Chương 9

Yên Nhiên Tuyết mở mắt, ánh sáng yếu ớt từ khung cửa sổ chiếu vào khiến nàng khẽ nheo mắt. Cảm giác đầu đau như búa bổ làm nàng nhíu mày. Nàng cố gắng ngồi dậy, nhưng ngay khi hơi nhấc người, một cơn đau nhói ở bụng lan ra khắp cơ thể.

Nàng hít sâu một hơi, tay áp vào vết thương trên bụng, cảm nhận được băng vải được quấn chặt. Máu không còn chảy, nhưng sự đau đớn âm ỉ vẫn như đang thiêu đốt từng tế bào.

"Đau chết ta rồi." Yên Nhiên Tuyết rên khẽ. Những ký ức rời rạc ùa về: dòng nước lạnh lẽo, khuôn mặt của Lâm Nguyệt Chi và hình như sư tỷ đã chạm môi với cô, nghĩ đến đây tự nhiên cảm thấy có chút ngại ngùng.

Cổ họng khô khốc, nàng khẽ gọi:

"Hệ thống... ngươi còn đó không?"

Giọng nói máy móc quen thuộc vang lên ngay sau đó:

“Ký chủ, tôi vẫn còn ở đây.”

Yên Nhiên Tuyết giọng mệt mỏi hỏi tiếp:

“Ta đã hôn mê bao lâu rồi?”

Hệ thống đáp lại ngay:

“Ba ngày.”

Yên Nhiên Tuyết khẽ nhíu mày.

“Ba ngày qua, có ai ở bên cạnh ta không?”

Hệ thống ngập ngừng một lát rồi đáp:

“Có. Là nữ chủ.”

Tâm Yên Nhiên Tuyết khẽ run lên, nàng cắn môi, ánh mắt phức tạp.

Lâm Nguyệt Chi… vẫn luôn ở đây sao?

Hệ thống thở dài một tiếng đầy nặng nề:

“Ký chủ, có lẽ cô nên mua bảo hiểm đi.”

Yên Nhiên Tuyết đang định ngồi dậy thì khựng lại, mặt đầy khó hiểu:

“Hả? Tại sao?”

Hệ thống lạnh lùng liệt kê:

“Ký chủ vừa xuyên qua liền suýt rơi từ độ cao mà té chết. Xuống núi ngắm thế gian thì bị ma tu bóp cổ xém tắt thở. Trên đường quay về tông môn lại xui xẻo bị kiếm xuyên thủng bụng, đã vậy còn tiện thể rớt xuống sông. Nếu không chết vì mất máu thì cũng chết vì ngợp nước.”

Hệ thống ngừng một chút rồi bồi thêm một câu mang tính chốt hạ:

“Với cái vận xui này, tôi thật lòng khuyên ký chủ mua bảo hiểm nhân thọ đi.”

Yên Nhiên Tuyết: "..."

Nàng nghiến răng, hận không thể bắt cái hệ thống này ra đập một trận. Nhưng mà nghĩ lại… quả thật đúng là như vậy.

Có khi nào thật sự nên suy xét chuyện mua bảo hiểm không nhỉ?

Tiếng cánh cửa khẽ mở ra, cắt ngang cuộc trò chuyện giữa Yên Nhiên Tuyết và hệ thống.

Lâm Nguyệt Chi bước vào, nhìn thấy Yên Nhiên Tuyết đã tỉnh lại, nàng nói:

"Muội tỉnh rồi."

Yên Nhiên Tuyết ngước mắt nhìn Lâm Nguyệt Chi, nhất thời không biết nên nói gì. Hình ảnh cuối cùng nàng nhớ được là nụ hôn dưới nước.

Lâm Nguyệt Chi bước đến, nhẹ nhàng đỡ lấy Yên Nhiên Tuyết, cẩn thận nâng nàng dậy, lo lắng hỏi:

"Muội còn đau không? Có chỗ nào khó chịu không?"

Khoảng cách giữa hai người đột nhiên thu hẹp, Yên Nhiên Tuyết nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Nguyệt Chi.

Đặc biệt là cánh môi hồng hào kia…

Trong đầu nàng chợt hiện lên hình ảnh lúc ở dưới sông, Lâm Nguyệt Chi đã… truyền khí cho nàng bằng miệng.

Yên Nhiên Tuyết bỗng chốc đỏ mặt, tim đập loạn nhịp.

"Khụ khụ!" Nàng vội ho khan, tránh đi ánh mắt của Lâm Nguyệt Chi, cố gắng làm như không có chuyện gì xảy ra.

Lâm Nguyệt Chi thấy Yên Nhiên Tuyết đột nhiên đỏ mặt, lại còn ho khan, liền lo lắng đưa tay lên sờ trán nàng kiểm tra:

"Mặt muội sao đỏ vậy, có phải bị sốt không?"

Cảm giác bàn tay mềm mại, ấm áp của Lâm Nguyệt Chi chạm lên trán khiến Yên Nhiên Tuyết cứng người, hơi nóng trên mặt càng lan rộng hơn. Nàng vội vã nắm lấy cổ tay Lâm Nguyệt Chi, kéo tay nàng xuống, cố gắng giữ bình tĩnh:

"Muội không sao!"

Giọng nói mang theo chút gấp gáp, nhưng Lâm Nguyệt Chi vẫn chưa buông tha, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc:

"Thật sự không sao? Sao mặt muội đỏ thế?"

Yên Nhiên Tuyết hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống. Không thể để Lâm Nguyệt Chi phát hiện ra suy nghĩ hỗn loạn của mình, nàng vội nghiêm mặt, hắng giọng:

"Chắc là do trong phòng hơi nóng!"

Lâm Nguyệt Chi thấy Yên Nhiên Tuyết cố gắng che giấu cũng không hỏi nữa, ánh mắt nàng trầm xuống, nhẹ nhàng nói:

"Muội chờ ta một chút, ta đi gọi dược sư tới xem vết thương cho muội."

Nói xong, nàng xoay người định rời đi, nhưng Yên Nhiên Tuyết vội vã nắm lấy tay áo nàng giữ lại:

"Không cần đâu! Ta không sao, nghỉ ngơi một chút là được rồi."

Lâm Nguyệt Chi quay đầu lại, nhìn thấy sắc mặt vẫn còn tái nhợt của Yên Nhiên Tuyết, ánh mắt liền trở nên nghiêm nghị:

"Vết thương của muội như vậy, không thể xem thường được. Ta nhất định phải gọi dược sư đến kiểm tra, nếu không ta sẽ không yên tâm."

Giọng nói của nàng không lớn, nhưng lại mang theo sự kiên quyết không cho phép phản đối. Yên Nhiên Tuyết há miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thở dài, biết mình không thể cản nổi Lâm Nguyệt Chi.

Nàng bất giác buông lỏng tay áo của Lâm Nguyệt Chi, nhỏ giọng lầm bầm:

"Vâng, vậy làm phiền sư tỷ…"

Lâm Nguyệt Chi nghe thấy vậy, dừng bước một chút, môi khẽ cong lên, nhưng vẫn không quay đầu lại, bước ra ngoài đi gọi dược sư.

Không lâu sau, một nam dược sư trung niên bước vào, trên tay mang theo hòm thuốc. Hắn nhìn qua Lâm Nguyệt Chi rồi tiến lại gần giường, cúi xuống kiểm tra vết thương của Yên Nhiên Tuyết.

"Ừm, vết thương không quá nghiêm trọng, may mắn không tổn thương đến nội tạng. Chỉ cần nghỉ ngơi thêm vài ngày, bôi thuốc đúng giờ, không cử động mạnh là có thể hồi phục hoàn toàn."

Nói rồi, hắn lấy từ trong hòm thuốc ra một bình dược, đưa cho Lâm Nguyệt Chi và dặn dò:

"Ngày hai lần, sáng và tối, nhớ thay băng và bôi thuốc. Không được vận động mạnh hay làm việc quá sức, nếu không vết thương có thể rách ra, lúc đó sẽ phiền phức hơn."

Lâm Nguyệt Chi nhận lấy bình dược, gật đầu nghiêm túc: "Đa tạ dược sư."

Dược sư thu dọn đồ đạc rồi rời đi, để lại Yên Nhiên Tuyết đang nằm trên giường, ánh mắt lơ đãng nhìn trần nhà.

"Muội đã nói rồi, không có gì nghiêm trọng cả, muội khỏe lắm."

Lâm Nguyệt Chi nhìn nàng một lúc, sau đó đặt bình dược lên bàn, nhẹ giọng nói:

"Muội vẫn phải nghỉ ngơi."

Yên Nhiên Tuyết đáp:

“Vâng, muội biết rồi.”

Những ngày sau đó, đúng giờ, Lâm Nguyệt Chi lại đến phòng thay băng, thoa thuốc cho Yên Nhiên Tuyết. Động tác của nàng vô cùng nhẹ nhàng và tỉ mỉ, như sợ làm đau đối phương.

Mỗi khi những ngón tay thon dài của Lâm Nguyệt Chi lướt qua làn da, dù chỉ là một cái chạm thoáng qua, Yên Nhiên Tuyết cũng cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn một nhịp. Nàng cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng cơ thể lại phản bội nàng, vành tai dần dần ửng đỏ.

“Muội làm gì mà căng thẳng vậy?” Lâm Nguyệt Chi nhìn thoáng qua khuôn mặt hơi cứng nhắc của Yên Nhiên Tuyết, khẽ nghiêng đầu hỏi.

"Muội... đâu có căng thẳng." Yên Nhiên Tuyết quay mặt đi chỗ khác, cố tỏ ra bình thản, nhưng giọng nói lại có chút gượng gạo.

Lâm Nguyệt Chi mím môi, như muốn cười nhưng vẫn nhịn xuống. Nàng cúi đầu tiếp tục bôi thuốc, giọng nói ôn nhu:

"Nhịn một chút, sắp xong rồi."

Nàng chớp chớp mắt, buột miệng hỏi:

"Sư tỷ trước giờ đã từng chăm sóc ai như vậy chưa?"

Lâm Nguyệt Chi hơi sững lại, động tác trên tay cũng khựng một chút, nhưng rất nhanh đã khôi phục như bình thường. Nàng nhẹ nhàng đáp:

"Muội là người đầu tiên."

Một câu nói lại khiến tim Yên Nhiên Tuyết đập mạnh đến mức nàng suýt đánh rơi bát thuốc trong tay.

Nàng vội quay mặt đi, giả vờ ho nhẹ để che giấu sự bối rối, nhưng tai đã đỏ lên từ lúc nào.

"Vậy... vậy sao..." Nàng lúng túng nói, trong lòng như có một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo một chút ngọt ngào khó tả.

Yên Nhiên Tuyết bước ra khỏi phòng, ánh sáng bình minh vẫn còn nhẹ nhàng len lỏi qua từng kẽ lá.

Khi nàng đến gốc cây, khung cảnh vẫn giống như mọi khi, Lâm Nguyệt Chi đứng đó, tay cầm kiếm, từng động tác vung kiếm mượt mà như một vũ điệu, từng chiêu thức nhẹ nhàng, uyển chuyển.

Yên Nhiên Tuyết đứng từ xa, nhìn nàng luyện kiếm, lòng không tự chủ được mà lại nhớ đến những ngày tháng đã qua, những lúc Lâm Nguyệt Chi nhẹ nhàng chăm sóc nàng, quan tâm từng chút một. Cảm giác ấy khiến Yên Nhiên Tuyết có chút xa lạ, không thể diễn tả thành lời.

Lâm Nguyệt Chi đang luyện kiếm dường như cảm nhận được ánh mắt ấy, nàng khẽ dừng lại, quay đầu nhìn về phía Yên Nhiên Tuyết, nụ cười trên môi vẫn không thay đổi.

"Muội lại đến xem ta luyện kiếm sao?" Lâm Nguyệt Chi hỏi, giọng nhẹ nhàng như làn gió.

Yên Nhiên Tuyết khẽ cười, ánh mắt lấp lánh một tia tinh nghịch, nhẹ nhàng nói:

"Hóa ra sư tỷ luôn biết ta hay ngắm nhìn sư tỷ luyện kiếm"

Lâm Nguyệt Chi mỉm cười, nàng hạ kiếm xuống, bước lại gần Yên Nhiên Tuyết, ánh sáng buổi sáng làm nổi bật vẻ đẹp tựa như tranh.

"Ta không phải là không biết." Nàng nhẹ nhàng đáp, giọng nói trong trẻo nhưng đầy ấm áp. "Chỉ là, nếu muội thích nhìn, ta cũng không ngại."

"Sư tỷ thật tốt." Yên Nhiên Tuyết nói khẽ.

Lâm Nguyệt Chi tay nhẹ nhàng nắm lấy tay Yên Nhiên Tuyết. Nàng dịu dàng nói:

"Muội có lẽ đang trong quá trình luyện khí, để ta hướng dẫn cho muội."

Yên Nhiên Tuyết chỉ thấy tay mình được Lâm Nguyệt Chi nắm lấy, một cảm giác ấm áp truyền đến, nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng.

Nàng vô thức đi theo từng bước chân của sư tỷ, tay còn bị nắm chặt, lòng lại không hiểu vì sao đột nhiên cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

Từng lời hướng dẫn của Lâm Nguyệt Chi vang lên bên tai, Yên Nhiên Tuyết tập trung làm theo, hô hấp dần trở nên ổn định. Linh khí từ xung quanh chậm rãi tụ lại, bao bọc lấy cơ thể nàng. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, giống như sương mù mỏng manh vây quanh, phản chiếu ánh nắng ban mai.

Cảm giác ấm áp, nhẹ nhàng tràn ngập trong cơ thể, từng tia linh khí dung hòa vào kinh mạch, tựa như suối nguồn tưới mát mảnh đất khô cằn. Yên Nhiên Tuyết chậm rãi mở mắt, đôi mắt trong veo ánh lên sự kinh ngạc. Trước mắt nàng, Lâm Nguyệt Chi đang lặng lẽ quan sát, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng.

Yên Nhiên Tuyết khẽ ngẩn người, trái tim dường như lỡ mất một nhịp. Trong khoảnh khắc ánh sáng dịu dàng bao phủ, gió nhẹ lướt qua mang theo hương thơm nhàn nhạt, nàng nhìn Lâm Nguyệt Chi.

Nụ cười ấy… nhẹ nhàng như ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ tĩnh lặng, lại ấm áp như tia nắng đầu xuân len lỏi qua kẽ lá. Nàng từng thấy rất nhiều nụ cười, nhưng chưa từng có nụ cười nào khiến lòng nàng rung động đến vậy.

Yên Nhiên Tuyết không kiềm được suy nghĩ. “Có lẽ, đây là nụ cười xinh đẹp nhất mà nàng từng thấy.”