Chương 13: Biến cố

Đổng Tùng thấy ba người Cẩm Y Vệ đã đi, trong lòng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Sắc mặt ông ấy trầm xuống, đi vào bếp sau: “Điềm Điềm, con qua đây một chút.”

Thư Điềm đang bận rộn, nghe Đổng Tùng gọi mình liền ngoan ngoãn đi tới: “Phụ thân, có chuyện gì vậy ạ?”

Sắc mặt Đổng Tùng nghiêm nghị hỏi: “Điềm Điềm, con nói thật cho phụ thân biết, có phải con đã quen biết mấy gã Cẩm Y Vệ hôm nay từ trước đó không?”

Thư Điềm sững người rồi đáp: “Thật ra... Trước đó con chỉ gặp qua vị Doãn đại nhân kia thôi.”

Thư Điềm bèn kể lại tất tần tật chuyện Cẩm Y Vệ hôm qua đến trú mưa.

“Bọn họ chỉ ăn mấy cái bánh bao thôi sao?” Đổng Tùng nhìn Thư Điềm rồi nói tiếp: “Bọn họ... có hỏi con gì khác không?”

Thư Điềm lắc đầu, nàng có chút kỳ quái: “Bọn họ nên hỏi con cái gì ạ?”

Ánh mắt Đổng Tùng dao động, ông ấy né tránh ánh mắt Thư Điềm: “Không có gì...” Dừng một chút, ông ấy lại nói thêm: “Trong Cẩm Y Vệ không có người nào là tốt cả, con đừng qua lại quá gần với bọn họ!”

Thư Điềm nói: “Nhưng nếu người ta đến quán ăn cơm, con không thể đuổi họ đi được mà?”

Đổng Tùng lập tức sa sầm mặt: “Nếu bọn họ còn đến thì con cứ đóng cửa! Không được có bất kỳ qua lại nào với họ!”

Bình thường ông ấy đối với Thư Điềm đều hòa nhã vui vẻ, thái độ này khiến Thư Điềm bỗng sững sờ.

Đổng Tùng thở dài: “Sau này con sẽ biết, phụ thân đều là vì tốt cho con thôi.” Nói xong, ông ấy quay người rời đi.

Trong lòng Đổng Tùng cảm xúc trào dâng, khó mà diễn tả nổi.

Đi còn chưa được hai bước, ông ấy liền cảm thấy ngực đau nhói. Sau đó, ông ấy bất thình lình ngã quỵ xuống.

Thư Điềm kinh hãi: “Phụ thân!”



Trong phòng ngủ đơn sơ mộc mạc, Đổng Tùng nhắm nghiền hai mắt nằm trên giường, hoàn toàn bất động.

Lưu thị ngồi bên cạnh, đưa tay lau nước mắt.

Thư Điềm ngơ ngẩn nhìn Đổng Tùng nằm trên giường, hốc mắt đỏ hoe.

Đại phu Trương Nhữ Thành ngồi bên giường, hắn bắt mạch xong liền đặt tay Đổng Tùng vào trong chăn, vẻ mặt ngưng trọng.

Thư Điềm vội vàng bước tới, thấp giọng khẽ hỏi: “Trương đại phu, tình hình của phụ thân ta thế nào rồi?”

Trương Nhữ Thành nói: “Hôm nay lệnh tôn có gặp phải chuyện gì đặc biệt... khiến cho ông ấy vui buồn quá đỗi không?”

Thư Điềm nghĩ lại, nếu nói là có thì chỉ có thể là chuyện Cẩm Y Vệ đến quán ăn, nhưng thực sự việc đó không đến mức gây ra vui buồn quá đỗi.

Thế là Thư Điềm lắc đầu: “Chắc là không có...”

Trương Nhữ Thành có chút nghi hoặc, liền nói: “Vậy thì lạ thật... Đổng bá phụ trông có vẻ đúng là tức giận công tâm. Người lớn tuổi tâm mạch không thông suốt là chuyện thường thấy... Hôm nay, ông ấy đã bị kích phát bệnh cũ ở tâm mạch nên mới ngất đi.”

Thư Điềm sững người, vội vàng hỏi: “Vậy bây giờ phải làm sao?”

Trương Nhữ Thành liếc nhìn Thư Điềm, có phần khó xử nói: “Lúc ngã xuống, ông ấy bị đập đầu trúng vào thứ gì đó nên bên trong có lẽ đã tụ không ít máu bầm, tình huống hơi khó giải quyết.”

Cộng thêm vết thương ở chân của ông ấy nên lại càng khó chữa trị hơn.

Thư Điềm nhìn Trương Nhữ Thành, đôi mắt trong veo ngấn lệ, nàng cắn môi hỏi: “Vậy rốt cuộc bao lâu nữa phụ thân ta mới có thể tỉnh lại?”

Trương Nhữ Thành lắc đầu: “Việc này thì ta cũng không thể đoán trước được...” Dừng một chút, hắn nói với giọng mờ mịt: “Tình huống xấu nhất, là sẽ không tỉnh lại nữa.”

Thư Điềm sững người.

Trương Nhữ Thành là đại phu nổi danh nhất ở thành Nam, ngay cả hắn mà cũng nói vậy, chẳng lẽ phụ thân thật sự lành ít dữ nhiều sao!?

Lưu thị nghe xong không khỏi lã chã rơi lệ, bà ấy đứng dậy, níu lấy Trương Nhữ Thành nói: “Trương đại phu, ngài nhất định phải cứu lão gia nhà ta! Ba người chúng ta nương tựa vào nhau mà sống, không thể thiếu ông ấy được...”

Thư Điềm vội vàng đỡ lấy Lưu thị. Mắt Lưu thị vốn đã kém, lại khóc dữ dội như vậy khiến Thư Điềm càng thêm lo lắng.

Trương Nhữ Thành lộ vẻ khó xử: “Ta nhất định sẽ cố hết sức... Xin bá mẫu hãy yên tâm...”

Thư Điềm đưa tay, nhẹ nhàng vuốt lưng Lưu thị, không ngừng an ủi bà ấy.

Trương Nhữ Thành nhìn về phía Thư Điềm, chóp mũi nàng ửng đỏ, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt nhưng vẫn cố nén không khóc, bộ dạng quật cường này thật khiến người ta đau lòng.

Thư Điềm khó khăn lắm mới dỗ được Lưu thị, lại ngẩng đầu nói với Trương Nhữ Thành: “Trương đại phu, hiện giờ còn có cách nào khác không?”

Trương Nhữ Thành hoàn hồn, vội vàng nói: “Trước tiên ta có thể kê thuốc để giúp Đổng bá phụ làm tan máu bầm, nhưng về phần tan được bao nhiêu hoặc là sau khi tan máu bầm bao lâu có thể tỉnh lại thì phải xem vào tạo hóa của mỗi người.”

Thư Điềm khẽ hít một hơi, gật đầu nói: “Đa tạ.”

Với tình huống thế này, chu kỳ điều trị chắc sẽ không ngắn.

Tiễn Trương Nhữ Thành đi, lại thu xếp cho Lưu thị đang khóc đến chết đi sống lại xong, Thư Điềm một mình ngồi xuống bên giường Đổng Tùng.

Sáng nay hai cha con còn vừa nói vừa cười cùng nhau đến quán ăn. Lời nói ấm áp dịu dàng của phụ thân nàng vẫn còn văng vẳng bên tai, sao mới chớp mắt đã thành ra thế này chứ?