Ánh trăng bạc lặng lẽ soi rọi mặt đất, tạo nên một lớp sáng mỏng manh trên dòng sông uốn lượn. Yên Nhiên Tuyết ngồi lặng lẽ bên bờ sông, đôi chân buông thõng gần mặt nước, tay nhẹ nhàng vân vê những ngọn cỏ mềm mại. Làn gió đêm mát lạnh thoảng qua, mang theo hơi ẩm từ dòng sông, phả vào khuôn mặt thanh tú của nàng.
Ánh mắt nàng dõi theo dòng nước chảy, lấp lánh những ánh sáng lăn tăn dưới ánh trăng, như những vì sao lạc trôi. Nhưng trong đôi mắt ấy, không có sự say mê hay bình thản, mà chỉ là một nỗi buồn sâu kín, tựa như mặt nước phẳng lặng nhưng bên dưới lại là sóng ngầm cuộn trào.
Yên Nhiên Tuyết khẽ thở dài, hơi thở nhẹ nhàng hòa lẫn vào không gian yên tĩnh. Nàng ngước nhìn bầu trời đêm, nơi ánh trăng tròn trĩnh tỏa sáng, nhưng lại chẳng thể soi sáng những góc khuất trong lòng nàng. "Ánh trăng trên cao, dòng sông dưới đất, đều tự do mà trôi chảy, cớ sao lòng ta lại bị ràng buộc đến thế này?" Nàng lẩm bẩm, giọng nói pha chút giễu cợt, như muốn cười chính mình.
Trong tâm trí, hình ảnh Lâm Nguyệt Chi, Bạch Tử Hàn, cùng lời cảnh báo lạnh lùng của hệ thống cứ lặp đi lặp lại như một bản nhạc u sầu không dứt. Nàng siết chặt tay, ngón tay run lên khe khẽ, tựa như muốn nắm lấy thứ gì đó nhưng lại bất lực.
Bờ sông tĩnh lặng nhưng lòng nàng thì không. Một cảm giác bức bối mà nàng không cách nào trút bỏ được, như một tảng đá lớn đè nặng trên ngực. Dẫu ánh trăng dịu dàng phủ xuống, nàng vẫn cảm thấy cả thế gian dường như đang quay lưng lại với mình.
Ngồi đó hồi lâu, nàng mệt mỏi tựa cằm lên đầu gối, đôi mắt khép hờ, để mặc bản thân chìm vào sự cô tịch của màn đêm.
Đường lão sư tay chắp sau lưng, bước từng bước thong thả dọc theo con đường nhỏ ven bờ sông. Trăng hôm nay tròn trĩnh, sáng vằng vặc như ngọc thạch, tỏa ánh sáng dịu dàng phủ lên mọi cảnh vật. Làn gió nhẹ phảng phất mang theo hương thơm cỏ cây, khiến tâm hồn người ta thêm thanh tịnh.
Ông ngước nhìn bầu trời, chậm rãi cảm thán: "Ánh trăng đêm nay quả thật hiếm thấy, vừa sáng vừa trong như thế này, không khỏi khiến lòng người thêm yên bình." Nói xong, ông khẽ gật đầu, ý cười thoáng hiện trên khuôn mặt trầm tư.
Nhưng khi ánh mắt Đường lão sư dừng lại ở bờ sông phía trước, ông bất giác chậm bước. Dưới ánh trăng sáng, bóng dáng một cô gái nhỏ ngồi lặng lẽ, tựa như hòa làm một với khung cảnh xung quanh. Đường lão sư nhận ra đó là Yên Nhiên Tuyết.
Cô gái ấy ngồi tựa cằm lên đầu gối, ánh mắt xa xăm, đôi mày nhíu khẽ, như mang nặng tâm tư mà không thể giãi bày. Ánh trăng phủ lên khuôn mặt thanh tú của nàng một lớp sáng bạc mờ nhạt, càng làm nổi bật vẻ trầm lặng và cô đơn.
Đường lão sư đứng lặng một lúc, ánh mắt ông thoáng hiện lên sự lo lắng. Ông không tiến lại gần ngay mà chỉ đứng từ xa quan sát, đôi mắt già nua nhưng tinh tường của ông nhìn thấu được nét buồn bã trên khuôn mặt Yên Nhiên Tuyết.
Ông khẽ thở dài, tự hỏi liệu có nên đến gần hay không. Nhưng rồi, ánh trăng rọi sáng đôi vai nhỏ bé ấy, và ông không thể làm ngơ được nữa.
Đường lão sư bước chậm rãi tới gần, tiếng bước chân nhẹ nhàng để không làm Yên Nhiên Tuyết giật mình. Khi còn cách một quãng ngắn, ông dừng lại, khẽ lên tiếng, giọng trầm ấm: "Nhiên Tuyết, sao con lại ngồi đây vào giờ này? Đêm nay trăng đẹp, nhưng cũng lạnh lắm, không tốt cho sức khỏe đâu."
Yên Nhiên Tuyết giật mình ngẩng đầu, ánh mắt mang chút ngạc nhiên khi nhìn thấy Đường lão sư. Nhưng rồi nàng khẽ cúi đầu, vội vàng đáp: "Đường lão sư, con chỉ... ra đây ngắm trăng một lát thôi."
Đường lão sư nhìn nàng chăm chú, nụ cười hiền hậu xuất hiện trên môi. Ông chắp tay sau lưng, ánh mắt hướng về phía mặt sông, nơi ánh trăng phản chiếu lung linh. "Ánh trăng đêm nay đẹp thật, nhưng ta lại thấy trong lòng con không yên. Có chuyện gì khiến con phiền lòng sao?"
Yên Nhiên Tuyết thoáng lúng túng, đôi tay vô thức siết lại. Nàng không biết nên trả lời thế nào, chỉ khẽ lắc đầu, cố nở một nụ cười: "Không có gì đâu ạ, chỉ là con muốn ra đây thư giãn một chút."
Nhưng Đường lão sư không bị vẻ ngoài đó che mắt. Ông ngồi xuống bên cạnh nàng, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ cùng nàng ngắm ánh trăng. Một lúc lâu sau, ông mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đầy sự quan tâm: "Nhiên Tuyết, tu hành là một con đường dài, không thể ngày một ngày hai mà đạt được tất cả. Nhưng điều quan trọng nhất, là đừng để mất đi sự bình yên trong lòng. Nếu con cảm thấy bối rối, hãy cứ nói ra, ta luôn sẵn sàng lắng nghe."
Yên Nhiên Tuyết nghe vậy, trái tim vốn đang nặng nề bỗng nhẹ đi đôi chút. Nàng không đáp ngay, nhưng ánh mắt nàng thoáng dịu lại, như dòng sông lặng lẽ kia, đang từ từ khơi thông những khúc mắc trong lòng.
Yên Nhiên Tuyết đôi mắt nhìn ánh trăng, chợt hỏi: "Lão sư, giữa thế gian và người quan trọng, lão sư sẽ lựa chọn như thế nào?"
Đường lão sư thoáng sững lại khi nghe câu hỏi ấy. Ánh mắt ông rời khỏi dòng sông đang lấp lánh ánh trăng, chuyển sang nhìn Yên Nhiên Tuyết. Trong đôi mắt già nua của ông, có chút ngạc nhiên, nhưng nhiều hơn cả là sự trầm ngâm sâu sắc.
Ông im lặng hồi lâu, như đang cân nhắc từng lời đáp. Cuối cùng, ông thở dài, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sự nặng nề của năm tháng:
“Câu hỏi của con thật khó trả lời, Nhiên Tuyết. Thế gian và người quan trọng… là hai điều mà đời người không phải lúc nào cũng có thể dung hòa. Trong những tình huống nhất định, chúng ta buộc phải đưa ra lựa chọn, nhưng lựa chọn ấy thường không có đúng hay sai tuyệt đối, mà chỉ có điều mà lòng ta không hối tiếc.”
Ông dừng lại, ánh mắt hướng về phía xa xăm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng sâu sắc:
“Với một người tu đạo, thế gian thường được đặt lên trên hết. Nhưng nếu chỉ vì thế gian mà đánh đổi người quan trọng nhất với mình, thì liệu thế gian ấy có còn ý nghĩa? Con đường này vốn không dễ dàng, nhưng ta tin rằng mỗi người đều có cách của riêng mình để đối mặt với lựa chọn ấy.”
Yên Nhiên Tuyết khẽ cúi đầu, đôi mắt long lanh phản chiếu ánh trăng, như đang cân nhắc từng lời nói của lão sư. Nàng khẽ hỏi, giọng thì thầm: “Vậy nếu giữa thế gian và người quan trọng không thể cùng tồn tại, lão sư sẽ làm thế nào?”
Đường lão sư trầm mặc một lúc lâu. Sau cùng, ông nhẹ nhàng nói, giọng nói như mang theo sự trải nghiệm của cả một đời người:
“Nếu thực sự đến lúc phải lựa chọn… ta sẽ chọn theo trái tim mình. Con người sống trên đời, không phải vì thế gian mà quên mất bản thân, cũng không phải vì bản thân mà bỏ qua thế gian. Chọn thế nào, là tùy vào điều mà con cho là đáng giá nhất.”
Ông mỉm cười hiền hậu, ánh mắt chứa đầy sự kiên định và cảm thông. “Con còn trẻ, con đường phía trước còn dài. Khi thời điểm đến, trái tim con sẽ tự cho con câu trả lời. Chỉ cần con nhớ rằng, dù chọn thế nào, cũng hãy sống mà không hổ thẹn với chính mình.”
Yên Nhiên Tuyết nhìn Đường lão sư, ánh mắt nàng dao động giữa những cảm xúc phức tạp. Trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm nhận được sự nặng nề của trách nhiệm và cũng là sự nhẹ nhõm khi có ai đó thấu hiểu.
Yên Nhiên Tuyết khẽ cười rồi nói: "Lão sư, con có thể xuống núi ngắm nhìn thế gian một chút được không?"
Đường lão sư nhìn Yên Nhiên Tuyết, ánh mắt có phần ngạc nhiên, nhưng rồi ông mỉm cười, gật đầu đáp:
“Con muốn xuống núi... ngắm nhìn thế gian? Cũng được, nhưng nhớ rằng khi ra ngoài, mỗi bước đi phải thận trọng. Thế gian rộng lớn, nhưng cũng đầy cạm bẫy. Đừng để những thứ bên ngoài làm con mất phương hướng.”
Ông dừng lại một chút, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn:
“Cũng không phải lúc nào ngắm nhìn thế gian cũng dễ dàng, có những điều sẽ khiến con thay đổi, nhưng cũng sẽ giúp con trưởng thành hơn.”
Yên Nhiên Tuyết cúi đầu, cảm ơn lão sư rồi mỉm cười, trong lòng có một sự tự tin lạ kỳ.
"Con sẽ cẩn thận, lão sư. Cảm ơn lời khuyên của người." Sáng hôm nay, Yên Nhiên Tuyết dậy sớm, ánh sáng mặt trời vừa chiếu qua khe cửa sổ, những tia sáng vàng nhẹ nhàng chiếu vào không gian tĩnh lặng của phòng. Nàng thu dọn hành trang, chỉ mang theo những vật dụng cần thiết, một ít linh thạch được tông môn phát cho mỗi tháng và một vài món đồ đơn giản.
Khi đã chuẩn bị xong, Yên Nhiên Tuyết tiến đến cánh cửa lớn của tông môn. Cửa cao vυ"t, được bao quanh bởi những bức tường đá dày, nơi gác cửa nghiêm ngặt luôn kiểm tra mọi người ra vào. Dưới ánh sáng buổi sáng, các ngọn cột đá của cổng vòm càng tỏa ra vẻ hùng vĩ, như một sự bảo vệ vững chãi cho những người trong tông môn.
Lúc Yên Nhiên Tuyết bước tới gần, người gác cửa, một đệ tử trung niên, nhìn nàng rồi khẽ cúi đầu. "Ngươi có giấy thông hành không?" Giọng ông ta trầm ấm nhưng cũng có chút nghiêm khắc.
Yên Nhiên Tuyết lấy trong túi ra một mảnh giấy đã được đóng ấn của tông môn, dùng để xác nhận quyền ra vào của đệ tử. Người gác cửa nhận lấy, xem kỹ lưỡng một lúc. Khi thấy mọi thứ đều hợp lệ, ông ta gật đầu, đặt tay lên kết ấn, một tia sáng lóe lên từ cổ tay.
“Được rồi.” Ông ta nói, “Ngươi có thể rời đi.”
Cánh cửa lớn từ từ kêu lên một tiếng khe khẽ, rồi mở ra, để lộ một con đường dẫn ra ngoài tông môn. Yên Nhiên Tuyết đứng ở đó một lát, lòng không khỏi xao xuyến. Đã lâu rồi nàng chưa được nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Yên Nhiên Tuyết bước ra khỏi cổng tông môn, cảm giác đầu tiên là sự tự do, như được thoát khỏi những bức tường vô hình. Nàng đi dọc theo con đường mòn, một tay khẽ xoa chiếc túi hành trang, tay còn lại buông thõng, để gió thổi qua tóc và làn váy, cảm nhận từng làn gió mát rượi thổi qua. Tất cả những lo âu, áp lực của những ngày tu luyện mệt mỏi dường như đang tan biến, nhường chỗ cho cảm giác nhẹ nhõm, bình yên.
Con đường đi qua những cánh đồng xanh mướt, những đóa hoa dại rực rỡ nở bên ven đường, mỗi bước chân đều khiến nàng cảm thấy như mình đang đi vào một thế giới khác, nơi mọi thứ đều nhẹ nhàng và thanh thản. Yên Nhiên Tuyết dừng lại một lúc bên bờ suối nhỏ, để ngắm nhìn dòng nước trong vắt chảy qua những viên đá mịn màng, phát ra những âm thanh lích rách như nhạc du dương.
Cảm giác mệt mỏi trong lòng dần tan biến. Nàng ngồi xuống bãi cỏ mềm, mắt nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây trắng trôi nhẹ nhàng, một vài con chim bay lượn, tạo thành những vệt nhỏ giữa không trung. Cả không gian xung quanh như hòa vào trong cảm giác thư giãn, chẳng còn phải lo lắng về tu hành hay các quy định nghiêm ngặt của tông môn.
Yên Nhiên Tuyết khẽ nhắm mắt, hít một hơi dài, cảm nhận sự bình yên trong từng hơi thở. Thực ra, nàng chỉ cần những khoảnh khắc này thôi, những giây phút thư giãn, tĩnh tâm, không cần phải vội vã chạy theo mục tiêu xa vời nào cả. Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé trong thế giới bao la này, nhưng lại cảm thấy thật sự bình yên, ít nhất là trong khoảnh khắc này.