Trên bàn ăn, Yên Nhiên Tuyết lặng lẽ nhìn vào phần ăn đơn giản của mình: một bát cơm trắng, vài cọng rau luộc và một chén nước tương. Nhìn qua, chẳng khác gì bữa cơm thanh đạm của một vị cao tăng ẩn cư, chỉ thiếu mỗi chiếc mõ gỗ gõ “cốc cốc” để tụng kinh mà thôi.
Nàng thở dài, lòng dâng trào một nỗi chán nản.
Lúc đầu, nàng còn tự an ủi rằng thay đổi khẩu vị một chút cũng không tệ, thanh lọc cơ thể, dưỡng sinh, tăng cường sức khỏe. Nhưng đến khi ngày nào cũng là cơm trắng với rau luộc, ngay cả một miếng thịt cũng không có, nàng mới hiểu sâu sắc cái gì gọi là “nghèo rớt mồng tơi”.
Lúc này, mấy sư tỷ muội ngồi chung bàn tò mò nhìn nàng, một người buột miệng hỏi:
“Sư muội, sao dạo này cứ ăn chay mãi vậy? Trước đây đâu có thế.”
Yên Nhiên Tuyết hắng giọng, nở nụ cười giả trân:
“À… ta đang ăn kiêng, dưỡng sinh một chút, gần đây cảm thấy cơ thể cần thanh lọc, giảm bớt dầu mỡ.”
Hệ thống trong đầu nàng cười nhạt: "Ký chủ, cô nói câu này mà không thấy lương tâm cắn rứt sao?"
Yên Nhiên Tuyết mặt không đổi sắc: "Không. Vì lương tâm của ta đã chết đói rồi."
Mấy sư tỷ muội nghe xong liền gật gù, có người còn tán thưởng:
“Sư muội thật biết chăm sóc bản thân! Không như ta, lúc nào cũng thèm thịt.”
Yên Nhiên Tuyết gượng cười, trong lòng gào thét: "Ta cũng thèm! Nhưng ta không có linh thạch!!!"
Cắn một miếng rau nhạt nhẽo, nàng thở dài thườn thượt, ánh mắt xa xăm như một hiệp khách giang hồ lang bạt, đang hồi tưởng về những ngày tháng huy hoàng khi có thể ăn no bụng.
“Ba ngàn linh thạch đổi lấy một thanh kiếm, rốt cuộc có đáng không?”
Hai tuần sau, khi Yên Nhiên Tuyết đang ngồi trước bữa cơm rau luộc thứ mười bốn, thì một luồng truyền tin từ lão thợ rèn bay đến.
"Kiếm đã xong, đến lấy."
Trong chớp mắt, ánh mắt nàng sáng rực như sao!
“Cuối cùng cũng hoàn thành rồi!”
Không chần chừ, nàng bỏ đũa, vứt chén cơm rau sang một bên, phi thẳng đến Thiên Huyền Binh Khí Các như một cơn gió.
Vừa đến nơi, nàng thấy lão thợ rèn đứng chờ sẵn, bên cạnh là một thanh kiếm được đặt ngay ngắn trên giá. Lớp rỉ sét xấu xí ngày nào đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một lưỡi kiếm sáng loáng, phản chiếu ánh lửa trong lò rèn.
Yên Nhiên Tuyết bước đến, cẩn thận cầm lấy thanh kiếm. Khi tay nàng chạm vào chuôi kiếm, một cảm giác thân thuộc kỳ lạ dâng lên, giống như thanh kiếm này từ lâu đã thuộc về nàng, chỉ là bây giờ mới thật sự tỉnh giấc.
Nàng khẽ vung thử một đường.
Kiếm khí xé gió vang lên sắc bén, ánh sáng trên lưỡi kiếm lóe lên chói mắt.
Yên Nhiên Tuyết cảm thấy vui sướиɠ, nhưng ngay khi nhìn lại túi tiền của mình, chỉ còn đúng 10 linh thạch, nụ cười trên môi nàng cũng dần tắt…
Lão thợ rèn thấy nàng thất thần, liền vỗ vai nói đầy vui vẻ:
“Thế nào? Đáng giá ba ngàn linh thạch chứ?”
Yên Nhiên Tuyết cười gượng gạo, nước mắt lặng lẽ rơi trong lòng.
“Đáng… đáng giá ạ!”
Trên đường về, Yên Nhiên Tuyết cầm thanh kiếm trong tay, ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên bề mặt kim loại đã được phục chế hoàn hảo. Nàng vuốt nhẹ dọc theo thân kiếm, cảm giác mượt mà và cứng cáp hơn hẳn so với lúc trước.
Hệ thống lên tiếng, giọng có chút tò mò:
"Ký chủ, bây giờ thanh kiếm đã được phục chế hoàn toàn, cô định đặt tên gì cho nó chưa?"
Yên Nhiên Tuyết bước đi chậm lại, nhìn chăm chú vào thanh kiếm. Đặt tên ư? Trước đây nàng chưa từng nghĩ đến chuyện này.
Nàng cau mày, cố gắng suy nghĩ một cái tên thật hay.
"Hay là... Thiên Quang? Nghe có vẻ mạnh mẽ!"
Hệ thống: "...Tầm thường quá."
"Vậy thì... Hàn Nguyệt? Nghe có chút lạnh lùng, bí ẩn."
Hệ thống: "Tên này ít nhất cũng có chút cảm giác tiên khí, nhưng vẫn chưa đủ hay!"
Yên Nhiên Tuyết thở dài, gõ nhẹ vào chuôi kiếm, bâng quơ nói:
"Ta đâu có phải thi nhân, đặt tên kiếm cũng khó thế à?"
Nàng ngẫm nghĩ một lúc, nhưng vẫn chưa thể tìm ra cái tên ưng ý. Cuối cùng nàng lắc đầu:
"Thôi bỏ qua đi, sau này tính tiếp."
Tối đó, Yên Nhiên Tuyết vừa thay y phục chuẩn bị lên giường thì giọng nói của hệ thống bất ngờ vang lên:
"Ký chủ, cô quên mất chuyện quan trọng rồi."
Nàng ngáp một cái, chậm rãi leo lên giường, kéo chăn phủ lên người, giọng lười biếng:
"Chuyện gì?"
"Thanh kiếm! Cô chưa nhỏ máu nhận chủ!"
Yên Nhiên Tuyết giật mình, chớp chớp mắt. Phải rồi, kiếm phục chế xong, nhưng nàng chưa thực hiện nghi thức nhận chủ!
Nàng ngồi dậy, nhìn thanh kiếm đang đặt trên bàn. Nó lấp lánh dưới ánh đèn dầu, trông vừa xa lạ lại vừa thân thuộc.
"Bây giờ làm luôn đi, nếu không mai lại quên." Hệ thống thúc giục.
Yên Nhiên Tuyết chần chừ vài giây, sau đó đứng dậy cầm kiếm lên. Nàng rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm sắc bén phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.
"Chỉ cần nhỏ một giọt máu lên lưỡi kiếm là được, đúng không?"
"Đúng rồi, nhanh lên nào!"
Một giọt máu đỏ thẫm rơi xuống thân kiếm. Ngay khi máu vừa chạm vào bề mặt kim loại, một luồng sáng nhẹ lóe lên, thân kiếm khẽ rung động, phát ra một tiếng ngân vang trầm thấp như đang hồi sinh sau giấc ngủ dài.
Yên Nhiên Tuyết cảm thấy một sợi liên kết mơ hồ xuất hiện giữa nàng và thanh kiếm, như thể nó đã trở thành một phần của nàng.
Hệ thống hài lòng: "Tốt! Bây giờ cô chính thức là chủ nhân của nó rồi!"
Yên Nhiên Tuyết ngáp dài một cái, miệng lẩm bẩm: “Ta buồn ngủ quá, mai còn phải dậy sớm lên lớp.”
Tiếng thở đều đều, Yên Nhiên Tuyết chìm vào giấc mộng đẹp, khóe miệng còn mang theo nụ cười.
Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống mặt sông, nước lững lờ trôi. Bên bờ, một nữ nhân mặc y phục đen đứng yên, dáng vẻ thả hồn vào cảnh vật tĩnh lặng. Làn váy đen bay nhẹ trong gió, mang theo cảm giác cô độc.
Nàng không nói lời nào, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn mặt sông phản chiếu ánh trăng.
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong không gian yên tĩnh: "A Tâm chờ ta có lâu không?"
Băng Tâm xoay người, ánh mắt nàng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt nàng, làm nổi bật đôi mắt u sầu, sâu thẳm như một hồ nước vắng lặng.
"Tiểu Nguyệt đến rồi sao?" Băng Tâm lên tiếng, giọng nói trầm ổn. "Cũng không lâu."
Minh Nguyệt mặc y phục trắng, làn váy nhẹ nhàng bay trong gió, bước đến gần. Ánh trăng lấp lánh trên tà áo trắng, càng làm nàng trở nên cao quý, dịu dàng mà lại đầy khí chất. Mái tóc dài tung bay, đôi mắt lấp lánh như những vì sao đêm.
Băng Tâm không nói gì thêm, chỉ nhìn người đó tiến lại gần.
Minh Nguyệt khẽ mỉm cười, đôi mắt mang theo sự dịu dàng và sự quan tâm. Cánh tay nàng nhẹ nhàng vươn ra, một thanh kiếm tuyệt đẹp, ánh sáng nhẹ từ trăng chiếu lên bề mặt kiếm, khiến nó như tỏa sáng.
"Ta thật khó lắm mới trốn ra đây để gặp A Tâm." Nàng nói, giọng mang theo chút mệt mỏi. "Hôm nay là sinh thần của A Tâm, ta tặng A Tâm thanh kiếm này, hy vọng sẽ thích nó."
Băng Tâm nhìn thanh kiếm trong tay nữ tử áo trắng, đôi mắt nàng lướt qua từng chi tiết tinh xảo trên thanh kiếm. Một nụ cười khẽ thoáng qua môi, chỉ lặng lẽ nhận.
"Vậy tên của nó là gì?" Băng Tâm hỏi.
Minh Nguyệt khẽ mỉm cười. "Tên của nó là Nguyệt Tâm Kiếm." Nàng đáp.
"Vì sao là Nguyệt Tâm Kiếm?" Băng Tâm hỏi tiếp.
Minh Nguyệt vẫn giữ nụ cười đó. "Vì nó được ghép bởi tên của hai ta." Nàng giải thích. "A Tâm không thích sao?"
Băng Tâm nhìn thanh kiếm trong tay, ánh mắt lạnh lẽo nhưng lại mang theo chút gì đó mềm mại mà khó ai có thể nhận ra. Nàng mỉm cười rồi khẽ nói:
"Ta đương nhiên thích."
"Minh Nguyệt, kiếm này ta sẽ giữ bên mình." Băng Tâm tiếp tục nói.
Minh Nguyệt nhìn Băng Tâm, ánh mắt dịu dàng. “A Tâm, đợi ta thêm một thời gian nữa. Ta phải thu xếp xong mọi chuyện trong tông môn, sau đó ta sẽ rời đi. Khi đó, chúng ta sẽ cùng nhau đi ngắm thế gian, không phải chịu sự ràng buộc của tông môn hay trách nhiệm nữa. Chỉ có ta và A Tâm, tự do như những cơn gió.”
Băng Tâm im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. “Ta đợi. Dù có phải chờ bao lâu, ta vẫn sẽ đợi.”
Minh Nguyệt mỉm cười, đôi mắt long lanh như những vì sao đêm. Nàng có thể cảm nhận được sự ấm áp trong lời nói của Băng Tâm, và sự tin tưởng tuyệt đối mà nàng dành cho mình.
Cả hai đứng cạnh nhau dưới ánh trăng, không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn về phía chân trời, nơi những tia sáng đầu tiên của bình minh đang le lói.
Sau một thời gian dài không gặp, Băng Tâm nhận được một truyền tin chỉ vỏn vẹn vài chữ: "Minh Huyền Sơn, đêm mai, ta đợi A Tâm."
Vẫn là một thân y phục đen quen thuộc, Băng Tâm lặng lẽ đáp xuống Minh Huyền Sơn.
Dưới ánh trăng, nàng nhìn thấy một bóng hình với y phục trắng đứng giữa trời đêm. Minh Nguyệt vẫn như xưa, vẫn là dáng vẻ thanh thoát ấy, tà áo trắng nhẹ nhàng lay động trong gió, tựa như một vầng trăng dịu dàng giữa nhân gian.
Băng Tâm bước đến, giọng nói vẫn trầm ổn:
“Tiểu Nguyệt.”
Minh Nguyệt khẽ xoay người, ánh mắt phản chiếu tia sáng trong trẻo của đêm trăng. Nàng cười nhẹ, giọng mềm mại như gió thoảng:
“A Tâm, ngươi đến rồi. Ta đã hứa với A Tâm cùng nhau ngắm thế gian, bây giờ chúng ta cùng đi."
Băng Tâm nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên, trong mắt lấp lánh ý cười.
"Được."
Hai người sóng vai bước đi, nhưng chưa kịp rời khỏi Minh Huyền Sơn, một luồng linh lực mạnh mẽ đột nhiên đánh tới!
Băng Tâm phản ứng cực nhanh, lập tức vận chuyển ma lực để cản lại. Một tiếng ầm vang lên, đất đá xung quanh vỡ vụn.
Từ giữa bầu trời, một bóng dáng quen thuộc hiện ra, áo bào trắng tung bay trong đêm tối, khí thế uy nghiêm vô cùng.
Lăng Tiêu Dạ Quân, sư tôn của Minh Nguyệt, chắp tay đứng giữa không trung, ánh mắt lạnh lùng quét xuống.
Băng Tâm ánh mắt trầm tĩnh, ma lực cuồn cuộn truyền vào Nguyệt Tâm Kiếm.
Một luồng ánh sáng đen bùng lên, bao phủ lấy thanh kiếm. Nàng cắm mạnh kiếm xuống đất, một kết giới nhanh chóng lan rộng, như sóng nước khuếch tán ra xung quanh, tách Minh Nguyệt ra khỏi cuộc chiến.
Băng Tâm xoay người, nhìn Minh Nguyệt một lúc, trong ánh mắt vừa kiên định vừa dịu dàng.
"Tiểu Nguyệt, ở đây chờ ta."
Bên ngoài kết giới, Lăng Tiêu Dạ Quân đứng giữa trời, ánh mắt sắc bén như có thể nhìn thấu mọi thứ.
Hai bên giao chiến, từng đòn đánh tung ra, linh lực và ma lực va chạm tạo thành những cơn bão dữ dội.
Lăng Tiêu Dạ Quân vung tay, linh lực hóa thành một luồng kiếm khí chém thẳng tới.
Băng Tâm ánh mắt lạnh băng, tay khẽ vung, ma lực trào ra như sóng dữ, lập tức hóa giải đòn đánh. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc nàng đang ngăn chặn linh lực từ Lăng Tiêu Dạ Quân, một thanh kiếm lao tới với tốc độ cực nhanh!
Băng Tâm không kịp tránh né.
Xoẹt!
Mũi kiếm xuyên thẳng qua l*иg ngực nàng. Máu đỏ tươi lập tức trào ra, nhuộm đẫm y phục đen.
Nàng nhìn chằm chằm vào thanh kiếm cắm trong l*иg ngực mình, Nguyệt Tâm Kiếm. Thanh kiếm mà Minh Nguyệt từng tặng cho nàng, mang theo lời hứa hẹn cùng nhau ngắm thế gian, giờ đây chính là thứ xuyên qua tim nàng.
Máu từ vết thương không ngừng trào ra, từng giọt rơi xuống nền đất lạnh. Gió đêm gào thét bên tai, nhưng lòng nàng lại lạnh lẽo hơn.
Minh Nguyệt vẫn đứng đó, nhưng ánh mắt không còn ôn nhu như trước nữa, chỉ còn lại vẻ lạnh lùng, xa cách đến vô tình.
Giọng nàng vang lên, từng chữ như nhát dao khắc sâu vào tim Băng Tâm:
"Một ma tu mà lại mơ tưởng cùng ta bên nhau, thật buồn cười."
Từng câu từng chữ đánh thẳng vào tâm trí Băng Tâm, khiến nàng gần như không thể thở nổi.
Minh Nguyệt tiếp tục, ánh mắt không chút dao động:
"Băng Tâm, ngươi có biết thanh kiếm này là gì không?"
Bàn tay nàng dùng thêm linh lực, xoay nhẹ một chút, khiến kiếm đâm sâu hơn, vết thương của Băng Tâm càng thêm đau đớn.
"Đây là thứ duy nhất có thể diệt ma thần."
"Mà ngươi là hiện thân của ma thần. Trước khi ngươi trở thành ma thần, ta cần phải gϊếŧ ngươi."
Lời nói lạnh lẽo như tuyết đầu đông, cơn đau thể xác không thấm vào đâu so với cơn đau trong lòng. Băng Tâm nhìn Minh Nguyệt, đôi mắt tràn ngập đau thương.