Chương 6

Ngôi làng nhỏ nằm không xa chân núi, bao quanh bởi những hàng cây xanh và ruộng lúa trải dài. Từ xa, Yên Nhiên Tuyết đã nghe thấy tiếng cười nói râm ran của người dân, hòa quyện với âm thanh của những chiếc cối xay gió quay đều đều. Con đường dẫn vào làng là một lối đi nhỏ lát đá, hai bên là những hàng rào tre đơn sơ, thấp thoáng sau đó là những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi, bình dị mà ấm áp.

Yên Nhiên Tuyết bước dọc con đường, ánh mắt dừng lại ở một quán nước ven đường dưới tán cây cổ thụ lớn. Quán được dựng bằng gỗ đơn sơ, vài chiếc bàn ghế tre xếp ngay ngắn, tạo cảm giác gần gũi, mộc mạc. Từ đây, nàng có thể nhìn ra khung cảnh đồng quê thanh bình, từng cơn gió nhẹ thổi qua mang theo mùi thơm của cỏ non và lúa chín.

Nàng chọn một chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, ánh sáng tự nhiên rọi qua tán cây, chiếu xuống những đường vân gỗ mộc mạc, tạo nên một khung cảnh vừa giản dị vừa thanh thoát. Chủ quán là một người phụ nữ trung niên với nụ cười hiền hậu, nhanh nhẹn mang tới một ly trà xanh và một dĩa bánh gạo nhỏ. Ly trà tỏa ra hương thơm nhẹ nhàng, làn khói mỏng bay lên quyện vào không khí mát mẻ, khiến tâm trạng Yên Nhiên Tuyết trở nên thoải mái hơn.

Nàng cầm ly trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng đầu lưỡi dần chuyển thành ngọt dịu nơi cổ họng. Đôi mắt nàng khẽ khép lại, tận hưởng khoảnh khắc thư giãn này. Xung quanh, những người dân làng qua lại, một vài người trò chuyện rôm rả, vài đứa trẻ chạy nhảy, nô đùa trên con đường nhỏ.

“Đây là thế gian mà hắn muốn bảo vệ sao?” Yên Nhiên Tuyết khẽ lẩm bẩm, đôi mắt mơ màng nhìn xa xăm. Nàng cầm một chiếc bánh gạo lên, cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt tự nhiên của gạo hòa quyện với chút mật ong khiến nàng bất giác mỉm cười.

Yên Nhiên Tuyết khẽ đặt ly trà xuống bàn, ánh mắt mông lung nhìn ra khoảng trời xa xăm, những đám mây trắng bồng bềnh trôi trên bầu trời xanh biếc. Nàng tự hỏi, nếu là Lâm Nguyệt Chi, đối diện với tất cả những lựa chọn, trách nhiệm và gánh nặng của thế gian, nàng ấy sẽ làm gì?

Yên Nhiên Tuyết chống cằm, đôi mắt hơi trĩu xuống. Một làn gió nhẹ thổi qua, khiến vài sợi tóc của nàng khẽ bay. Trong tâm trí nàng, hình ảnh của Lâm Nguyệt Chi hiện lên rõ ràng: một nữ nhân mạnh mẽ, ánh mắt kiên định, không bao giờ lùi bước trước khó khăn. Nhưng cũng chính nàng ấy, khi đứng trước tình cảm, đôi mắt ấy lại ánh lên sự dịu dàng đến lạ thường.

“Nếu là Lâm Nguyệt Chi…” Yên Nhiên Tuyết tự hỏi lần nữa, giọng nói nhỏ đến mức dường như chỉ mình nàng nghe thấy. “Nàng ấy sẽ chọn thế gian, hay chọn người nàng yêu?”

Câu hỏi vang vọng trong lòng nàng, như một con sóng âm thầm cuộn lên rồi lan ra xa. Yên Nhiên Tuyết biết, Lâm Nguyệt Chi luôn coi trọng thế gian, nhưng đồng thời, nàng cũng trân trọng tình cảm của mình. Một người như nàng ấy sẽ không dễ dàng để bất cứ ai phải hy sinh, không dễ dàng từ bỏ người quan trọng.

Gió vẫn thổi qua, nhẹ nhàng và mát lành. Yên Nhiên Tuyết nhìn ly trà đã nguội trên bàn, lòng không khỏi tự hỏi: "Còn ta? Nếu một ngày ta phải đưa ra lựa chọn ấy, ta sẽ quyết định như thế nào?"

Khi màn đêm buông xuống, ngôi làng nhỏ gần tông môn rực rỡ dưới ánh sáng của hàng trăm chiếc đèn l*иg. Những con đường lát đá sáng lên với ánh vàng cam ấm áp, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp nhưng không kém phần thơ mộng.

Yên Nhiên Tuyết bước chậm rãi dọc theo con đường chính, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng trẻ con chạy đùa vang vọng khắp nơi. Những gian hàng hai bên đường bày đủ loại hàng hóa, từ đồ thủ công, vải vóc, đến những món ăn dân dã.

Nàng dừng chân trước một gian hàng nhỏ, nơi người bán đang nướng những xiên thịt trên bếp than hồng, mùi thơm ngào ngạt khiến bụng nàng bất giác cồn cào. Ánh lửa bập bùng chiếu sáng khuôn mặt đỏ au của người bán, còn khách hàng thì tụ tập xung quanh, ai cũng cầm trên tay xiên thịt nóng hổi, vừa ăn vừa cười nói.

Xa xa, ở một góc phố, một nhóm nghệ nhân đang biểu diễn múa lân. Đầu lân được trang trí lộng lẫy, màu sắc sặc sỡ, từng động tác nhịp nhàng theo tiếng trống rộn ràng vang lên không ngớt. Người xem vỗ tay không ngừng, tiếng reo hò cổ vũ vang lên, làm cho bầu không khí càng thêm náo nhiệt.

Yên Nhiên Tuyết bước tiếp đến một quầy bán đồ lưu niệm. Trên bàn là những chiếc vòng tay nhỏ xinh, được kết từ chỉ màu và ngọc thạch, mỗi chiếc đều mang một vẻ độc đáo. Người bán hàng, một bà lão với khuôn mặt hiền từ, mời chào nàng bằng nụ cười ấm áp. Yên Nhiên Tuyết chọn một chiếc vòng đơn giản nhưng tinh tế, lòng nghĩ thầm rằng có lẽ Lâm Nguyệt Chi sẽ thích thứ này. Nhưng ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã khiến nàng giật mình, vội lắc đầu để xua tan cảm giác xao xuyến.

Bên cạnh đó, một nhóm trẻ nhỏ đang vây quanh một nghệ nhân làm kẹo hồ lô, từng viên kẹo óng ánh như pha lê dưới ánh đèn l*иg. Tiếng trẻ con cười giòn tan khiến nàng bất giác mỉm cười theo.

Bước đến một chiếc cầu nhỏ bắc qua con kênh, nàng dừng chân và tựa vào lan can, ngắm nhìn ánh đèn l*иg phản chiếu lấp lánh trên mặt nước. Những chiếc thuyền nhỏ lướt nhẹ, mang theo tiếng hát dân ca vang vọng trong màn đêm. Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa nhài phảng phất.

Không khí náo nhiệt của ngôi làng bỗng chốc bị xé toạc bởi một tiếng hét thất thanh.

"Ma tu! Chạy mau!"

Tiếng hét đó như một ngọn lửa bùng lên giữa đêm, ngay lập tức biến cảnh tượng êm đềm thành hỗn loạn. Người dân đang vui vẻ quanh các gian hàng bỏ chạy tán loạn, trẻ con khóc thét, tiếng đồ đạc rơi vỡ và bước chân chạy vang khắp nơi.

Yên Nhiên Tuyết giật mình, trái tim đập loạn trong l*иg ngực. Nàng nhanh chóng núp vào một góc tối dưới mái hiên của một ngôi nhà, ánh mắt cẩn trọng quan sát.

Phía cuối con đường, hai bóng người mặc áo đen lao vυ"t tới, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại những vệt đen mờ mịt trong không khí. Cả hai đều phát ra sát khí lạnh lẽo, khiến những người dân đứng gần đó cảm thấy ngạt thở, đôi chân như bị đóng băng không thể cử động. Một trong hai ma tu vung tay, một làn khói đen như mực từ lòng bàn tay gã tràn ra, quét ngang con đường. Những gian hàng bị làn khói đó chạm vào lập tức cháy thành tro, tiếng nổ lốp bốp vang lên không ngừng.

Chẳng mấy chốc, phía sau hai ma tu xuất hiện một nhóm người mặc áo trắng, trên tay họ cầm pháp bảo tỏa ánh sáng rực rỡ. Dẫn đầu là một thiếu niên thanh tú với ánh mắt sắc bén. Nhìn vào biểu tượng trên ngực họ, Yên Nhiên Tuyết nhận ra ngay đó là người của môn phái khác.

"Ma tu to gan! Đến đây gây loạn, chán sống rồi sao?" Thiếu niên dẫn đầu quát lớn, giọng nói vang vọng khắp con đường.

Hai bên không cần thêm lời qua lại, ngay lập tức lao vào giao chiến.

Linh lực và ma khí va chạm dữ dội, bùng lên những tia sáng chói lòa. Một người áo trắng vung kiếm, tạo ra một lưỡi kiếm khí khổng lồ, chém thẳng về phía ma tu. Nhưng ma tu đó không né tránh, chỉ khẽ nhấc tay, một màn chắn đen tối hình thành trước mặt gã, đỡ trọn đòn tấn công mà không hề hấn gì.

Tên ma tu thứ hai cười khẩy, tay bắn ra một loạt hắc châm hướng về phía những người áo trắng. Một nữ tu sĩ áo trắng giơ pháp bảo trong tay, một chiếc gương sáng lấp lánh, chắn trước mặt, lập tức tạo ra một lớp khiên mỏng nhưng chắc chắn, ngăn chặn toàn bộ hắc châm.

Tuy nhiên, những đòn tấn công của ma tu ngày càng hung bạo, mặt đất rung chuyển, gạch đá vỡ tung. Một ma tu vung tay tạo ra một luồng hắc khí hình rồng, lao thẳng về phía thiếu niên dẫn đầu. Thiếu niên khẽ quát, vung kiếm, ánh sáng từ lưỡi kiếm chiếu rọi cả một góc trời, chém tan luồng hắc khí đó. Nhưng dư chấn từ vụ va chạm vẫn khiến những ngôi nhà gần đó lung lay, mái ngói rơi rụng lả tả.

Trong góc tối, Yên Nhiên Tuyết cố gắng giữ bình tĩnh, lòng không ngừng cầu mong trận chiến sớm kết thúc. Lần đầu tiên, nàng cảm nhận rõ rệt sự nhỏ bé của bản thân trước thế giới tu tiên rộng lớn và nguy hiểm này.

Trong khi trận chiến đang diễn ra khốc liệt, giọng hệ thống vang lên đầy khẩn trương trong đầu Yên Nhiên Tuyết:

"Ký chủ! Còn không chạy nhanh, ký chủ không có linh lực, ở lại là lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân đó!"

Yên Nhiên Tuyết giật mình, mặt mày tái mét. Không cần hệ thống nhắc lại lần thứ hai, nàng lập tức gật đầu lia lịa.

"Được rồi, chạy, chạy ngay!"

Nàng xoay người, rón rén bước từng bước nhẹ nhàng nhất có thể. Mỗi bước đi đều cẩn thận như mèo đi, không dám tạo ra tiếng động, chỉ sợ thu hút sự chú ý.

"Cứ thế! Tiếp tục! Đừng nhìn lại!" Hệ thống vừa cổ vũ, vừa như sợ nàng sẽ lộn xộn.

Nhưng vận may của Yên Nhiên Tuyết dường như về số âm. Khi nàng vừa bước được ba bước, một bóng đen từ trên cao bất thình lình đáp xuống ngay trước mặt nàng.

Cả đất dưới chân rung chuyển, bụi bay mù mịt. Yên Nhiên Tuyết suýt ngã chổng vó, tay ôm chặt lấy cột gỗ bên cạnh để giữ thăng bằng. Đợi bụi tan, nàng ngước lên, và tim nàng như rớt xuống.

Một tên ma tu đứng đó, cao lớn, áo choàng đen dài quét đất, khuôn mặt lạnh tanh không chút cảm xúc. Đôi mắt gã như hai hố sâu thăm thẳm, lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào nàng.

Yên Nhiên Tuyết sững người, mồ hôi túa ra như tắm, mặt tái nhợt như bị rút hết máu.

"Ký chủ… số cô đúng là nhọ nhất thế giới tu tiên. Sao lại đυ.ng ngay tên này?!" Hệ thống thở dài như muốn đội khăn tang cho nàng.

"Ta... ta đâu có muốn!" Yên Nhiên Tuyết cười gượng, muốn lùi lại nhưng chân run đến mức đứng còn không vững.

Tên ma tu nhướng mày, giọng nói lạnh như băng: "Cô gái nhỏ, đi lạc sao?"

Yên Nhiên Tuyết nuốt khan, lòng hét lên: "Ta chỉ đi dạo làng thôi mà!" Nhưng ngoài mặt lại nặn ra nụ cười méo mó, vẫy vẫy tay:

"Không, không! Ta chỉ đi nhầm đường! Ngài tiếp tục, ta không làm phiền nữa!"

Nói xong, nàng từ từ xoay người định bỏ chạy.

Tên ma tu cong môi cười nhạt, nhưng ánh mắt đầy sát khí.

"Chạy đi? Ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi thoát sao?"

Ngay khi gã vừa dứt lời, một luồng hắc khí bắn ra từ tay gã, lao thẳng về phía Yên Nhiên Tuyết.

"Áaaaaaaa!" Yên Nhiên Tuyết hét toáng lên, nhảy lùi lại như con mèo bị giẫm đuôi. Hắc khí sượt qua, làm cháy sém một mảng áo của nàng.

Một luồng lực mạnh mẽ kéo tới, Yên Nhiên Tuyết chưa kịp định thần thì cả thân người đã bị nhấc bổng lên như một con gà bị người bán xách đi chợ.

"Ôi trời ơi! Ta chưa kịp nói lời từ biệt với hệ thống mà!" Nàng hét lên trong đầu, tay chân quơ quào giữa không trung, trông thảm hại không khác gì một con mèo hoảng loạn.

Tên ma tu cười nhạt, giơ một tay lên, ma lực đen đặc cuộn xoáy quanh bàn tay hắn, kéo Yên Nhiên Tuyết lại gần.

"Ngươi đúng là quá tệ. Chỉ thế này mà cũng đòi trốn?" Gã cười khẩy, tay kia đưa ra bóp lấy cổ nàng.

Cảm giác bị bóp cổ khiến Yên Nhiên Tuyết mặt đỏ bừng, hai chân đạp loạn xạ trong không trung. Nhưng thay vì lo lắng, nàng lại… nghĩ tới những điều hoàn toàn không liên quan.

"Khoan đã! Tên này có biết vệ sinh không? Tay hắn nhìn bẩn thế này mà bóp cổ ta sao? Lỡ có vi khuẩn thì sao!"

Dù đang ở trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nàng vẫn cố nặn ra một tiếng: "Ngươi... ngươi... rửa tay chưa...?"

Tên ma tu sững người, ánh mắt lạnh băng thoáng chút hoang mang. "Cái gì?"

Yên Nhiên Tuyết cố hết sức chỉ tay vào gương mặt gã: "Tay ngươi! Bẩn! Nhìn thế này mà dám bóp cổ ta? Ta… ta tố cáo ngươi mất vệ sinh!"

Gã ma tu ngẩn ra một giây, rồi khuôn mặt giận dữ. "Ngươi đang đùa với ta sao?"

Yên Nhiên Tuyết chẳng những không sợ, còn mếu máo giả vờ oan ức: "Ta nói thật mà! Tay ngươi đầy ma khí thế này, lỡ ảnh hưởng nhan sắc ta thì sao? Ta dù chết thì cũng phải đẹp."

Tên ma tu gầm lên: "Ta gϊếŧ ngươi bây giờ!"

Nhưng trước khi gã kịp ra tay, từ phía xa vang lên tiếng hét lớn: "Buông nàng ra, đồ ma đầu!"

Một nhóm đệ tử áo trắng đã lao tới, ánh kiếm sáng chói đâm thẳng về phía gã. Tên ma tu buộc phải buông tay, Yên Nhiên Tuyết rơi tự do như một túi khoai, tiếp đất bằng mông, đau đến mức nàng hét lên:

"Ôi mẹ ơi! Mông của ta!!!"

Hệ thống thở dài trong đầu nàng: "Ký chủ, đến giờ này mà còn lo cái mông..."