tuy buôn bán không tệ nhưng quán nhỏ, mỗi lần đến giờ ăn cơm, số lượng khách có thể tiếp đón rất có hạn.
Nhưng quán ăn dù nhỏ đến đâu cũng cần ít nhất một đầu bếp, một người chào khách, thu tiền.
Lưu thị cần phải ở nhà chăm sóc Đổng Tùng, như vậy, quán ăn chỉ còn lại một mình Thư Điềm, vậy nhất định sẽ không kham nổi quá nhiều việc. Lỡ như tiếp đón khách không chu toàn thì rất có thể sẽ làm mất danh tiếng quán ăn của Đổng Tùng, vì vậy Thư Điềm đã dẹp bỏ ý định một mình mở quán ăn.
Nếu như cho người khác thuê lại quán ăn thì còn có thể có tiền thuê, ít nhất có thể đảm bảo được ấm no của cả nhà.
Thư Điềm trầm ngâm một lát, tiếp tục nói: “Mẫu thân, đợi tình hình của phụ thân ổn định một chút, con sẽ ra ngoài tìm xem có việc gì làm không. Mẫu thân yên tâm, con nhất định sẽ tìm cách chữa khỏi cho phụ thân mà!”
Lưu thị nghe xong, trong mắt ánh lên một tia đau lòng, nói: “Con chỉ là một cô nương, sao có thể tìm được việc gì làm? Hay là con ở nhà chăm sóc phụ thân con, ta ra ngoài tìm việc!”
Giọng Lưu thị khóc đến hơi khàn, dường như chỉ trong nháy mắt đã già đi không ít.
Thư Điềm liên tục lắc đầu, nói: “Mẫu thân lớn tuổi rồi, mắt lại không tốt nữa, nếu mẫu thân mà đổ bệnh, Điềm Điềm sẽ càng đau lòng hơn.”
Lưu thị thở dài.
Bà ấy biết Thư Điềm nói không sai, bây giờ mình đã lớn tuổi, ngoài việc chăm sóc Đổng Tùng một chút thì gần như không giúp được gì khác.
Lưu thị và Đổng Tùng đã bầu bạn nhiều năm, bà ấy nhìn Đổng Tùng nằm trên giường bệnh không chút tri giác, lòng đau như cắt; lại nhìn nữ nhi của mình, con bé mới chưa đến mười lăm tuổi mà đã phải gánh vác trọng trách nuôi gia đình cứu phụ thân... Sống mũi Lưu thị cay cay, lại muốn khóc: “Sao số mệnh chúng ta lại khổ thế này...”
Thư Điềm nghẹn ngào an ủi bà ấy: “Mẫu thân đừng sợ, vẫn còn có Điềm Điềm ở đây... Mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi.”
Lưu thị gật đầu, cố gắng trấn tĩnh lại. Bà ấy có chút do dự nhìn Thư Điềm, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Thư Điềm nhìn lại Lưu thị: “Mẫu thân, sao vậy ạ?”
Lưu thị chần chừ một lát, cuối cùng vẫn mở lời.
“Điềm Điềm, Trương đại phu là người chính trực, y thuật cao minh, lại tuấn tú lịch sự, không ít cô nương ở thành Nam đều để ý đến hắn, nhưng Trương lão phu nhân của y quán An Bình từng nói với ta, Trương đại phu đó... có ý với con.”
Lưu thị nghĩ đi nghĩ lại, cách tốt nhất chính là để Thư Điềm gả cho Trương Nhữ Thành. Như vậy, không những vấn đề chữa trị cho Đổng Tùng đã giải quyết được phần lớn mà Thư Điềm cũng có một nơi nương tựa, không đến mức bị hai phu thê bọn họ làm liên lụy phải ra ngoài làm lụng kiếm tiền.
Lưu thị thấy Thư Điềm cúi đầu, liền hỏi tiếp: “Nếu con cũng đồng ý, ta sẽ đi nhận lời Trương lão phu nhân, được không?”