Chương 16

Trời vừa hửng sáng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua tầng mây mỏng, nhuộm lên bầu trời một màu vàng nhạt. Sương sớm vẫn còn đọng trên những phiến lá, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ phản chiếu ánh bình minh.

Các đệ tử ngoại môn đã tập hợp, đứng thành từng hàng ngay ngắn. Y phục màu xanh nhạt của họ phấp phới trong làn gió nhẹ, tạo nên một khung cảnh trang nghiêm.

Sau khi điểm danh đầy đủ, cả nhóm bắt đầu di chuyển đi đến nơi luyện tập. Những bước chân đều đặn vang lên trong không gian tĩnh lặng của buổi sớm. Lâm Nguyệt Chi và Bạch Tử Hàn dẫn đầu, mở đường qua những lối mòn ẩn giữa tán cây rậm rạp, các đệ tử ngoại môn theo sát phía sau.

Cả nhóm tiến về hướng tây, nơi cư ngụ của loài yêu thú Lạc Nhan.

Lạc Nhan có cơ thể nhỏ gọn, chỉ cao ngang một bàn tay người, nhưng lại sở hữu sự nhanh nhẹn và linh hoạt. Lớp da của nó có màu xanh nhạt pha vàng, giống hệt những chiếc lá rừng, giúp nó hòa lẫn vào môi trường xung quanh. Mỗi khi di chuyển, lớp vảy mỏng trên người nó khẽ ma sát vào nhau, phát ra những âm thanh xào xạc nhẹ như tiếng gió lướt qua tán cây.

Bốn chân nhỏ bé của Lạc Nhan có thể lướt đi trên mặt đất nhẹ nhàng, từng bước nhảy tựa như cưỡi gió mà bay. Khi lao vυ"t trong không trung, thân thể nó mềm mại uyển chuyển như một tia chớp, hạ xuống đất gần như không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Nhìn từ xa, Lạc Nhan như một bóng ảnh thoắt ẩn thoắt hiện giữa những tán cây, đẹp đẽ nhưng đầy nguy hiểm.

Bạch Tử Hàn giơ tay ra hiệu, cả nhóm lập tức dừng lại. Hắn quét mắt một lượt, ánh nhìn sắc bén dừng lại trên từng người, sau đó trầm giọng nói:

"Phía trước chính là khu vực hoạt động của Lạc Nhan. Nhiệm vụ của các ngươi là trong một tuần tới phải bắt được Lạc Nhan. Không chỉ đơn giản là đuổi theo và bắt được chúng, mà phải học cách sử dụng chiến thuật, tận dụng địa hình, phán đoán hướng di chuyển. Đây không chỉ là một bài luyện tập thể lực mà còn là bài kiểm tra về tư duy và khả năng phối hợp. Sau một tuần, ta sẽ kiểm tra từng người. Nếu ai không cố gắng, thì đừng trách ta nặng tay."

Nghe đến đây, không khí xung quanh như trầm xuống. Mọi người đều cảm nhận được áp lực trong lời nói của Bạch Tử Hàn.

Bạch Tử Hàn quét mắt lần nữa, sau đó dứt khoát nói:

"Bắt đầu đi!"

Một số đệ tử tụ lại thành nhóm nhỏ, bàn bạc cách bắt Lạc Nhan. Một số đệ tử tự tin vào thực lực của bản thân, hăng hái lao về phía rừng rậm, mong bắt được Lạc Nhan trước để chứng tỏ tài năng. Một số người khác đứng lặng yên, ngắm nhìn xung quanh, tính toán chiến lược.

Trong khi đó, Lâm Nguyệt Chi và Bạch Tử Hàn vẫn bình tĩnh quan sát. Lâm Nguyệt Chi lặng lẽ nhíu mày khi nhìn thấy vài đệ tử đã vội vã hành động. Nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt bình thản như đã đoán trước kết quả.

Bạch Tử Hàn gật đầu hài lòng khi thấy những người khác bắt đầu thảo luận tìm ra phương pháp tối ưu đối phó Lạc Nhan.

Giữa lúc mọi người đã rầm rộ xuất phát, hừng hực khí thế đuổi bắt Lạc Nhan, thì Yên Nhiên Tuyết vẫn đứng yên tại chỗ, mặt không cảm xúc, ánh mắt xa xăm nhìn về phương trời vô định.

Trong đầu nàng lúc này chỉ có một suy nghĩ:

"Chạy bộ bắt Lạc Nhan? Đùa nhau à?"

Nàng liếc nhìn xung quanh, thấy mấy sư huynh, sư tỷ đang oai phong lẫm liệt cưỡi kiếm lượn trên không, tốc độ nhanh như gió, bay vèo một cái đã mất hút sau tán cây. Nhìn lại mình… vẫn đứng đây, hai chân chôn chặt xuống đất.

Nàng thở dài. Lại nhìn về phía trước, một số kẻ tự tin lao vào rừng, chỉ vài giây sau đã nghe tiếng la hét thất thanh:

"Mau bắt lấy nó!"

"Aaaa, nó chạy mất rồi!"

"Đứng lại! Đứng lại coi!"

Ngay lúc này, không chỉ có Yên Nhiên Tuyết cảm thấy số mình khổ, mà ngay cả hệ thống cũng có chút… chán nản khi nhìn thấy ký chủ của mình đứng đó, mặt mày đăm chiêu như một triết gia đang suy ngẫm về nhân sinh.

Yên Nhiên Tuyết còn đang đắm chìm trong bi kịch của bản thân thì đột nhiên, một bàn tay đặt lên vai.

Nàng giật mình, theo phản xạ suýt nữa thì nhảy dựng lên như con mèo bị dọa.

Quay đầu lại, ánh mắt nàng chạm phải một gương mặt quen thuộc.

Lâm Nguyệt Chi đứng đó, đôi mắt trầm tĩnh nhìn nàng.

"Muội đi theo ta."

Vừa dứt lời, Lâm Nguyệt Chi đã vươn tay nắm lấy tay của Yên Nhiên Tuyết.

Yên Nhiên Tuyết chưa kịp phản ứng thì đã bị kéo đi. Cô khẽ hỏi:

"Sư tỷ… Chúng ta đi đâu vậy?"

Lâm Nguyệt Chi không dừng bước, giọng nói trầm thấp vang lên:

"Đi tập ngự kiếm. Muội không bay được, vậy ta sẽ dạy."

Sau một quãng đường Yên Nhiên Tuyết bất giác cảm thấy bước chân của Lâm Nguyệt Chi dần chậm lại. Khi nàng ngẩng đầu lên, trước mắt liền hiện ra một khung cảnh tuyệt đẹp, khiến nàng ngây người.

Một thung lũng rộng lớn mở ra trước mắt.

Xung quanh là những ngọn núi trùng điệp phủ đầy cây xanh, những tia nắng sớm xuyên qua từng tầng lá, rọi xuống mặt đất thành những đốm sáng lấp lánh. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ cây và thoang thoảng hương hoa dại.

Chính giữa thung lũng là một hồ nước trong vắt, phản chiếu bầu trời xanh thẳm như một tấm gương khổng lồ. Đá cuội trắng mịn trải dọc bờ hồ, điểm xuyết những bụi cỏ xanh cùng với một vài loài hoa dại màu tím nhạt, trông như một bức tranh thiên nhiên.

Xa hơn một chút, những dải thác nước nhỏ từ vách núi cao đổ xuống, dòng nước trắng xóa đập vào những tảng đá lớn, phát ra âm thanh róc rách. Ánh mặt trời chiếu rọi lên màn nước, tạo ra những vệt sáng bảy màu lung linh như cầu vồng.

Yên Nhiên Tuyết sững sờ,

"Đẹp quá…" Nàng lẩm bẩm, đôi mắt mở to, ánh lên vẻ kinh ngạc.

Lâm Nguyệt Chi lúc này mới buông tay nàng ra:

"Từ bây giờ, đây sẽ là nơi muội tập luyện."

Yên Nhiên Tuyết mím môi, hơi cúi đầu, giọng nói có chút do dự:

"Sư tỷ, ta sợ mình không làm được..."

Lâm Nguyệt Chi nở nụ cười.

Nụ cười ấy không rực rỡ hay quá rõ ràng, chỉ là khóe môi hơi cong lên, nhưng lại mang theo một sự ấm áp không thể diễn tả bằng lời.

"Ta tin muội sẽ làm được."

Yên Nhiên Tuyết trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.

"Sư tỷ, nếu ta vẫn không làm được thì sao?" Nàng vô thức hỏi.

Lâm Nguyệt Chi khẽ nghiêng đầu, bình thản đáp:

"Vậy thì ta sẽ tiếp tục dạy muội. Đừng sợ, ta vẫn sẽ luôn bên cạnh muội."

Câu nói ấy khiến trái tim Yên Nhiên Tuyết khẽ rung động.

Gió nhẹ thoảng qua, cuốn theo hương hoa dại trong không khí. Yên Nhiên Tuyết chợt cảm thấy, có lẽ… việc học ngự kiếm cũng không đáng sợ đến thế.

Giữa bãi cỏ rộng, cảnh tượng thảm hại chưa từng thấy đang diễn ra.

Mồ hôi túa ra như mưa, các đệ tử ngoại môn nằm la liệt như tôm phơi nắng, thở hồng hộc như trâu vừa cày xong vụ mùa.

Một tên đệ tử ôm đầu gối ngồi thở dốc, mắt trống rỗng như mất đi ý chí sống:

"Ta thật sự nghi ngờ! Đây chắc chắn không phải yêu thú, mà là yêu nghiệt!"

Bên cạnh, một kẻ khác nằm bẹp dưới đất, hai tay dang ra, vẻ mặt đau khổ:

"Rõ ràng ta đã nhanh lắm rồi… sao nó còn nhanh hơn vậy trời?"

Xa xa, một nhóm ba người đã tính sẵn kế hoạch, cùng nhau phối hợp tạo thành vòng vây, chậm rãi tiếp cận một con Lạc Nhan.

"Lần này chắc chắn thành công!" Một tên thì thầm, ánh mắt tràn đầy tự tin.

Nhưng ngay khoảnh khắc họ chuẩn bị ra tay, Lạc Nhan chỉ nhẹ nhàng nhảy lên, thoắt cái vọt qua đầu bọn họ rồi tiếp đất nhẹ như lông vũ.

Ba người lập tức nhào vào nhau, đầu đập đầu, ôm mặt la ó lăn lóc trên đất.

Lạc Nhan ung dung đứng trên một tảng đá, cái đuôi nhỏ phe phẩy như đang vẫy chào. Đôi mắt vàng lục tràn đầy vẻ khıêυ khí©h, như muốn nói:

"Các ngươi vẫn chưa đủ trình đâu."

Trong khi đó, một đệ tử nãy giờ kiên trì rình rập trong bụi cỏ đột nhiên bật dậy, hét lớn:

"Xem đây! Tuyệt kỹ vồ ếch thần công!!"

Hắn lao tới như viên đạn. Lạc Nhan nhẹ nhàng tránh sang bên cạnh, để hắn đâm thẳng vào gốc cây gần đó, tạo ra một tiếng rầm.

"A… a… ta thấy đầy sao rồi… Có ai đỡ ta dậy không…?" Tên xui xẻo ôm đầu rêи ɾỉ.

Lạc Nhan ngồi xa xa, vẻ mặt như đang cười. Nó ngáp một cái, ung dung liếʍ móng vuốt. Nghiêng đầu nhìn đám đệ tử, đôi mắt như muốn nói:

"Vậy mà cũng đòi bắt ta à? Còn non lắm!"

Bạch Tử Hàn đứng khoanh tay, nhìn từng khuôn mặt đầy tuyệt vọng. Cuối cùng, hắn xoa trán, trầm giọng ra lệnh:

"Tạm ngừng. Nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục."

Lời vừa dứt, đám đệ tử như được đại xá, không ai bảo ai mà đồng loạt gục xuống.

Bạch Tử Hàn nói tiếp:

"Các ngươi nhìn kỹ, ta chỉ làm một lần."

Bạch Tử Hàn nhẹ nhàng vung tay, thanh kiếm bên hông rung nhẹ, rồi trong chớp mắt…

"Vèo!"

Một bóng trắng tức khắc lao vυ"t lên không trung, thân ảnh hắn như một cánh chim lướt gió, nhanh như tia chớp.

"Ngự kiếm thuật?!" Một đệ tử kinh hô.

Chưa kịp để ai định thần, thân ảnh Bạch Tử Hàn đã nhẹ nhàng hạ xuống gần một bụi cây, đôi mắt sắc bén khóa chặt một con Lạc Nhan đang lẩn trốn.

Lạc Nhan lập tức cảm thấy nguy hiểm, nó khẽ nghiêng tai, đôi mắt vàng lục nhìn xung quanh.

"Vυ"t!" Lạc Nhan nhanh như gió, tung mình phóng đi.

Nhưng ngay lúc nó vừa nhảy lên, một cơn gió mạnh bỗng quét qua, kèm theo một bóng trắng lao đến.

"Soạt!"

Bạch Tử Hàn xuất hiện ngay trước mặt Lạc Nhan, một tay vung ra, động tác chuẩn xác.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như chậm lại.

Lạc Nhan vừa kịp nhận ra thì cả thân hình nhỏ nhắn đã bị hắn tóm gọn!

Cả bãi cỏ bỗng chốc im phăng phắc.

Mọi người há hốc miệng, hai mắt trợn tròn.

Có người bấu chặt vai đồng môn, run run chỉ vào Bạch Tử Hàn:

"Bắt… bắt được rồi?!"

Tên đồng môn bị bấu đau quá, nước mắt chảy ra: "Ngươi bấu nhẹ thôi!!"

Nhưng không ai để ý đến nỗi đau của hắn, vì tất cả đang đổ dồn ánh mắt về phía Bạch Tử Hàn, trên tay cầm gọn con Lạc Nhan.

Lạc Nhan: "???"

Mới giây trước nó còn ung dung trêu chọc đám người kia, giờ lại bị người khác tóm sống, cảm giác này thật sự khó mà tiếp nhận nổi!

Bạch Tử Hàn không thèm nhìn đám đệ tử đang trợn mắt há mồm, chỉ hờ hững nói:

"Đây là cách bắt Lạc Nhan."

Cả đám đệ tử: "..."

Chỉ một giây sau, toàn bộ bọn họ vây quanh hắn như ong vỡ tổ, ánh mắt tràn đầy sự kính nể:

"Sư huynh lợi hại quá!"

"Sư huynh dạy chúng ta với! Bọn ta lăn lộn cả buổi trời mà không làm được."

Nhìn đám đệ tử đang phát cuồng, hắn bỗng cảm thấy… hơi hối hận khi thể hiện kỹ năng của mình.