Chương 7

Ngay khi Yên Nhiên Tuyết còn đang ôm mông rêи ɾỉ, một bóng người xuất hiện từ trên cao, vạt áo trắng như tuyết tung bay trong gió. Nam tử khôi ngô anh tuấn đáp xuống ngay trước mặt nàng, chắn nàng lại khỏi tên ma tu hung hãn.

“Không sao chứ?” Nam tử liếc nhìn nàng, giọng trầm ấm nhưng dứt khoát.

Yên Nhiên Tuyết ngước mắt lên nhìn vài giây trước gương mặt hoàn mỹ đến mức như bước ra từ tranh vẽ. Trong đầu nàng chỉ kịp nghĩ: "Truyện này tác giả buff các nhân vật tu tiên ai cũng đẹp như thế sao?"

Tên ma tu nhếch mép cười nham hiểm, không chờ đối phương tỏ vẻ anh hùng cứu mỹ nhân xong đã lao lên tấn công. Gã quát lớn, tung ra một luồng ma lực đen kịt, nhưng nam tử chỉ khẽ nhíu mày, tay phải vung một chưởng đầy khí thế.

“Ầm!”

Hai luồng lực va chạm, tạo ra một cơn chấn động làm bụi đất xung quanh bay mù mịt. Nhưng khi mọi thứ lắng xuống, tên ma tu đã bị đánh lùi lại vài bước, miệng phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi.

“Ngươi là ai?!” Tên ma tu rít lên, vừa lùi vừa đưa tay lau máu trên môi.

Nam tử khôi ngô anh tuấn khẽ chỉnh lại tư thế, chắp tay sau lưng, giọng nói trầm ổn mà vẫn mang nét kiêu ngạo vang lên:

“Tại hạ là Lý Thanh Phong, đệ tử nội môn của Thiên Kiếm Tông.”

Tên ma tu nghe đến ba chữ “Thiên Kiếm Tông”, sắc mặt lập tức biến đổi. Hắn lùi lại, ánh mắt chớp động như đang cân nhắc đường lui.

Yên Nhiên Tuyết đứng sau lưng Lý Thanh Phong, trong đầu đầy dấu chấm hỏi: “À, là nam phụ, một lòng hướng về nữ chủ, sau cùng vì nữ chủ mà bị ma tu gϊếŧ chết.”

Hệ thống nhịn không được lên tiếng: “Thiên Kiếm Tông vốn nổi danh, thiên tài không đếm xuể. Nhưng so với Cửu Thiên Tông thì vẫn là kém một chút.”

Yên Nhiên Tuyết nghe vậy thì gật gù có chút tự hào về tông môn của mình.

Lý Thanh Phong nhìn thẳng vào tên ma tu, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu đối phương.

Tên ma tu vội vàng gượng cười, cố giữ bình tĩnh mà nói: “Lý Thanh Phong, Thiên Kiếm Tông, đúng là đại danh đỉnh đỉnh. Ta... ta chỉ đi ngang qua, tuyệt đối không có ý gây chuyện.”

“Không có ý gây chuyện?” Lý Thanh Phong nhướng mày, vung tay một cái, một luồng kiếm khí phóng ra, khiến tên ma tu không thể không lui về phía sau. “Vậy những tiếng hét vừa rồi là sao? Ngươi có muốn giải thích không?”

Tên ma tu cứng họng, mồ hôi lạnh chảy dài. Gã lẩm bẩm: “Ta... Ta sẽ rời đi ngay lập tức. Không dám ở lại nữa!”

Nói xong, gã xoay người định bỏ trốn. Nhưng Lý Thanh Phong chỉ cười lạnh, vung tay thêm lần nữa, kiếm khí sắc bén như một tia chớp cắt ngang.

Yên Nhiên Tuyết trốn sau lưng Lý Thanh Phong, lặng lẽ thò đầu ra xem. Một cảnh tượng đập vào mắt khiến nàng không khỏi rùng mình, tên ma tu kia nằm sõng soài trên mặt đất, cả người bất động. Một vết kiếm sắc bén cắt ngang ngực hắn, máu tươi chảy thành dòng, thấm đỏ mặt đất dưới chân.

“Máu... máu thật luôn kìa...” Yên Nhiên Tuyết thì thầm, sắc mặt có chút tái nhợt.

Hệ thống chen vào, giọng điệu có vẻ... bất đắc dĩ: “Ký chủ, đây không phải thế giới hòa bình như cô nghĩ đâu. Người ta còn chém bay đầu được mà. Một nhát này tính nhẹ đấy.”

Nàng nuốt nước bọt, lòng thầm than: “Nhẹ chỗ nào?! Một đường kiếm thẳng thế này, chắc chắn là qua tim luôn rồi. Còn sống kiểu gì được nữa?”

Lý Thanh Phong đứng trước thi thể, sắc mặt vẫn thản nhiên như không có gì xảy ra. Hắn thu kiếm lại, quay đầu nhìn Yên Nhiên Tuyết.

“Vị cô nương này, ngươi không sao chứ?”

Yên Nhiên Tuyết gượng cười, lắc đầu lia lịa: “Không, không sao.”

Hắn nhướng mày, ánh mắt như đang cân nhắc điều gì đó. “Nếu đã vậy, cô nương nên cẩn thận hơn. Vùng này tuy gần tông môn nhưng vẫn có ma tu lén lút hoạt động. Một người không có linh lực như cô nương, tốt nhất nên tránh đi xa.”

Yên Nhiên Tuyết cười khổ trong lòng: “Ta cũng là người tu tiên đấy, chỉ là linh khí né ta thôi.”

Lý Thanh Phong nhìn nàng một chút, rồi quay sang đồng môn của mình, vẫy tay ra hiệu. Hắn nói bằng giọng điềm tĩnh: “Chúng ta đi thôi.”

Một vài người khác trong nhóm đồng môn của Lý Thanh Phong cũng gật đầu, rồi theo bước hắn, cùng nhau biến mất vào đám mây sương mờ, bay về hướng Cửu Thiên Tông.

Hệ thống, với giọng điệu đều đều như mọi khi, hỏi: "Ký chủ còn muốn đi ngắm nhìn thế gian thêm chút không?"

Yên Nhiên Tuyết liếc hệ thống một cái, trong mắt không giấu nổi sự bực bội. "Ngắm cái đầu người, xém lên bàn thờ rồi đấy. Không ngắm nữa, đi về."

Yên Nhiên Tuyết tìm kiếm một nơi trú chân cho đêm nay. Sau một hồi, nàng tìm thấy một khách điếm nhỏ nằm khuất sâu trong một con hẻm.

Nàng bước vào, gõ nhẹ lên quầy, nơi một cô nhân viên tóc dài, mỉm cười chào đón. Sau khi trao đổi với cô ấy, Yên Nhiên Tuyết nhận phòng và lên lầu.

Phòng của nàng tuy không lớn nhưng sạch sẽ, có một chiếc giường gỗ giản dị, chăn đệm mềm mại. Yên Nhiên Tuyết nhẹ nhàng đặt hành trang xuống, mở cửa sổ để đón lấy làn gió mát từ bên ngoài thổi vào. Ánh trăng mờ ảo chiếu sáng qua khung cửa, làm dịu mát không gian trong phòng.

Nàng thay y phục, rồi nhanh chóng nằm xuống giường. Nàng nhẹ nhàng kéo chăn, cuộn mình lại và nhắm mắt, chỉ muốn có giấc ngủ bình yên.

Sáng sớm, Yên Nhiên Tuyết đã thức dậy, thu dọn hành trang nhanh chóng và chuẩn bị lên đường trở lại Cửu Thiên Tông. Nàng nhìn xung quanh quán trọ một lần nữa, đảm bảo không để quên thứ gì quan trọng rồi rời đi.

Sau khi bước ra ngoài, Yên Nhiên Tuyết lấy ra chiếc bản đồ, nàng mở ra và xem đường về tông môn. Đoạn đường dài và nàng cũng không quen thuộc lắm với địa hình này, nên quyết định nhờ hệ thống chỉ dẫn một chút.

"Ngươi có thể giúp ta không? Chỉ cho ta con đường về Cửu Thiên Tông." Yên Nhiên Tuyết nói với hệ thống, một chút lo lắng trong giọng nói.

Hệ thống lạnh lùng đáp lại: "Đang mở bản đồ, xin đợi một chút."

Sau vài giây im lặng, bản đồ hiện lên trong tâm trí nàng. Yên Nhiên Tuyết nhìn vào, thấy đường chỉ dẫn rõ ràng. Mỗi khi nàng bước đi, lại có cảm giác mình không tiến về đúng hướng, thay vào đó, giống như đang đi sâu vào khu rừng.

Yên Nhiên Tuyết nói: "Hệ thống, cái này không đúng. Tại sao ta lại đi vòng vèo vậy?"

Hệ thống đáp lại sau một lúc: "Đang kiểm tra... Đang kiểm tra... Ký chủ đang nhìn ngược bản đồ."

Yên Nhiên Tuyết sững sờ, mặt đầy bất ngờ và có phần ngượng ngùng. "Ngươi nói gì cơ? Ta đang nhìn ngược bản đồ à?"

"Đúng vậy." Hệ thống khẳng định một cách máy móc. "Để quay lại, ký chủ cần thay đổi hướng nhìn."

Yên Nhiên Tuyết nhắm mắt lại, tự mắng mình trong lòng vì sự vụng về này. "Vậy sao không nói từ đầu, để ta cứ đi lung tung như thế này!" Nàng rầu rĩ, nhưng rồi cũng đành thay đổi hướng đi theo chỉ dẫn của bản đồ.

Đang đi được một lúc, nàng lại nghe thấy âm thanh sắc lạnh của kiếm khí va chạm, tiếng chát chúa vang lên trong không khí.

"Thật là xui xẻo." Yên Nhiên Tuyết nghĩ trong lòng. "Cứ đi tới đâu là lại gặp đánh nhau. Từ lúc ra khỏi tông môn đến giờ, cứ như là có duyên với mấy trận hỗn chiến này."

Nàng khẽ lẩm bẩm, rồi dừng lại một chút, nghe ngóng âm thanh. Tiếng kiếm khí vẫn không ngừng vang lên, có lẽ khoảng cách không xa. Yên Nhiên Tuyết mắt thoáng lướt qua xung quanh, tìm một nơi kín đáo để quan sát.

Yên Nhiên Tuyết nép mình trong bụi cây, tay cầm hai nhánh cây khéo léo che phần đầu, cố gắng không để bị phát hiện. Nàng nhẹ nhàng nhón chân, cẩn thận quan sát trận đấu phía trước. Cảnh tượng khiến nàng không khỏi chú ý, nhất là khi thấy Lâm Nguyệt Chi và Bạch Tử Hàn đang phối hợp chiến đấu.

Lâm Nguyệt Chi, với khí chất thanh thoát và tuyệt đẹp, thoát ẩn thoát hiện trong không gian như một tia sáng, kiếm pháp uyển chuyển mà tinh tế. Bạch Tử Hàn bên cạnh, với thần sắc lạnh lùng và tay cầm thanh kiếm sắc bén, tỏ ra rất kiên định và mạnh mẽ. Hai người này phối hợp thật ăn ý, mỗi chiêu thức đều như được tính toán từ trước, bổ trợ cho nhau, không hề có sự sai sót nào.

Đối diện họ là một nam nhân mặc đồ xám, khuôn mặt không rõ nhưng ánh mắt lạnh lùng và tàn nhẫn. Mỗi chiêu đánh ra đều mạnh mẽ, đầy uy lực, khiến không gian xung quanh nổ tung.

Mặc dù là hai đánh một, Lâm Nguyệt Chi và Bạch Tử Hàn vẫn chưa thể chiếm ưu thế tuyệt đối, mỗi đòn đánh đều bị đối phương kháng cự mãnh liệt.

Yên Nhiên Tuyết đưa tay vào túi vải nhỏ bên hông, lấy ra một tấm bùa màu vàng nhạt được vẽ bằng những nét mực đỏ sẫm phức tạp. Đây chính là tấm bùa truyền tin mà khi rời tông môn, vị trưởng lão phụ trách đã dặn nàng mang theo bên mình, phòng trường hợp gặp nguy hiểm.

Nàng cẩn thận đưa tấm bùa lên, khẽ cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu lên ký hiệu trung tâm của bùa. Lập tức, tấm bùa bừng sáng lên, phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, rồi hóa thành một luồng sáng mảnh mai bay thẳng lên trời, biến mất vào không trung.

Ánh sáng từ tấm bùa vừa tan biến, Yên Nhiên Tuyết đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí sắc bén bắn thẳng về phía mình. Trái tim nàng như thắt lại. Tên nam nhân áo xám trong trận chiến kia đã phát hiện ra nàng!

Hắn không chút do dự dồn lực, tung ra một chưởng khiến Lâm Nguyệt Chi và Bạch Tử Hàn phải lùi lại vài bước. Chớp lấy cơ hội, hắn xoay người, linh lực cuộn trào quanh thân, mắt đỏ rực như thú dữ, lao thẳng về phía bụi cây nơi Yên Nhiên Tuyết đang trốn.

Không kịp suy nghĩ, nàng xoay người bỏ chạy, mỗi bước đều gấp gáp, trái tim đập loạn trong l*иg ngực. Nhưng tốc độ của nàng, một kẻ không có linh lực, sao có thể so với một tên có linh lực mạnh mẽ như vậy.

Chỉ trong nháy mắt, hắn đã truyền linh lực vào thanh kiếm trong tay. Ánh sáng tím lóe lên, một luồng khí mạnh mẽ rít qua không trung, thanh kiếm rời tay hắn, lao nhanh như tia chớp về phía Yên Nhiên Tuyết.

"Không...!" Yên Nhiên Tuyết chỉ kịp hét lên một tiếng trước khi cảm thấy một lực mạnh mẽ như cuồng phong quét qua. Nàng muốn né nhưng quá muộn.

Thanh kiếm xuyên thủng qua bụng nàng, cảm giác đau đớn như cơn lũ tràn ngập, khiến nàng không thể thở nổi, cảm nhận được chất lỏng ấm nóng chảy ra qua các ngón tay, đó chính là máu.

Cơ thể Yên Nhiên Tuyết yếu ớt ngã ra sau, máu từ vết thương không ngừng tuôn ra, nhuộm đỏ cả vạt áo. Một cơn gió mạnh cuốn qua, như muốn kéo nàng rời khỏi mặt đất. Trong giây phút ấy, bước chân loạng choạng của nàng đã đưa đến sát mép bờ sông.

"Ầm!"

Yên Nhiên Tuyết không thể giữ thăng bằng, cả người nàng rơi xuống dòng nước lạnh lẽo. Dòng nước xâm chiếm từng kẽ hở, tràn vào phổi, khiến hơi thở vốn đã yếu ớt giờ đây gần như tắt hẳn.

Máu từ vết thương hòa tan vào nước, để lại một vệt đỏ kéo dài trên dòng sông.

Một giọng nói vang lên trong đầu nàng, mơ hồ như từ một nơi rất xa: "Ký chủ... Ký chủ..." Sau đó Yên Nhiên Tuyết như không còn nghe thấy hệ thống nói gì nữa.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: "Ta... không muốn chết... Nguyệt Chi..." .."