Chương 3

Yên Nhiên Tuyết đứng giữa rừng trúc, ánh sáng mờ ảo xuyên qua các cành cây, gió thổi nhẹ mang theo linh khí trong lành. Nhưng đối với nàng, đó chỉ như một làn sóng vô hình vờn quanh, không thể nào chạm vào được. Dù đã cố gắng tập trung, linh khí vẫn cứ như một bức tường vô hình ngăn cản nàng hấp thụ.

“Vì sao... tại sao ta lại gặp phải tình cảnh này?” Yên Nhiên Tuyết thầm nghĩ, cảm thấy như thể mình là một khán giả vô hồn đang đứng nhìn vào sân khấu của những người tu tiên tài giỏi, nhưng lại không thể tham gia vào vở diễn.

Cô cắn chặt môi, quyết định gọi hệ thống cầu cứu: “Hệ thống… giúp ta với. Ta không thể nạp linh khí vào cơ thể.”

Âm thanh lạnh lùng của hệ thống vang lên trong đầu, như một cỗ máy không cảm xúc: “Yêu cầu tiếp nhận. Đang phân tích vấn đề.”

Yên Nhiên Tuyết nhắm mắt, hy vọng mong manh lại dâng lên, dù biết rằng kết quả chẳng mấy khả quan. Một vài giây sau, tiếng hệ thống lại vang lên, vẫn lạnh nhạt như cũ: “Không tìm thấy nguyên nhân cụ thể. Vấn đề vượt ngoài khả năng xử lý của hệ thống.”

Tim Yên Nhiên Tuyết như bị ai đó bóp nghẹt, một cảm giác thất vọng sâu sắc dâng lên. “Vậy là sao?” Nàng hét lên trong đầu, nỗi bức xúc không thể chịu đựng nổi. “Ta xuyên vào cơ thể này là do ngươi chọn, vậy mà giờ lại bảo không thể làm gì sao? Làm ơn, ngươi có thể làm gì giúp ta không?”

Giọng hệ thống vang lên, lạnh lùng như thường lệ: “Đây là lựa chọn tối ưu dựa trên thông tin ban đầu. Cơ thể này sở hữu tiềm năng lớn theo lý thuyết.”

“Tiềm năng lớn?” Yên Nhiên Tuyết bật cười, nhưng tiếng cười ấy đầy chua chát. “Tiềm năng lớn mà không thể nạp nổi một tia linh khí sao? Ngươi nghĩ cơ thể này có tiềm năng gì hả?”

Hệ thống im lặng một lúc, rồi lại lên tiếng: “Hệ thống không thể dự đoán những yếu tố ngoài ý muốn.”

Yên Nhiên Tuyết hít một hơi dài, cảm giác như mọi hy vọng của mình bị tan vỡ. “Vậy là ta chỉ có thể đứng ngoài nhìn người khác tu luyện và phi thăng, còn mình thì cứ mãi đứng yên một chỗ, phải không?” Giọng nàng trĩu nặng thất vọng.

Hệ thống không trả lời.

Yên Nhiên Tuyết cười khổ, buộc mình bình tĩnh lại, rồi thì thầm: “Nếu ngươi đã đưa ta vào thế giới này, chẳng lẽ ngươi không có cách nào để giúp ta sao?”

Hệ thống mất một lúc lâu mới trả lời, giọng vẫn vô cảm như cũ: “Đang tìm kiếm phương án...”

Yên Nhiên Tuyết chờ đợi, nhưng cuối cùng, hệ thống lại vang lên: “Không có phương án nào phù hợp. Cơ thể hiện tại không thể nạp linh khí, không tồn tại biện pháp khắc phục trong điều kiện hiện tại.”

Nàng đứng im một lúc, cảm giác như toàn bộ thế giới sụp đổ. “Vậy là... ngươi thật sự không thể làm gì sao?”

“Đúng vậy.” Hệ thống đáp, chẳng chút do dự. “Tình trạng này nằm ngoài khả năng hỗ trợ của hệ thống.”

Yên Nhiên Tuyết bật cười cay đắng. Hóa ra, cái hệ thống mà nàng từng đặt niềm tin, giờ lại chẳng giúp được gì. “Vậy ra ngươi chỉ có thể đưa ta vào một cơ thể vô dụng rồi bỏ mặc ta sao?” Giọng nàng đầy thất vọng. “Nếu biết trước vậy, có lẽ ta đã không muốn đến đây làm gì.”

Hệ thống không đáp lại, để lại Yên Nhiên Tuyết một mình trong rừng trúc, giữa những cơn gió lặng lẽ, chẳng biết phải làm gì tiếp theo.

Sáng hôm sau, Yên Nhiên Tuyết vừa ra khỏi phòng đã thấy sân tu luyện nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Từng đồng học đang say mê ngồi thiền, linh khí bao quanh họ lấp lánh như những dải tơ ngọc, nhẹ nhàng chảy vào cơ thể. Mỗi người một tư thế, nhưng chung một vẻ mặt: tập trung cao độ, như thể chỉ cần nhắm mắt thêm chút nữa là sẽ hóa tiên ngay lập tức.

Ánh mắt nàng dừng lại ở một nữ đồng học gần đó. Cơ thể người này linh khí xoay quanh rõ rệt đến mức nếu có thêm nhạc nền, trông chẳng khác nào nhân vật chính của một bộ phim tu tiên. Yên Nhiên Tuyết nhìn lại mình, một thân thể trống rỗng, chẳng khác gì bình hoa trang trí. Đã vậy, hôm qua còn ngồi thiền quá lâu mà chân tê rần đến mức suýt ngã chổng vó khi đứng dậy.

"Được rồi." Nàng tự nhủ, cố gắng giữ nụ cười mà thực ra là đang cắn răng. "Ít nhất... ta vẫn còn cơ hội. Có lẽ hôm nay linh khí sẽ thương hại ta mà vào người chăng?"

Trên không trung, các đồng học đang cưỡi kiếm lướt gió. Dáng họ uyển chuyển, động tác tự nhiên như những con chim hạc đang bay lượn. Tiếng cười vang vọng, hòa cùng những câu chúc mừng nhau khi ai đó ngự kiếm thành công hay tăng tốc vượt mặt.

Yên Nhiên Tuyết đứng dưới đất, cảm giác như mình là nhân vật phụ trong một bộ truyện mà tác giả quên buff. "Tại sao họ đã cưỡi kiếm bay còn ta vẫn phải... bước bộ?" Nàng thở dài, ánh mắt dõi theo những bóng người ngày càng xa.

Thời gian trôi qua, mỗi ngày với Yên Nhiên Tuyết đều là một chuỗi thử thách... của sự chịu đựng. Sáng nào nàng cũng ngồi thiền, cố gắng hít vào... thở ra... lặp đi lặp lại như đang thực hiện một bài tập thể dục đơn điệu. Nhưng kết quả? Không. Một. Chút. Linh. Khí. Thậm chí đến muỗi còn đến thăm nàng thường xuyên hơn cả linh khí.

Một hôm, nàng nghĩ ra sáng kiến, nằm ngửa trên bãi cỏ. "Có khi linh khí sẽ dễ dàng "rơi vào" hơn nếu ta nằm thẳng, không cần phải nỗ lực hút lấy chúng." Nhưng không, ngoài vài con kiến mò tới thám hiểm, linh khí vẫn phớt lờ nàng như thể nàng bị dán nhãn "không thuộc diện ưu tiên."

Kết quả của một tháng tu luyện không ngừng nghỉ là gì? Đôi chân tê cứng vì ngồi thiền, một vài vết muỗi đốt rải rác, và quan trọng nhất, một lòng kiên nhẫn được mài giũa đến mức có thể viết thành sách.

Đúng lúc nàng nằm dài trên bãi cỏ, nhìn trời thở dài như muốn hỏi ý trời rằng mình có nên từ bỏ hay không, âm thanh quen thuộc của hệ thống lại vang lên trong đầu:

"Chúc mừng ký chủ! Tiến bộ vượt bậc! Hiện tại ký chủ đã tích lũy được... 0.00001% linh khí cần thiết cho cảnh giới đầu tiên. Chỉ cần kiên trì thêm... 100,000 năm nữa, ký chủ sẽ đạt đột phá!"

Yên Nhiên Tuyết bật dậy, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng:

"Hệ thống... Ngươi có thấy đây là khích lệ không? Ta là người, không phải đá trong bảo tàng mà có thể ngồi đó 100,000 năm chờ đột phá!"

Hệ thống vẫn giữ giọng đều đều vô cảm:

"Kiên nhẫn là chìa khóa thành công, ký chủ."

Yên Nhiên Tuyết chỉ muốn hét lên với trời:

"Thế ngươi có chìa khóa nào mở lối đi tắt không? Ta chịu hết nổi rồi!"

Tiếng hét của Yên Nhiên Tuyết như xé toạc sự yên tĩnh của khu rừng. Ngay cả những chiếc lá trúc cũng run rẩy, dường như đồng cảm với sự bất lực của nàng. Nhưng chưa kịp tiếp tục màn than trời trách đất, nàng bỗng nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau.

Quay đầu lại, Yên Nhiên Tuyết lập tức đông cứng. Lâm Nguyệt Chi từ đâu bước tới, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, bao phủ lấy dáng người mảnh mai của nàng. Gương mặt xinh đẹp ấy như được tạc từ ngọc, nét cười mỉm nhẹ nhàng tựa hoa nở đầu xuân. Đôi mắt sáng như chứa cả bầu trời, ánh lên sự dịu dàng.

Yên Nhiên Tuyết bất giác nuốt khan, đầu óc thoáng trống rỗng trong giây lát. "Trời ạ, sao nàng ấy lúc nào cũng đẹp như bước ra từ tranh vẽ thế này?"

Lâm Nguyệt Chi nghiêng đầu, nụ cười trên môi càng thêm nhiều. "Yên Nhiên Tuyết, sao sáng sớm mà ngươi đã hét lên như vậy? Có chuyện gì khiến ngươi bức xúc đến thế?"

Yên Nhiên Tuyết giật mình, vội vàng lắc đầu. "Không... không có gì! Ta chỉ đang... tự luyện giọng thôi!"

Lâm Nguyệt Chi bật cười khẽ, giọng nói nhẹ nhàng mà như một cơn gió mát giữa ngày hè. "Thật hiếm thấy ai luyện giọng mà khí thế hùng hồn như ngươi. Còn hét ra cả cảm xúc thế này, ta suýt tưởng ngươi gặp nguy hiểm."

Yên Nhiên Tuyết cứng đờ, cảm giác mặt mình đang nóng lên từng chút một. "Ta... chỉ đang... bày tỏ chút cảm xúc với trời đất thôi. Không có gì đâu!"

Nhưng Lâm Nguyệt Chi không bỏ qua dễ dàng như vậy. Nàng tiến thêm một bước, ánh mắt trong veo nhìn thẳng vào Yên Nhiên Tuyết, khiến tim nàng như lỡ một nhịp. "Ngươi có chắc không? Nếu có khó khăn gì, ta có thể giúp mà."

"Không... thật sự không có gì!" Yên Nhiên Tuyết cười gượng, cố giữ vẻ mặt bình tĩnh nhưng trong lòng lại cuộn trào như sóng biển.

Lâm Nguyệt Chi nhún vai, đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết. "Được rồi. Nếu ngươi không muốn nói, ta cũng không ép. Nhưng lần sau đừng hét lớn thế nữa, biết đâu sẽ làm các đồng học khác giật mình. Hoặc..." Nàng hơi ngừng lại, nụ cười mang theo chút trêu chọc. "Lại thu hút ta đến làm phiền ngươi."

Dứt lời, Lâm Nguyệt Chi xoay người rời đi, để lại Yên Nhiên Tuyết đứng ngơ ngẩn như bị trúng thuật định thân. Nhìn bóng dáng mảnh khảnh của nàng khuất dần sau rừng trúc, Yên Nhiên Tuyết mới thở hắt ra, đưa tay ôm lấy ngực mình, cảm giác trái tim vẫn đang đập loạn nhịp.

"Trời ơi... đẹp như vậy, còn dịu dàng như vậy... ai mà chịu nổi chứ?" Yên Nhiên Tuyết lẩm bẩm, cảm giác như cả thế giới của mình vừa bị một nụ cười kia đảo lộn hoàn toàn.Hệ thống nhìn ký chủ của mình đứng như trời trồng giữa rừng trúc, ánh mắt vẫn dõi theo hướng Lâm Nguyệt Chi vừa rời đi, trông chẳng khác nào một pho tượng được điêu khắc tinh xảo.

Nó cố nhịn cười, tất nhiên, nếu hệ thống biết cười, rồi hắng giọng, âm thanh máy móc nhưng lại mang theo chút trêu chọc:

“Ký chủ, người ta đã đi xa rồi, cô còn nhìn gì nữa? Hay là muốn nhìn tới khi mọc rễ ở đây luôn?”

Yên Nhiên Tuyết giật mình, thoáng chốc đỏ mặt. “Ta... Ta đâu có nhìn! Chỉ là...” Nàng ấp úng một lúc, chẳng biết phải nói gì để che giấu sự ngượng ngùng.

Hệ thống tiếp lời ngay, giọng điệu như đang bĩu môi (nếu nó có môi để bĩu): “Chỉ là gì? Chỉ là bị nhan sắc của người ta mê hoặc? Hay là muốn tìm cớ để gọi nàng ấy quay lại?”

“Ngươi im miệng đi!” Yên Nhiên Tuyết phản ứng như bị chạm đúng tim đen, đôi tay vung lên như muốn đập nát một thứ gì đó, nhưng lại chẳng biết đánh vào đâu.

Hệ thống cười khẩy trong lòng, nhưng giọng vẫn giữ nguyên vẻ bình thản: “Ký chủ, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô rằng, người ta đi rồi thì tập trung mà tu luyện đi. Cô không hấp thụ được linh khí thì càng phải chăm chỉ hơn. Đừng có đứng như pho tượng ở đây, vừa lãng phí thời gian, vừa dễ bị người khác bắt gặp. Không khéo lại thành trò cười trong môn phái!”

Yên Nhiên Tuyết thở dài, cảm giác bất lực cùng xấu hổ hòa quyện, đành cúi đầu rời khỏi rừng trúc. Nhưng trong lòng nàng không khỏi âm thầm nghĩ: “Nhìn thêm chút nữa thì đã sao? Ai bảo nàng ấy đẹp đến thế chứ!”