Chương 4

Sáng nay, như thường lệ, Yên Nhiên Tuyết bắt đầu ngày mới bằng việc chạy bộ rèn luyện thể lực. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống tạo thành những mảng sáng tối đan xen trên con đường nhỏ. Nàng hít sâu, cảm nhận không khí mát lành, cố gắng xua tan cơn mỏi nhừ còn sót lại từ buổi tập luyện hôm qua.

Khi đến gần gốc cây đào quen thuộc, đôi chân nàng bất giác chậm lại. Giữa không gian rợp bóng hoa đào, Lâm Nguyệt Chi đang luyện kiếm cùng một thiếu niên mặc áo trắng.

Thiếu niên ấy trông vô cùng nổi bật. Khuôn mặt anh tuấn, ngũ quan sắc nét như điêu khắc, mái tóc đen dài được buộc gọn, khẽ tung bay theo gió. Dáng người cao ráo, thân hình cân đối, mỗi động tác vung kiếm đều mạnh mẽ nhưng không kém phần uyển chuyển. Bộ áo trắng tinh khôi của hắn càng tôn lên khí chất phiêu dật, tựa như một vị thần tiên giáng trần.

Còn Lâm Nguyệt Chi, vẫn là nét thanh thoát vốn có. Nàng mặc một bộ đồ xanh nhạt đơn giản, tóc dài buộc thấp, ánh mắt tập trung, từng động tác luyện kiếm thanh thoát như dòng nước chảy.

Hai người phối hợp ăn ý đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Khi Lâm Nguyệt Chi ra đòn, thiếu niên áo trắng lùi lại một bước, vung kiếm đỡ gọn gàng, rồi phản công bằng một chiêu đầy uy lực. Lâm Nguyệt Chi nhanh chóng xoay người né tránh, tà áo tung bay nhẹ nhàng trong không trung.

Từng chiêu từng thức của họ như đang múa kiếm chứ không chỉ đơn thuần là luyện tập. Hoa đào rơi lả tả quanh họ, ánh sáng mặt trời len lỏi qua tán cây, khiến khung cảnh trở nên lung linh tựa một bức tranh.

Yên Nhiên Tuyết đứng sững lại, đôi mắt mở to, trái tim dường như cũng lỡ mất một nhịp. "Quá đẹp..." Nàng thầm nghĩ, nhưng lại không biết bản thân đang cảm thán khung cảnh hay những con người trước mặt.

Yên Nhiên Tuyết vừa rời khỏi gốc cây đào, vừa cảm thán với hệ thống:

"Ngươi có biết thiếu niên áo trắng bên cạnh nữ chủ là ai không?"

Hệ thống lặng im trong vài giây, có vẻ như đang lục lọi kho dữ liệu của mình. Rồi, giọng nói máy móc lạnh lùng vang lên:

"Đó là nam chủ, Bạch Tử Hàn."

Bước chân Yên Nhiên Tuyết khựng lại, mắt mở to đầy kinh ngạc, sau đó là một chuỗi cảm xúc phức tạp lướt qua khuôn mặt nàng. Ban đầu là sửng sốt, rồi bàng hoàng, và cuối cùng là... chán ghét đến mức muốn quăng dép vào hệ thống.

"Ngươi vừa nói gì cơ? Nam chủ?" Giọng nàng như nghẹn lại, nửa muốn xác nhận, nửa mong mình nghe nhầm.

"Đúng vậy. Theo cốt truyện, Bạch Tử Hàn là người được định mệnh sắp đặt để bảo vệ và yêu thương nữ chủ Lâm Nguyệt Chi." Hệ thống đáp đều đều, chẳng mảy may để ý đến tâm trạng đang tuột dốc không phanh của ký chủ.

Yên Nhiên Tuyết cảm giác như vừa bị đổ một xô nước lạnh vào đầu. "Nam chủ... chính là cái tên ta đã rủa cùng với tác giả mỗi ngày đó hả?!"

Hệ thống im lặng, không phủ nhận.

"Chính là cái tên được buff đến tận trời xanh, vừa giỏi, vừa đẹp vừa mạnh, và có cả harem vây quanh đó sao?!" Giọng nàng càng lúc càng cao, khuôn mặt không che giấu nổi sự khó chịu.

Hệ thống trả lời ngắn gọn: "Chính hắn."

Yên Nhiên Tuyết siết chặt tay, ánh mắt lóe lên sự oán giận. "Hóa ra là hắn."

Càng nghĩ, tâm trạng nàng càng tồi tệ. Cả buổi sáng vốn đang bình thường, bây giờ lại trở thành một mớ hỗn độn chỉ vì một cái tên.

Nàng tức tối lẩm bẩm: "Bạch Tử Hàn..."

Hệ thống thở dài, giọng như đang cố trấn an: "Ký chủ, cẩn thận kẻo lệch cốt truyện..."

"Đừng nhắc cốt truyện với ta nữa!" Yên Nhiên Tuyết phất tay, quyết định hôm nay không thèm luyện tập gì nữa. Nàng quay lưng bước đi, trong lòng không ngừng nguyền rủa tên nam chủ cùng với tác giả đã tạo ra hắn.

Giọng nói của hệ thống bỗng trở nên nghiêm túc, mang theo sự trầm trọng không thường thấy:

"Ký chủ, hãy dừng lại ngay những suy nghĩ lệch hướng. Lệch cốt truyện không phải trò đùa. Nó sẽ gây ra hiệu ứng dây chuyền và cực kỳ nguy hiểm."

Yên Nhiên Tuyết khựng lại, cảm giác một dự cảm không lành đang kéo đến. "Hiệu ứng dây chuyền? Ngươi nói rõ xem nào!"

Hệ thống không chần chừ, giải thích với giọng điệu nặng nề:

"Cốt truyện vốn là sợi dây liên kết chặt chẽ giữa các nhân vật và các sự kiện. Nếu nữ chủ Lâm Nguyệt Chi và nam chủ Bạch Tử Hàn không thành đôi, cốt truyện sẽ bị xé rách. Khi đó, các biến số không lường trước được sẽ xảy ra. Một trong những hậu quả tồi tệ nhất là một trong hai nhân vật chính có thể bị tử vong."

Lời nói của hệ thống như sấm sét vang lên giữa trời quang, khiến Yên Nhiên Tuyết bàng hoàng. "Tử... tử vong?"

"Đúng vậy." Hệ thống tiếp tục, giọng càng thêm lạnh lẽo, như muốn khắc sâu sự nghiêm trọng vào tâm trí của nàng. "Lâm Nguyệt Chi hoặc Bạch Tử Hàn, một trong hai, thậm chí cả hai, có thể bị cốt truyện đào thải. Nếu Bạch Tử Hàn không hoàn thành vai trò bảo vệ nữ chủ, nguy cơ Lâm Nguyệt Chi gặp phải tai họa dẫn đến cái chết là rất cao. Ngược lại, nếu Lâm Nguyệt Chi không yêu Bạch Tử Hàn, số mệnh của hắn cũng có thể bị hủy hoại, kết cục sẽ là bi kịch."

Yên Nhiên Tuyết cảm thấy ngực mình bị đè nặng, như thể không khí xung quanh bỗng dưng trở nên ngột ngạt. "Nhưng... nhưng chẳng phải ta sẽ bảo vệ Lâm Nguyệt Chi và hoàn thành nguyện ước của nữ chủ rồi sao? Cần gì đến hắn chứ!"

Hệ thống cắt ngang, không để nàng tiếp tục tự biện minh: "Ký chủ của tôi ơi, ký chủ có nghĩ mình đủ mạnh mẽ để bảo vệ cho nữ chủ không? Có dám chắc mọi chuyện sẽ không dẫn đến kết quả tồi tệ không?"

Yên Nhiên Tuyết cảm thấy từng lời nói của hệ thống như lưỡi dao sắc bén cứa vào lòng nàng. "Vậy... nếu ta phá hỏng cốt truyện, không chỉ ta mà ngay cả Lâm Nguyệt Chi cũng sẽ gặp nguy hiểm sao?"

"Đúng vậy." Hệ thống nhấn mạnh, không chút cảm xúc. "Ký chủ cần hiểu rằng ngươi không phải nhân vật chính. Ngươi chỉ là một biến số được thêm vào để hỗ trợ cốt truyện. Nếu phá hoại nó, ngươi sẽ trở thành nguồn gốc của sự bất ổn, và mọi hậu quả sẽ đổ ập xuống, không chỉ với ngươi mà còn cả thế giới này."

Lời nói của hệ thống như đè bẹp Yên Nhiên Tuyết. Nàng đứng lặng người giữa không gian yên tĩnh, ánh mắt ngập tràn mâu thuẫn. Tâm trí nàng hiện lên hình ảnh Lâm Nguyệt Chi tươi cười, ánh mắt dịu dàng nhưng yếu đuối. Ý nghĩ rằng nàng có thể là nguyên nhân khiến người đó gặp nguy hiểm khiến Yên Nhiên Tuyết cảm thấy nghẹt thở.

"Ta... ta phải làm gì đây?" Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy.

"Tuân theo cốt truyện, để mọi thứ diễn ra như định mệnh đã sắp đặt." Hệ thống trả lời, giọng nói không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. "Nếu ngươi thực sự quan tâm đến nữ chủ, hãy để nàng đi theo con đường mà số phận đã vạch sẵn. Chỉ có như vậy, nàng mới được an toàn."

Yên Nhiên Tuyết nghe đến hai chữ "an toàn" mà lòng nàng bỗng như có lửa bùng cháy. Ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào không trung, như thể muốn xuyên qua hệ thống mà chất vấn:

"An toàn? Ngươi dám nói bên cạnh nam chủ là an toàn? Ta hỏi ngươi, ngươi có biết kết cục cuối cùng của cốt truyện này không?"

Hệ thống thoáng dừng lại, nhưng vẫn giữ giọng điệu máy móc: "Dựa theo kịch bản, nam chủ Bạch Tử Hàn sẽ vì thế gian mà... hy sinh mối tình với nữ chủ."

"Hy sinh mối tình?" Yên Nhiên Tuyết bật cười, giọng điệu đầy châm biếm và phẫn nộ. "Hy sinh mối tình nghĩa là gì? Nghĩa là hắn vì cái gọi là thế gian mà cầm kiếm gϊếŧ chết nàng! Cái này ngươi cũng gọi là an toàn sao?"

Hệ thống im lặng một lúc, sau đó đáp: "Đó là kết cục cần thiết để thế giới này không sụp đổ. Nam chủ hy sinh nữ chủ để ma tộc không thể hiến tế nữ chủ để giải trừ phong ấn cho ma thần, cứu lấy muôn dân. Đây là lựa chọn duy nhất."

"Chọn lựa duy nhất?" Giọng nàng càng lúc càng lạnh. "Vậy còn nàng? Còn Lâm Nguyệt Chi thì sao? Nàng chỉ là một quân cờ để thế giới này vận hành? Nàng phải chết chỉ để người khác sống?"

Hệ thống cố gắng giải thích, giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ: "Nữ chủ là một phần cốt lõi của câu chuyện. Kết cục đã được định sẵn. Sự hy sinh của nàng mang lại hòa bình cho thế giới này. Đây là số phận của nàng."

Yên Nhiên Tuyết thở dài, giọng nói đầy mệt mỏi và chán nản:

"Ta thật không hiểu. Tại sao ngoài cách gϊếŧ nữ chính, các ngươi không thể nghĩ ra được cách khác? Hệ thống, ngươi thông minh như thế, chẳng lẽ không có phương án nào khác cứu thế giới mà không cần hy sinh nàng?"

Hệ thống dừng lại vài giây, như thể đang xử lý câu hỏi. Cuối cùng, nó trả lời bằng giọng điệu máy móc quen thuộc:

"Phân tích cốt truyện cho thấy, việc hy sinh của nữ chính là nút thắt quan trọng. Nếu không có sự hy sinh này, thế giới có thể bị dẫn đến diệt vong."

Yên Nhiên Tuyết khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc bén dõi về phía hư không, nơi nàng biết hệ thống luôn "hiện diện". Giọng nàng trầm thấp, như đang chất vấn:

"Hệ thống, nếu... có sức mạnh đủ để diệt ma thần, thì không cần phải hy sinh nữ chính, đúng không?"

Không gian chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió thổi qua rặng cây. Hệ thống không đáp ngay, như đang phân tích câu hỏi. Một lúc sau, giọng nói quen thuộc của nó vang lên, không còn vẻ lạnh lùng thường thấy mà mang theo chút do dự:

"Đúng vậy."

"Vậy ra... tất cả đều xoay quanh sức mạnh." Nàng khẽ cười, nhưng trong nụ cười ấy là sự chua chát khó tả. "Chỉ cần có sức mạnh vượt qua ma thần, thì chẳng cần bất kỳ ai phải hy sinh. Chẳng cần đến những bi kịch này."

Hệ thống vẫn giữ im lặng, dường như đang lắng nghe nhưng không có ý định tiếp lời.

Từng cơn gió nhẹ từ rừng trúc thổi qua, mang theo hương thơm thanh khiết của thiên nhiên. Mái tóc đen dài của Yên Nhiên Tuyết tung bay trong gió, tựa như dòng suối mềm mại uốn lượn giữa không trung. Ánh mặt trời len lỏi qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên từng sợi tóc, khiến cả người nàng như được bao bọc bởi một vầng hào quang dịu dàng mà xa cách.

Nàng đứng đó, bất động, ánh mắt sâu thẳm hướng về phía xa xăm. Đôi mày khẽ nhíu lại, gương mặt thoáng nét kiên nghị, như đang quyết tâm khắc ghi điều gì đó vào tận đáy lòng. Mỗi ngọn gió thoảng qua dường như đều mang theo âm hưởng của thế giới, nhưng cũng chẳng thể xoa dịu nỗi trăn trở trong lòng nàng.

Giữa khung cảnh ấy, nàng như một bóng hình đơn độc, nhỏ bé nhưng không hề yếu đuối, đứng vững giữa những cơn gió của trời đất, sẵn sàng nghênh đón bất kỳ thử thách nào đang chờ đợi phía trước.