Chương 2

Yên Nhiên Tuyết từ từ mở mắt, ánh sáng nhàn nhạt từ bên ngoài chiếu vào phòng, khiến cô cảm giác như mình vừa thức dậy từ một giấc mơ dài vô tận. Cô ngáp một cái thật to, làm căn phòng như vang vọng tiếng ngáp ấy, rồi hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn đầy năng lượng. “Aaa… thật tuyệt, một buổi sáng tốt lành!” Cô nghĩ, nhảy xuống giường như thể mình vừa trúng giải độc đắc.

Cô nhanh chóng thay đồ, chỉnh sửa lại bộ trang phục đệ tử ngoại môn của mình, quần áo chẳng vừa vặn lắm nhưng ít ra cũng không khiến cô giống như một mớ bòng bong. Sau khi rửa mặt và chuẩn bị xong, cô đứng trước gương, nhìn thẳng vào chính mình, quyết tâm như thể đang chuẩn bị đối mặt với một trận chiến. “Hãy nhớ, dù có khó khăn đến đâu, mình vẫn là Yên Nhiên Tuyết! Mình không thể để những điều nhỏ nhặt làm chùn bước!” Cô gật đầu một cái đầy tự tin, rồi bước ra khỏi phòng.

Khi Yên Nhiên Tuyết ra ngoài, cô ngay lập tức bị cuốn vào không khí nhộn nhịp của Cửu Thiên Tông. Xung quanh, các đệ tử đang chạy qua chạy lại, người luyện pháp, kẻ thi đấu kiếm, đủ thứ hoạt động. “Ôi má ơi, đông quá trời đông người tu tiên luôn!” Cô thầm nghĩ, mắt sáng rực lên như một đứa trẻ trong một cửa hàng đồ chơi. Trước mặt cô, những cảnh tượng kỳ thú cứ liên tiếp xuất hiện: Một nhóm người đứng quanh một cây cột lớn, mỗi người thi triển pháp thuật, tạo ra những vòng sáng đủ màu sắc rực rỡ, cứ như đang quay một bộ phim cổ trang hoành tráng. Phía xa xa, một nhóm khác lại đang đấu kiếm, tiếng va chạm của kiếm khí vang lên như sấm rền, không khí căng thẳng như một trận đấu game online.

Yên Nhiên Tuyết cảm thấy mình như cá lạ giữa biển, choáng ngợp trước những màn trình diễn tài năng xung quanh. Mọi người đều mạnh mẽ, tự tin, không ai giống cô – đệ tử ngoại môn, còn chưa biết pháp thuật kiểu gì. “Chả nhẽ mình lại là một con vịt lạc lõng giữa đàn thiên nga?” Cô tự trêu mình.

Ngay lúc ấy, cô thấy Lâm Nguyệt Chi ở một góc, đang đứng giữa một đám đông, hướng dẫn các đệ tử khác. Nụ cười của nàng rực rỡ như mặt trời mùa hè, ấm áp đến mức làm Yên Nhiên Tuyết cảm thấy mình như bị sưởi ấm từ trong ra ngoài. “Đúng rồi, đó chính là lý do mình ở đây!” Cô tự nhủ, tự nhiên cảm thấy hăng hái lên hẳn.

Khi cô tiến lại gần, cô không khỏi nhận ra rằng xung quanh Lâm Nguyệt Chi có rất nhiều người tụ tập, ai ai cũng tỏ ra cực kỳ chăm chú, như thể mỗi lời của nàng là một báu vật vô giá. Đám đông đệ tử quay quần xung quanh nàng, bày tỏ những câu hỏi về pháp thuật và kinh nghiệm tu luyện, giống như họ đang tham gia một buổi học đặc biệt.

Lâm Nguyệt Chi không chỉ nổi bật với vẻ đẹp thanh thoát như tiên tử, mà còn với khí chất kiêu sa, tài năng xuất chúng khiến mọi người cứ như con thiêu thân vây quanh. Nàng đúng là nữ thần trong lòng mọi người, mà cô thì chỉ là một con ruồi vây quanh.

“Không sao, ta sẽ cố gắng trở thành một nữ thần phụ!” Yên Nhiên Tuyết hạ quyết tâm trong lòng, rồi đi qua đám đông, chuẩn bị “học hỏi” chút gì đó từ người có sức hút này.

Đang lúc Yên Nhiên Tuyết chuẩn bị tiến tới chỗ Lâm Nguyệt Chi, một giọng nói nam nhân to, rõ ràng vang lên như một cú đánh thức cô khỏi cơn mơ mộng.

“Các đệ tử ngoại môn chú ý, lập tức di chuyển về Thanh Trúc Lâm!”

Đám đông ngay lập tức nhốn nháo và tản ra, như thể vừa nghe được một lệnh triệu tập quan trọng. Các đệ tử ngoại môn nhanh chóng đứng dậy, chỉnh đốn lại trang phục rồi đồng loạt hướng về Thanh Trúc Lâm, nơi mà chắc chắn có một điều gì đó đang chờ đợi họ.

Yên Nhiên Tuyết đứng lại, mắt lướt qua đám đông đang tản ra, rồi theo dòng người tiến đến Thanh Trúc Lâm. Cô đi một cách thoải mái, nhưng trong lòng thì lại đầy sự tò mò. Cô không biết chính xác cái gì đang chờ đón mình.

Khi tất cả các đệ tử ngoại môn đã tập hợp xong và ngồi vào bàn, một ông lão xuất hiện. Ông lão này có râu tóc bạc phơ, gương mặt hiền từ nhưng lại tỏa ra một khí chất uy nghiêm khiến ai cũng phải im lặng và chú ý.

“Chào mừng các đệ tử, ta là Đường Họa, sẽ là lão sư của các ngươi.” Giọng ông trầm ấm, vang lên như tiếng chuông. “Hôm nay ta sẽ sơ lược cho các ngươi về kiến thức và cấp bậc trong tu tiên.”

Ông lão dừng lại một chút, ánh mắt quét qua các đệ tử đang chăm chú nghe, rồi tiếp tục, “Trước khi bắt đầu, ta muốn nhấn mạnh rằng việc tu tiên là một con đường vô cùng khó khăn và gian nan, chỉ có quyết tâm kiên trì đến cùng mới có thể đắc đạo. Ta hy vọng các ngươi sẽ không làm ta thất vọng.”

Yên Nhiên Tuyết ngồi nghe, nhướn mày, tự hỏi: “Không làm ông ấy thất vọng à? Sao nghe như đang chuẩn bị lên kế hoạch huấn luyện quân đội vậy?” Cô cười thầm.

Mọi người đều tỏ ra tập trung, nhưng trong lòng Yên Nhiên Tuyết thì lại có cảm giác như mình đang tham gia một buổi học quân sự. Cô thầm nghĩ, "Không biết lúc nào mới có thể học được pháp thuật như trong những câu chuyện."

Nói xong ông phất tay một cái, một chuỗi ký tự xuất hiện giữa không trung, các quyển sách được đặt trên kệ thì tự bay lại chỗ nhóm người đệ tự ngoại môn.

“Luyện Khí – Trúc Cơ – Kim Đan – Khai Quang – Nguyên Anh – Hậu Kỳ – Đại Viên Mãn – Luyện Hư – Hợp Thể – Đại Thừa – Độ Kiếp – Hóa Thần.”

Yên Nhiên Tuyết trợn tròn mắt nhìn vào danh sách các cấp bậc mà cô phải đối mặt. “Trời ơi, sao mà học nhiều vậy? Bây giờ ta từ bỏ thì liệu có kịp không?” Cô thầm nghĩ, trong lòng chợt thấy nản lòng. Việc tu tiên không chỉ là thi triển pháp thuật mà còn bao gồm vô vàn kiến thức, kỹ năng cần thiết mà trước giờ cô chưa từng nghĩ tới, nó giống như một chương trình học khổng lồ.

Cô liếc mắt nhìn xung quanh, nhận thấy các đệ tử khác cũng có vẻ chẳng dễ chịu gì hơn. Một vài người đang thở hổn hển, những ánh mắt vô cùng đồng cảm, như thể họ đang bị nhấn chìm trong biển kiến thức khổng lồ. Một đệ tử nam bất chợt lẩm bẩm: "Ai bảo tu tiên dễ dàng chứ? Học cái này chắc mấy năm nữa mới xong!"

“Đúng vậy! Nhìn thôi đã muốn từ bỏ rồi!” Yên Nhiên Tuyết kêu lên, không giấu nổi sự chán nản trong lòng.

Ngay lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên, ấm áp và nhẹ nhàng, như một làn gió mát xoa dịu tâm trạng cô: “Đừng lo lắng, Yên Nhiên Tuyết! Mỗi người đều có tốc độ tiến bộ riêng. Quan trọng là chúng ta học hỏi từ nhau và không từ bỏ!”

Yên Nhiên Tuyết ngẩng lên, gặp phải ánh mắt dịu dàng của Lâm Nguyệt Chi, trong lòng cảm thấy một chút ấm áp. Cô mỉm cười, đáp lại: “Ừm, có lý.”

Ngay lúc đó, một đệ tử nữ khác, không biết từ đâu nhảy vào cuộc trò chuyện, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết: “Đúng vậy! Và chúng ta sẽ cùng nhau học mà! Mình nghĩ nếu mỗi ngày chỉ cần học một chút thôi, thì sẽ không có gì là không thể!”

Yên Nhiên Tuyết nở một nụ cười nhạt, cô không lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh.

Tối đó, cô ngồi một mình trên bàn, ánh đèn dầu yếu ớt phản chiếu trên mặt bàn gỗ. Cô lật từng trang sách, nhìn sơ qua các cấp bậc tu tiên mà Đường Họa vừa giảng, mỗi trang sách lại như đẩy cô vào một mê cung kiến thức phức tạp hơn.

Cô thở dài, tự hỏi liệu mình có thể vượt qua những cấp bậc này hay không. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh những đệ tử tu tiên khác, họ mạnh mẽ và tự tin, dường như chẳng có gì có thể cản bước họ. Còn cô, chỉ là một đệ tử ngoại môn, không có tài năng đặc biệt gì.

Yên Nhiên Tuyết ngồi thừ người một lát, rồi quyết định gọi hệ thống. Cô chớp mắt, giọng điệu vừa tràn đầy hy vọng vừa chút mơ mộng: “Hệ thống, ngươi có cách nào giúp ta tăng tu vi nhanh không? Kiểu như bí kíp thần thánh gì đó hay không?”

Màn hình của hệ thống sáng lên, và giọng lạnh lùng, vô cảm trả lời: “Không có.”

Yên Nhiên Tuyết trợn tròn mắt, đầu óc trống rỗng trong vài giây. Cô ngẩng lên nhìn trần nhà, nghĩ thầm: “Tôi tưởng ngươi là hệ thống cao cấp chứ!”

Cô lắc đầu, giọng không khỏi có chút chán nản, lại tiếp tục hỏi: “Vậy ngươi có cách nào giúp ta tu luyện nhanh mà không tốn nhiều công sức không?”

Hệ thống lại trả lời một cách vô cùng thẳng thắn: “Không có. Tu tiên là con đường gian nan, đừng hòng có con đường tắt.”

Yên Nhiên Tuyết đôi mắt u ám nhìn hệ thống, cô chán chả thèm muốn nói chuyện tiếp với hệ thống.

Màn hình của hệ thống lại sáng lên, nhưng lần này, giọng nói có vẻ như... hơi "châm biếm": “Cố gắng đi, ký chủ. Không có gì có thể thay thế sự nỗ lực của bản thân. Đừng quên, tu tiên không phải là một cuộc đua, mà là một hành trình.”

Yên Nhiên Tuyết ngả người ra ghế, mắt nhìn lên trần, bất lực thở dài: “Cứ nghĩ rằng có thể tóm gọn tu vi như dùng mã giảm giá, ai ngờ lại phải cày chay.”

Cô giơ tay lên nhìn màn hình lần nữa, rồi lắc đầu, chẳng còn gì để nói nữa. "Vậy... thôi đành chấp nhận thôi. Chắc mình sẽ phải tự mình "rèn luyện" thôi."

Yên Nhiên Tuyết bắt đầu chuỗi ngày tập luyện gian nan. Mỗi sáng, cô thức dậy khi trời còn mờ sáng, ánh sáng yếu ớt chiếu qua khe cửa. Cô cố gắng kéo mình ra khỏi giường, bước chân chậm rãi, cô xỏ giày và ra ngoài. Gió lạnh buổi sáng xộc vào mặt, mang theo cái cảm giác tê tái.

Cô bắt đầu chạy bộ, từng bước chân nặng nề trên con đường đất hẹp. Mồ hôi ứa ra trên trán, mùi đất ẩm hòa quyện với hơi thở gấp gáp. Cảm giác cơ bắp căng cứng, nhưng càng chạy càng thấy những cơn đau nhói từ đôi chân, từ những bắp thịt chưa quen với cường độ cao. Đến khi chạy hết quãng đường, cơ thể cô như sắp đổ sập, mỗi bước đi đều mang theo cảm giác nặng nề như mang cả thế giới trên vai.

Yên Nhiên Tuyết luôn đi qua một gốc cây đào, nơi tán cây rậm rạp phủ bóng xuống mặt đất. Những cánh hoa đào hồng phấn, mỏng manh, bay lả tả theo làn gió nhẹ, tạo thành một cảnh tượng như mơ. Điều làm cô chú ý không phải là vẻ đẹp của cây đào mà là hình ảnh mà cô không thể rời mắt khỏi Lâm Nguyệt Chi.

Nàng đứng dưới gốc cây đào, mặc y phục trắng tinh, như một tiên tử đang luyện kiếm. Động tác của nàng nhẹ nhàng mà mạnh mẽ, mỗi nhát kiếm như cắt xuyên qua không khí, tạo ra những tiếng vυ"t sắc lẹm. Mái tóc đen dài của nàng bay theo từng động tác, ánh sáng mặt trời chiếu qua những cánh hoa đào, khiến làn da nàng như phát sáng. Mỗi lần kiếm của nàng vung lên, cánh hoa đào lại rơi xuống, tạo nên một cảnh tượng tuyệt đẹp như tranh vẽ.

Yên Nhiên Tuyết thở hổn hển, không thể rời mắt khỏi Lâm Nguyệt Chi. Cô dừng lại một chút, ngắm nhìn nàng, cảm giác như cả thế giới này đều dừng lại, chỉ còn lại hình ảnh thanh thoát ấy. Lâm Nguyệt Chi không hề hay biết, vẫn tiếp tục luyện tập một cách say mê, mỗi động tác đều tràn đầy sự tinh tế và tự tin.

Cô nhìn một chút rồi tiếp tục chạy, mặc dù trong lòng vẫn đầy những hình ảnh đẹp đẽ của Lâm Nguyệt Chi.

Sau khi chạy bộ, không có thời gian nghỉ ngơi, cô chuyển sang luyện võ. Vị trí đứng tấn của cô là một trong những bài tập khắc nghiệt nhất mà cô phải đối mặt. Từng giây trôi qua, đầu gối đau nhói, bắp đùi căng lên từng cơn. Thân thể cô bắt đầu run lên vì mệt mỏi, mồ hôi rịn ra khắp cơ thể, chảy thành dòng trên lưng. Mắt hoa lên, nhưng cô chỉ có thể gắt gao nghiến răng, mắt nhìn thẳng, kiên định. Đôi tay cô vươn ra, cố gắng duy trì tư thế, nhưng cơn đau nơi các cơ bắp làm cho cô tưởng chừng như không còn đủ sức lực để đứng.

Tối đến, khi ánh đèn trong phòng đã mờ dần, Yên Nhiên Tuyết thường nằm dài trên giường, cơ thể rã rời sau một ngày luyện tập không ngừng nghỉ. Cô thở dài một hơi dài, đôi mắt mệt mỏi nhìn lên trần nhà, không muốn làm gì cả. Thỉnh thoảng, cô lại lẩm bẩm với hệ thống:

“Rốt cuộc ta sẽ phải luyện đến khi nào mới có thể mạnh lên được vậy hả? Sự kiên nhẫn của ta sắp hết rồi đây!”

Cô than vãn một lúc, rồi lại tiếp tục:

“Có ai đó có thể cho ta một mẹo gì đó để tu luyện nhanh hơn không? Cứ thế này chắc ta chết mất!”

Hệ thống im lặng, như thể không có gì để trả lời. Yên Nhiên Tuyết thở dài thêm lần nữa, rồi vùi đầu vào gối. Cô lẩm bẩm rồi khép mắt lại, tự an ủi bản thân, chìm vào giấc ngủ.