Chương 14

Yên Nhiên Tuyết bật dậy hét lớn, mồ hôi lạnh túa ra, hơi thở dồn dập.

Hệ thống lên tiếng:

“Ký chủ, trời còn chưa sáng, cô hét cái gì thế? Mặc dù tôi là hệ thống nhưng cũng cần phải nghỉ ngơi đó!”

Yên Nhiên Tuyết ngẩn ra, ngơ ngác nhìn xung quanh, sau đó đưa tay lên ngực mình, vẫn còn cảm giác đau, như thể có thứ gì đã xuyên qua nơi đó.

Nàng lẩm bẩm:

“Ta… ta không nhớ rõ, nhưng hình ảnh cuối cùng là mơ thấy mình bị người ta đâm vào ngực… máu chảy ra rất nhiều…”

Hệ thống nghe xong lập tức tỉnh táo hẳn:

“Ký chủ, cô đừng có dọa tôi nha! Có khi nào là điềm báo gì không?”

Cô nuốt nước bọt, trong lòng dâng lên một cơn bất an khó hiểu. Giấc mơ kia… thật sự quá chân thực.

Yên Nhiên Tuyết lê bước đến lớp với đôi mắt có chút thâm đen, dáng vẻ mệt mỏi như thể cả đêm không ngủ.

Lan Tố vừa thấy đã quan tâm hỏi:

“Sư muội, muội không sao chứ? Nhìn muội có vẻ rất mệt.”

Yên Nhiên Tuyết khẽ xoa huyệt thái dương, cố nặn ra một nụ cười trấn an:

“Không sao, có lẽ muội luyện tập nhiều, nghỉ ngơi ít.”

Lan Tố nghe vậy cũng không nghi ngờ gì, chỉ nhẹ giọng nhắc nhở:

“Muội cũng nên chú ý giữ gìn sức khỏe, tu luyện quan trọng nhưng không thể để bản thân kiệt sức.”

Yên Nhiên Tuyết cười đáp: “Vâng, cảm ơn sư tỷ.”

Lão sư bước vào lớp, ánh mắt sắc bén quét một vòng quanh các học trò, rồi dừng lại, như thể muốn đánh giá từng người. Không khí trong phòng lập tức yên tĩnh, tất cả học trò đều nhìn về phía lão sư, chờ đợi.

Lão sư đứng thẳng, tay chắp sau lưng, giọng trầm bổng vang lên đầy uy nghiêm:

"Hôm nay, ta sẽ dạy các trò ngự kiếm."

Một sự im lặng dâng lên trong lớp, một số học trò trao đổi ánh mắt, không giấu nổi sự hào hứng.

Lão sư tiếp tục, giọng vẫn đều đều, không nhanh không chậm:

"Sau khi thành thạo ngự kiếm, các trò sẽ được tông môn giao nhiệm vụ, để có kinh nghiệm thực chiến. Không có kinh nghiệm thực tế thì chỉ là lý thuyết suông."

Nghe đến bài học “ngự kiếm”, sắc mặt Yên Nhiên Tuyết lập tức cứng đờ, trong lòng run rẩy.

Nàng theo bản năng nuốt nước bọt, sắc mặt có chút tái nhợt.

Không được! Không được!

Nàng sợ độ cao! Lỡ ngự kiếm rồi mất thăng bằng rơi xuống thì sao? Lỡ đang bay mà kiếm dừng lại giữa chừng thì sao? Không khéo còn chưa tu luyện thành tài đã rớt từ trên trời xuống thành một vũng máu!

Hệ thống thấy vậy, thở dài một hơi:

“Ký chủ, đây là kỹ năng cần thiết, nhất định phải học.”

Yên Nhiên Tuyết mặt không đổi sắc, chỉ có lòng nàng đang gào thét:

"Ai bảo tu tiên thì nhất định phải bay chứ! Đi bộ, cưỡi ngựa cũng được mà!"

Lão sư liếc nhìn một lượt, ánh mắt khẽ lướt qua Yên Nhiên Tuyết, dường như nhận ra một chút do dự trong cô, nhưng ông chẳng nói gì thêm.

"Các trò hãy theo ta ra ngoài, không gian rộng rãi sẽ phù hợp để luyện tập."

Ngay sau đó, cả lớp theo lão sư ra ngoài, lòng đầy háo hức và cũng không thiếu phần lo lắng.

“Ngự kiếm phi hành là một trong những kỹ năng bắt buộc đối với người tu tiên. Đây không chỉ đơn thuần là việc bay lượn, mà còn đòi hỏi sự tập trung cao độ, nội lực vững vàng và sự dung hòa giữa tinh thần cùng thể chất. Ngự kiếm phi hành chính là sự kết nối giữa con người và kiếm”

Vừa dứt lời, Đường lão sư chậm rãi rút thanh kiếm bên hông ra. Thanh kiếm khẽ rung động trong tay ông, như thể cảm nhận được luồng linh lực truyền vào. Ông nhắm mắt điều tức nội lực lưu chuyển, chỉ trong khoảnh khắc, thân kiếm đã bắt đầu lơ lửng giữa không trung, tỏa ra một luồng sáng nhàn nhạt.

Đường lão sư nhẹ nhàng bước lên thân kiếm, dáng đứng thẳng tắp, ánh mắt an tĩnh như nước. Chỉ thấy thanh kiếm từ từ nâng lên, rồi lướt đi một cách uyển chuyển, tựa như một con thoi bồng bềnh giữa trời cao.

Bên dưới, các đệ tử chăm chú quan sát, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ và háo hức. Ai nấy đều mong chờ đến lượt mình được thử nghiệm kỹ năng huyền diệu này.

Một lát sau, Đường lão sư đáp xuống, ánh mắt ôn hòa quét qua từng học trò, rồi trầm giọng nói:

"Nào, từng người một. Hãy tập trung tinh thần, làm chủ nội lực. Đừng vội vàng, cũng đừng sợ hãi. Khi các con thực sự hòa hợp với thanh kiếm, nó sẽ đưa các con chạm đến sự tự do chân chính của ngự kiếm phi hành."

Các đệ tử lần lượt tiến lên thử nghiệm, người thành công ngay, người loạng choạng nhưng vẫn có thể đứng vững trên kiếm. Đến lượt Yên Nhiên Tuyết, nàng hít một hơi thật sâu, trong lòng không ngừng cầu nguyện “Xin đừng rớt, xin đừng rớt!”

Nàng cẩn thận bước lên thân kiếm. Kiếm hơi rung nhẹ, nàng cố gắng điều hòa hơi thở, tập trung nội lực... nhưng vừa cảm giác thân kiếm bắt đầu nâng lên, chân nàng liền mềm nhũn.

“Không ổn! Ta sắp rớt rồi!!”

Vừa nghĩ đến đó, kiếm dưới chân bỗng rung mạnh.

Yên Nhiên Tuyết hét lên một tiếng, một bóng đen rơi thẳng xuống đất.

Cô đứng dậy, xoa xoa cái mông đau, sắc mặt méo mó.

Hệ thống: "…"

Đường lão sư nhìn Yên Nhiên Tuyết ngã sõng soài dưới đất, khóe miệng giật giật, thở dài một hơi rồi phất tay:

"Hạ Vân, dìu Nhiên Tuyết đến dược đường chữa trị đi."

Hạ Vân vội vàng bước đến, đỡ lấy Yên Nhiên Tuyết đang xoa xoa cái mông đau nhức, ánh mắt đầy thông cảm:

"Sư muội, muội có sao không?"

Yên Nhiên Tuyết cắn răng, giọng đầy ai oán: "Ta cảm thấy xương cụt của ta sắp rời ra rồi…"

Hệ thống: "Ký chủ, xin nhắc lại, cô đang tu tiên, không phải phàm nhân. Một cú ngã nhỏ như vậy không thể khiến xương cụt rời ra đâu."

Yên Nhiên Tuyết: "..."

Nằm trên giường, Yên Nhiên Tuyết thở dài, ánh mắt nhìn trần nhà đầy ai oán. Dược sư của tông môn chậm rãi bước tới, nhìn nàng một lượt rồi lắc đầu:

"Lại là ngươi?"

Yên Nhiên Tuyết ho khan một tiếng: "Dược sư, ta chỉ bị ngã thôi, không nghiêm trọng lắm đâu."

Dược sư lấy ra một bình đan dược, đặt lên bàn:

"Uống viên này, nghỉ ngơi một chút, đừng vận động quá sức. Lần sau nên cẩn thận một chút, nếu cứ tiếp tục ngã thế này, ta e rằng còn chưa thành cao thủ, ngươi đã thành bệnh nhân thường trú ở dược đường rồi."

Yên Nhiên Tuyết: "…"

Những ngày sau đó, toàn bộ đệ tử ngoại môn đều tập trung luyện tập ngự kiếm. Ai nấy đều nỗ lực hết sức, bởi vì chỉ cần hoàn thành kỹ năng này, họ sẽ có cơ hội được ra ngoài lịch luyện, trải nghiệm thực tế để nâng cao bản thân.

Bên cạnh sân luyện tập, Yên Nhiên Tuyết đứng yên tại chỗ, ánh mắt phức tạp nhìn thanh kiếm trước mặt. Nó lơ lửng trong không trung, ánh sáng phản chiếu lấp lánh dưới nắng, tựa như đang kiên nhẫn chờ đợi nàng bước lên.

"Ký chủ, cô còn định đứng đó nhìn đến bao giờ?" Hệ thống lên tiếng nhắc nhở.

Yên Nhiên Tuyết nuốt nước bọt, bàn tay siết chặt, nhưng đôi chân thì vẫn như đóng đinh xuống đất.

"Ngươi không hiểu đâu..." Nàng thầm than thở.

Đinh Thiên từ xa đã để ý thấy Yên Nhiên Tuyết đứng trước thanh kiếm, trong khi các đệ tử khác đều đã bắt đầu luyện tập ngự kiếm, nàng vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào thanh kiếm lơ lửng trước mặt mà không hề có động thái bước lên.

Hắn nhíu mày, bước lại gần, giọng nói mang theo chút quan tâm:

"Yên sư muội, muội sao vậy? Không khỏe à?"

Yên Nhiên Tuyết giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, nhưng ánh mắt vẫn có chút bối rối. Nàng vội lắc đầu:

"Không… không có gì."

Đinh Thiên không tin lắm, hắn khoanh tay lại, nhìn nàng chằm chằm một lúc rồi nhướn mày hỏi tiếp:

"Vậy sao muội cứ đứng im mà không luyện tập? Ngự kiếm phi hành có gì khó sao?"

Yên Nhiên Tuyết cắn môi, ánh mắt lảng đi nơi khác, chần chừ một lúc mới lí nhí nói:

"Ta... ta không quen với việc bay lượn trên không."

Câu trả lời này khiến Đinh Thiên hơi bất ngờ, rồi nhanh chóng nhận ra: "Đừng nói là… muội sợ độ cao?"

Bị nói trúng tim đen, Yên Nhiên Tuyết mím môi không đáp. Đinh Thiên sững lại vài giây, rồi nhịn không được bật cười.

"Ha ha, đây là lần đầu tiên ta nghe có người tu tiên lại sợ độ cao đấy!"

Yên Nhiên Tuyết lườm hắn một cái:

"Có gì đáng cười chứ! Không phải ai sinh ra cũng giống nhau đâu!"

Thấy nàng thật sự tức giận, Đinh Thiên liền nén lại ý cười, xua tay:

"Được rồi, được rồi, ta không cười nữa. Nhưng muội phải thử thì mới quen được chứ! Hay để ta giúp muội luyện tập?"

Yên Nhiên Tuyết có hơi do dự, nhưng nhìn ánh mắt chân thành của Đinh Thiên, nàng cũng không tiện từ chối…

Dưới sự "hướng dẫn tận tình" của Đinh Thiên, Yên Nhiên Tuyết miễn cưỡng đặt một chân lên thân kiếm. Nàng hít sâu, cố gắng ổn định tinh thần, nhưng bàn chân vẫn run rẩy.

"Rồi rồi, đừng căng thẳng! Bình tĩnh điều khiển linh lực, kiếm sẽ nâng muội lên từ từ—"

Vèo!

Thanh kiếm đột nhiên rung mạnh, không hề từ từ như Đinh Thiên nói mà vọt thẳng lên cao! Yên Nhiên Tuyết theo phản xạ ôm chặt lấy chuôi kiếm, nhưng do quá hoảng loạn, linh lực lập tức rối loạn.

"Aaaaa——!!"

Nàng xoay mòng mòng trên không trung như một con diều đứt dây, chẳng khác nào bị kiếm lôi đi thay vì chính mình điều khiển nó. Đinh Thiên bên dưới hoảng hồn ngẩng đầu nhìn, còn chưa kịp phản ứng thì “bịch!” một tiếng, Yên Nhiên Tuyết đã bị rơi xuống vào một bụi cây.

Đinh Thiên: "..."

Các đệ tử xung quanh: "..."

Một lúc sau, từ trong bụi cây, Yên Nhiên Tuyết lảo đảo bò ra, tóc tai rối bù, trên mặt còn dính vài chiếc lá nhỏ. Nàng xoa xoa cái mông đau điếng, vẻ mặt vô cùng ai oán.

"...Là ai nói ngự kiếm rất dễ vậy hả?"

Đinh Thiên nở nụ cười có chút khó coi:

"À… chắc là do muội chưa quen, lần sau sẽ tốt hơn!"

"Lần sau cái đầu huynh!" Yên Nhiên Tuyết trừng mắt. "Ta không luyện nữa!"

Nàng phất tay, giận dỗi ngồi bệt xuống đất. Đinh Thiên nhìn bộ dáng này của nàng, cuối cùng không nhịn được nữa mà bật cười.

Kết quả, buổi tập hôm nay, thất bại thảm hại.

Những ngày sau đó, Đinh Thiên như một cái đuôi dai dẳng, bám theo Yên Nhiên Tuyết không rời.

"Yên sư muội, lần này ta chắc chắn sẽ hỗ trợ tốt hơn, tuyệt đối không để muội rơi xuống nữa!"

"Không."

"Muội cứ yên tâm, ta đã suy nghĩ kỹ rồi, vấn đề không phải ở muội mà là ở phương pháp luyện tập! Chúng ta có thể thử lại—"

"Không."

"Ta thề, lần này nhất định sẽ thành công, nếu không ta sẽ—"

"Không!"

Yên Nhiên Tuyết không thèm nghe hết, chỉ lạnh lùng cắt ngang rồi bước nhanh hơn.

Nhưng Đinh Thiên vẫn kiên trì bám theo, dáng vẻ vô cùng thành khẩn, ánh mắt lấp lánh như cún con.

Cuối cùng, Yên Nhiên Tuyết nhịn không được nữa, quay ngoắt lại trừng mắt nhìn Đinh Thiên.

"Ta nói không là không! Ngự kiếm gì chứ? Không có ngự kiếm ta vẫn sống tốt! Không có ngự kiếm ta vẫn có thể ra ngoài! Không có ngự kiếm ta vẫn có thể mạnh lên! Hiểu chưa?!"

Đinh Thiên thấy sư muội thực sự nổi giận, khí thế bức người, liền thức thời ngậm miệng. Hắn vội vàng gật đầu lia lịa, tỏ vẻ vô cùng tán thành, rồi nhanh chóng tìm cớ rút lui.