Dòng nước lạnh lẽo vẫn cuốn lấy Yên Nhiên Tuyết, nhưng khi máu của nàng loang dần trong làn nước đυ.c ngầu, nó bất ngờ chạm tới một vật bị chôn vùi dưới đáy sông, một thanh kiếm với vỏ bọc đen nhánh, phủ đầy rong rêu.
Ngay khi giọt máu đầu tiên thấm lên thân kiếm, thanh kiếm như được đánh thức sau hàng thế kỷ ngủ yên. Một luồng ánh sáng nhè nhẹ, màu xanh lam, bắt đầu lan tỏa từ thanh kiếm, soi sáng cả vùng nước tối tăm.
Luồng sáng ấy len lỏi đến gần cơ thể Yên Nhiên Tuyết, bao bọc nàng trong một vòng hào quang mờ ảo. Ánh sáng dịu dàng nhưng mạnh mẽ, như một hơi thở của sự sống, dần xua đi cảm giác lạnh lẽo và đau đớn đang bao trùm cơ thể nàng.
Yên Nhiên Tuyết cảm nhận được áp lực nước xung quanh đang giảm đi. Hơi thở yếu ớt của nàng, vốn như sắp tắt lịm, giờ được luồng sáng giữ lại. Như một phép màu, nàng không còn cảm giác nghẹt thở nữa.
Lâm Nguyệt Chi và Bạch Tử Hàn vẫn giao đấu không ngừng với tên nam nhân áo xám. Lưỡi kiếm sắc bén vẽ nên những đường sáng trên không, kèm theo tiếng vang của kim loại va chạm. Tên áo xám dường như đã bắt đầu yếu thế, hơi thở dồn dập và bước chân chậm lại.
Nhưng đột nhiên, hắn cười lạnh, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một viên đan dược đen tuyền, bề mặt viên đan tỏa ra luồng khí u ám, tựa như kết tinh từ tà khí. "Muốn ngăn ta ư? Các ngươi còn non lắm!" Hắn nói qua kẽ răng rồi ném viên đan vào miệng nuốt trọn.
Trong tích tắc, toàn bộ khí tức xung quanh hắn biến đổi. Linh lực của hắn cuồn cuộn dâng lên như sóng lớn đập vào bờ, bao trùm khắp một vùng. Làn da của hắn chuyển sang màu đỏ, cơ bắp căng phồng, những đường gân nổi lên cuồn cuộn dưới lớp áo rách nát. Đôi mắt đỏ ngầu, sáng rực trong màn đêm tựa hai viên ngọc máu, phát ra một ánh nhìn cuồng loạn như dã thú.
Hắn gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, sóng âm từ tiếng gầm làm rung động cả khu rừng, khiến lá cây xào xạc rơi rụng, đá vụn dưới chân nứt toác. Hắn giương thanh kiếm lên, linh lực đỏ thẫm tỏa ra quanh lưỡi kiếm, như một ngọn lửa địa ngục bừng cháy.
Một bước của hắn như hàng nghìn cân giáng xuống mặt đất, tạo nên những dấu chân sâu đậm. Hắn lao đến như một cơn lốc, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn là một vệt bóng mờ.
Bạch Tử Hàn và Lâm Nguyệt Chi, đứng trong kết giới, đồng loạt vận linh lực chống đỡ.
Tên áo xám vung kiếm, một nhát chém ngang trời. Luồng linh lực mạnh mẽ từ kiếm lao thẳng đến kết giới, như một con thú dữ khổng lồ há miệng, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ.
ẦM!Va chạm dữ dội khiến kết giới rung chuyển mạnh mẽ, bề mặt như mặt hồ bị đập tan. Lâm Nguyệt Chi cắn răng, mồ hôi lấm tấm trên trán, tăng cường sức mạnh vào kết giới. Bạch Tử Hàn không kém phần căng thẳng, ánh mắt lóe lên sự lo lắng.
"Loại đan dược này không chỉ tăng sức mạnh, mà còn biến hắn thành một kẻ mất kiểm soát. Chúng ta phải cận thận!" Bạch Tử Hàn nói qua hơi thở gấp.
Tên áo xám dường như không có ý định dừng lại. Hắn xoay người, vận sức thêm một lần nữa, tiếng gió rít từ lưỡi kiếm như hàng nghìn âm thanh sắc nhọn xé toạc không gian. Lần này, hắn nhắm thẳng vào Lâm Nguyệt Chi, vung kiếm chém xuống một cách tàn bạo.
Lâm Nguyệt Chi nghiến răng, dùng linh lực gia cố kết giới. Nhưng đòn tấn công quá mạnh. Tấm chắn bị phá vỡ, mảnh băng vụn văng khắp nơi, trong đó có một mảnh cắt ngang vai cô, máu tươi lập tức trào ra.
Bạch Tử Hàn không chút do dự, lao đến chặn trước Lâm Nguyệt Chi, thanh kiếm bạc trong tay phát sáng, đỡ lấy nhát kiếm từ tên áo xám. Lưỡi kiếm va chạm với một âm thanh chói tai, tia lửa tóe lên khắp nơi, đất đá xung quanh nứt toác, bụi bay mù mịt.
Tên áo xám rít lên, linh lực đỏ thẫm từ cơ thể hắn lại bùng lên mạnh mẽ hơn, đẩy Bạch Tử Hàn lùi lại vài bước. "Các ngươi không thể ngăn ta! Hôm nay, tất cả đều phải chết!" Hắn gào lên, giọng nói như tiếng gầm từ địa ngục.
Bạch Tử Hàn và tên áo xám tiếp tục giao chiến, tiếng kiếm va chạm vang vọng cả khu rừng. Lưỡi kiếm bạc trong tay Bạch Tử Hàn phát ra ánh sáng nhè nhẹ, mỗi chiêu thức đều sắc bén và đầy uy lực, nhưng tên áo xám không hề tỏ ra yếu thế. Hắn gầm lên, vung kiếm đỡ từng đòn tấn công, linh lực đỏ thẫm từ cơ thể hắn tỏa ra như một cơn bão.
Lâm Nguyệt Chi dù bị thương vẫn không đứng ngoài. Cô kết ấn, những lưỡi kiếm sắc nhọn lao về phía tên áo xám. Hắn xoay người, dùng kiếm cản lại, thanh kiếm của Lâm Nguyệt Chi bị cấm thẳng xuống đất.
Hắn bất ngờ dùng linh lực truyền vào chân, nhảy lên không trung rồi lao xuống với tốc độ như một viên đạn. Trước khi Bạch Tử Hàn kịp phản ứng, hắn tung một cú đá mạnh mẽ, bàn chân cứng như sắt đá đập thẳng vào bụng Bạch Tử Hàn.
Bạch Tử Hàn bị đá bay như một mũi tên. Cơ thể đập mạnh vào một tảng đá lớn ven rừng. Âm thanh vỡ vụn vang lên chói tai, cả tảng đá bị lực va chạm làm nứt ra thành từng mảnh, bụi đá bay mù mịt.
Bạch Tử Hàn rơi xuống đất, cơ thể co lại vì đau đớn. Máu từ khóe miệng chảy ra, từng giọt rơi xuống áo trắng, nhuộm đỏ một mảng lớn.
Lâm Nguyệt Chi lập tức lao tới, trên gương mặt xinh đẹp hiện rõ sự lo lắng. "Bạch Tử Hàn! Ngươi không sao chứ?" Cô quỳ xuống cạnh, bàn tay run rẩy đỡ lấy vai Bạch Tử Hàn, nhưng máu chảy xuống từ vai lại khiến cô mất đi sức lực.
Tên áo xám bước tới, tiếng cười lạnh lẽo vang lên. Hắn nâng thanh kiếm lên, linh lực đỏ thẫm lại bừng lên. "Hãy chuẩn bị tan biến khỏi thế gian này!" Hắn thét lên, đôi mắt đỏ rực ánh lên sát ý kinh hoàng.
Tên áo xám dùng toàn bộ linh lực, đôi tay vung mạnh, linh lực cuồn cuộn hội tụ thành một quả cầu đỏ rực, tỏa ra sát khí kinh hoàng.
"Chết hết đi!" Hắn hét lớn, đẩy quả cầu linh lực về phía Bạch Tử Hàn và Lâm Nguyệt Chi.
BÙM!
Quả cầu linh lực lao tới gần, tiếng nổ ầm vang như trời long đất lở, nhưng ngay trước khi lao tới, nó đột ngột bị chặn lại. Một luồng sáng vàng kim chói lóa xuất hiện, bao phủ lấy đòn tấn công, hóa giải toàn bộ sát khí.
Tên áo xám trợn trừng mắt kinh ngạc. "Là ai?!"
Từ trên cao, một bóng người từ từ đáp xuống, mang theo khí thế uy nghiêm. Đó là một ông lão râu tóc bạc phơ, ánh mắt sáng như sao, mặc đạo bào trắng viền vàng.
"Sư tôn!" Lâm Nguyệt Chi và Bạch Tử Hàn đồng thanh kêu lên, ánh mắt lộ rõ sự vui mừng.
Ông lão phất tay, ánh sáng vàng kim từ lòng bàn tay ông quét qua, tiêu tán toàn bộ linh lực của tên áo xám. "Chỉ là một tên ma tu nhỏ nhoi, ngươi dám làm hại đồ nhi của ta?" Giọng ông trầm ổn nói.
Tên áo xám lùi lại vài bước, sắc mặt tái nhợt. Hắn cắn răng, ánh mắt chứa đầy sự khϊếp sợ. "Ngươi là... Vô Song Chân Nhân?"
Ông lão không đáp, chỉ vung tay một cái. Một luồng kiếm khí vô hình bắn ra, nhanh như chớp xuyên qua bầu trời, xé rách cả không gian, nhắm thẳng vào tên áo xám.
Tên áo xám hét lên một tiếng đau đớn, toàn thân hắn bị đánh bay, rơi xuống đất nặng nề. Linh lực của hắn tan biến, thân thể không thể nhúc nhích, chỉ còn hơi thở yếu ớt.
Ông lão quay sang hai đồ đệ của mình, ánh mắt dịu dàng hơn. "Ta vừa xuất quan, nghe tin hai con gặp nguy hiểm nên lập tức đến đây. Hai con không sao chứ?"
Bạch Tử Hàn cũng khẽ gật đầu, trong mắt lộ rõ sự biết ơn. "Sư tôn, may mà có người. Nếu không, chúng con e rằng..."
Ông lão phất tay ra hiệu không cần nói thêm. "Nghỉ ngơi đi, mọi chuyện ở đây đã có ta lo liệu."
Lâm Nguyệt Chi chỉ kịp thốt lên, giọng nói yếu ớt:
"Con không sao... Nhiên Tuyết vẫn còn dưới sông, con phải cứu muội ấy!"
Nói xong, nàng không đợi phản ứng của ai, lập tức nhảy xuống dòng sông lạnh lẽo mà không chút do dự.
Lâm Nguyệt Chi vừa dứt lời, không để ai kịp phản ứng, nàng lao xuống dòng sông lạnh lẽo trước sự ngỡ ngàng của sư tôn và Bạch Tử Hàn.
"Dưới sông?" Vô Song Chân Nhân nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua dòng nước.
Lâm Nguyệt Chi chìm dần vào làn nước lạnh buốt, dù cơ thể đã mệt mỏi và bị thương, nàng vẫn dồn chút linh lực cuối cùng để duy trì hơi thở, đôi mắt không ngừng tìm kiếm bóng dáng của Yên Nhiên Tuyết.
Lâm Nguyệt Chi nhanh chóng bơi đến bên Yên Nhiên Tuyết. Ánh mắt nàng lộ vẻ lo lắng khi thấy khuôn mặt tái nhợt và đôi môi tím tái của người trước mặt.
Không chút do dự, Lâm Nguyệt Chi vòng tay đỡ lấy thân thể mềm nhũn của Yên Nhiên Tuyết. Bàn tay nàng nhẹ nhàng nâng khuôn mặt Yên Nhiên Tuyết lên.
Rồi không chần chừ, nàng cúi xuống, áp đôi môi mình lên đôi môi lạnh giá của Yên Nhiên Tuyết. Nàng truyền hơi thở vào người đối phương.
Lâm Nguyệt Chi ôm chặt lấy Yên Nhiên Tuyết, dùng hết sức lực để kéo nàng ngoi lên mặt nước. Nước lạnh cắt da thịt, nhưng nàng không ngừng cố gắng. Cuối cùng, cả hai cũng trồi lên khỏi mặt sông.
Trên bờ, Vô Song Chân Nhân và Bạch Tử Hàn nhanh chóng đi tới. Bạch Tử Hàn bước lên trước, đỡ lấy Yên Nhiên Tuyết từ tay Lâm Nguyệt Chi. Vô Song Chân Nhân đặt tay lên mũi Yên Nhiên Tuyết, kiểm tra hơi thở của cô.
"Con bé còn sống, nhưng rất yếu. Phải lập tức chữa trị." Vô Song Chân Nhân nói, giọng trầm ổn.
Lâm Nguyệt Chi thở phào nhẹ nhõm, nhưng sức lực cạn kiệt khiến nàng khuỵu xuống. Bạch Tử Hàn đỡ lấy nàng, ánh mắt lo lắng. "Nguyệt Chi, muội ổn chứ?"
Lâm Nguyệt Chi khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn dán chặt vào Yên Nhiên Tuyết. "Muội không sao."
Đại trưởng lão không nói thêm, bảo Bạch Tử Hàn bế Yên Nhiên Tuyết lên. "Trở về Cửu Thiên Tông."
Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống chiến trường đổ nát, nơi những tảng đá vỡ vụn và mặt đất bị xé toạc bởi dư âm của trận chiến khốc liệt. Nữ tử áo trắng, mái tóc đen dài tung bay theo từng cơn gió, ánh mắt kiên định nhưng cũng chất chứa sự bi thương không thể che giấu.
Nàng đứng thẳng người, trường kiếm trong tay tỏa ra ánh sáng nhè nhẹ như muốn hòa cùng với ý chí sắt đá của chủ nhân. Trước mặt nàng là một nam nhân cao lớn, khoác trên mình bộ trường bào đen tuyền, đôi mắt đỏ ngầu, tỏa ra sát khí lạnh lẽo khiến kẻ khác khó lòng đứng vững.
"Lăng Tiêu Dạ Quân." Nàng cất giọng, âm thanh trong trẻo. "Ta tuy không thể gϊếŧ ngài, nhưng ta nguyện dùng thân xác này hiến tế để phong ấn ngài mãi mãi."
Tiếng hét vang vọng giữa không trung, như xé toạc cả không gian tĩnh lặng.
"KHÔNG!!!"
Giọng hắn tràn đầy sự đau đớn và tức giận, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía nữ tử. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Thân thể nàng, trong ánh sáng rực rỡ của pháp trận phong ấn, từ từ tan biến thành những mảnh ánh sáng nhỏ li ti, hòa vào không gian như những ngôi sao.
Trường kiếm trong tay nàng, giờ đây mất đi ánh sáng sinh mệnh, rơi tự do từ không trung. Thanh kiếm lao xuống dòng sông sâu thẳm, tiếng nước vang lên như một lời từ biệt cuối cùng.