Chương 11

Dưới ánh chiều tà đang dần khuất, Bạch Tử Hàn và Lâm Nguyệt Chi kết thúc buổi luyện kiếm. Những tia nắng cuối ngày le lói, hắt lên những giọt mồ hôi trên trán họ.

Theo thói quen, Lâm Nguyệt Chi quay đầu tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của Yên Nhiên Tuyết. Thế nhưng, khoảng sân trống trải chỉ có làn gió khẽ lướt qua, không hề thấy nàng đâu. Một cảm giác trống vắng len lỏi trong lòng. Những ngày qua, dù sớm hay muộn, Yên Nhiên Tuyết luôn xuất hiện, vậy mà hôm nay lại không.

Bạch Tử Hàn đứng bên cạnh, vẻ điềm tĩnh thường ngày không giấu được chút xao động khi nhìn nàng. Trong suốt buổi luyện kiếm, họ chẳng nói nhiều, nhưng qua từng đường kiếm giao nhau, sự ăn ý vẫn âm thầm hiện hữu.

“Cảm ơn huynh, Tử Hàn.” Lâm Nguyệt Chi khẽ cất giọng.

Bạch Tử Hàn chỉ mỉm cười nhàn nhạt, lặng lẽ gật đầu. “Muội tiến bộ rất nhanh.” Giọng nói trầm ấm, mang theo sự tán thưởng.

Trên đường trở về, cả hai tình cờ bắt gặp một đám đông đệ tử đang tụ tập quanh sân luyện, vẻ mặt đầy háo hức. Nhìn về phía trung tâm, họ liền nhận ra hai bóng người đang giao đấu, Yên Nhiên Tuyết và Đinh Thiên.

Ánh kiếm lóe lên trong không khí, sắc lạnh và đầy uy lực. Yên Nhiên Tuyết dồn toàn bộ tâm trí vào từng chiêu thức, ánh mắt sắc bén không chút xao nhãng. Đinh Thiên cũng không hề tỏ ra yếu thế, mỗi đường kiếm vững vàng, mang theo ý chí kiên định. Đòn trước vừa dứt, chiêu sau lập tức bùng nổ, không ai chịu nhường ai.

Bạch Tử Hàn và Lâm Nguyệt Chi đứng lặng giữa đám đông, ánh mắt không rời khỏi trận đấu kịch liệt trước mặt.

Xung quanh sân luyện, đám đông đệ tử tụ tập càng lúc càng đông, ánh mắt chăm chú dõi theo từng đường kiếm giao nhau trong trận đấu giữa Yên Nhiên Tuyết và Đinh Thiên. Không khí xung quanh căng thẳng nhưng cũng đầy phấn khích, bởi cả hai đều là những đệ tử nổi bật trong nhóm đệ tử ngoại môn.

Tiếng bàn luận xôn xao vang lên khắp nơi:

"Tôi nghĩ Yên Nhiên Tuyết sẽ thắng! Nhìn xem, nàng đang hoàn toàn áp đảo Đinh Thiên kìa!" Một đệ tử hào hứng nói, ánh mắt sáng rực khi thấy Yên Nhiên Tuyết không ngừng dồn ép đối phương.

"Đúng vậy! Bộ kiếm pháp của nàng sắc bén mà linh hoạt, mỗi chiêu thức đều liền mạch, không có sơ hở." Một người khác gật gù, ánh mắt đầy thán phục.

Ở một góc khác, có người lại lắc đầu phản bác: "Không đâu, tôi vẫn nghiêng về Đinh Thiên hơn. Hắn ta chưa dốc toàn lực đâu, nếu để hắn phản công, tình thế có thể xoay chuyển ngay lập tức."

"Đinh Thiên nổi danh với sức bền và khả năng phản công bất ngờ, Yên Nhiên Tuyết có thể mạnh mẽ tấn công lúc này, nhưng liệu có duy trì được lâu không?" Một người khác tiếp lời, giọng điệu đầy tự tin.

Trong khi những lời bàn tán không ngừng vang lên, trên sân đấu, trận chiến càng lúc càng căng thẳng.

Yên Nhiên Tuyết lúc này chiếm thế thượng phong, từng đường kiếm của nàng tựa như dòng nước chảy xiết, mềm mại nhưng mang sức mạnh khó lường. Kiếm ảnh linh hoạt, luồng linh lực thanh khiết hòa quyện vào từng đòn đánh, khiến Đinh Thiên liên tục lùi lại né tránh.

Một đệ tử kích động thốt lên: "Nhìn kìa! Đinh Thiên vừa bị đẩy lùi! Tôi nói rồi mà, Yên Nhiên Tuyết chắc chắn sẽ thắng!"

Nhưng chỉ trong chớp mắt, Đinh Thiên đột nhiên xoay người, vung kiếm tạo thành một cơn cuồng phong mạnh mẽ. Hắn đạp mạnh xuống đất, tận dụng phản lực bật lên không trung, thanh kiếm trong tay tỏa ra luồng khí sắc bén như lưỡi gió cắt ngang không gian.

"Đấy! Tôi bảo mà! Đinh Thiên bắt đầu phản công rồi!" Một người reo lên đầy kích động.

Cả đám đông đều nín thở quan sát, không ai rời mắt khỏi trận đấu đang bước vào hồi gay cấn nhất. Ai thắng ai thua, vẫn chưa thể phân định rõ ràng.

Hệ thống lặng lẽ quan sát trận chiến đang diễn ra, dữ liệu không ngừng được cập nhật và phân tích. Từng đường kiếm, từng bước di chuyển của Yên Nhiên Tuyết đều được hệ thống ghi nhận, nhanh chóng tính toán khả năng chiến thắng.

"Xác suất thắng lợi: 75%." Hệ thống trầm ngâm đánh giá.

Nó đã theo dõi quá trình rèn luyện của ký chủ từ đầu, hiểu rõ mỗi chiêu thức nàng sử dụng, mỗi điểm mạnh điểm yếu của nàng. Lúc này, Yên Nhiên Tuyết đang chiếm thế thượng phong, kiếm pháp của nàng nhanh như tia chớp, mỗi nhát kiếm đều chuẩn xác, mạnh mẽ và dứt khoát.

"Ký chủ tiến bộ nhanh hơn dự đoán. Nếu tiếp tục giữ vững nhịp độ này, chiến thắng là điều tất yếu."

Tuy nhiên, hệ thống cũng không xem nhẹ đối thủ. Đinh Thiên không phải kẻ yếu, hắn có khả năng phản công bất ngờ, sức bền và khả năng ứng biến đều rất tốt.

"Tỷ lệ chiến thắng sẽ dao động nếu Đinh Thiên tìm ra sơ hở của ký chủ. Nhưng với tốc độ và sự linh hoạt hiện tại, ký chủ vẫn nắm chắc lợi thế."

Đinh Thiên bật người lên không trung, thi triển chiêu “Lôi Đình Phá Không”, toàn bộ linh lực hội tụ nơi lòng bàn tay. Một luồng sấm sét chói lóa xé toạc bầu trời, chưởng lực giáng xuống mang theo uy áp kinh hoàng. Tiếng sấm "đùng" vang vọng như hàng ngàn tia chớp đồng loạt giáng xuống, uy thế cường đại, nhắm thẳng vào Yên Nhiên Tuyết.

Yên Nhiên Tuyết lập tức xoay người né tránh, nhưng dư chấn vẫn khiến khí huyết nàng khẽ dao động. Nhận thấy không thể đối đầu trực diện, nàng nhanh chóng vận dụng “Phong Thần Lưu Quang”. Hình bóng nàng lập tức hóa thành một luồng sáng mờ ảo, di chuyển với tốc độ cực hạn, khiến mắt thường khó mà theo kịp. Mỗi bước chân đều mang theo sát khí, từng luồng gió gào thét cuốn theo ánh sáng phản chiếu chập chờn, làm Đinh Thiên phải tập trung cao độ để tìm ra sơ hở.

“Yên Nhiên Tuyết thực sự đã tiến bộ rất nhiều.” Lâm Nguyệt Chi khẽ nói, trong giọng không giấu được sự tự hào.

Bạch Tử Hàn lặng lẽ quan sát, ánh mắt sâu thẳm, khẽ gật đầu. “Không chỉ là kỹ thuật, mà cả phong thái cũng đã thay đổi, từng chiêu từng thức đều sắc bén và mượt mà hơn trước rất nhiều.”

Cuộc chiến đang đến hồi cao trào, nhưng đúng lúc ấy, Yên Nhiên Tuyết bất ngờ trông thấy Lâm Nguyệt Chi đứng cùng Bạch Tử Hàn bên rìa sân đấu. Khoảnh khắc nhìn thấy họ sóng vai bên nhau, một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng nàng, khiến tâm trí thoáng chao đảo.

Chính khoảnh khắc phân tâm đó, Đinh Thiên lập tức chớp lấy cơ hội, tung ra một đòn mạnh mẽ. Yên Nhiên Tuyết chưa kịp lấy lại tinh thần, thế cân bằng liền bị phá vỡ, toàn thân lảo đảo về phía sau. Đám đông xung quanh nín thở, ánh mắt dõi theo khi thấy nàng sắp ngã xuống mặt đất.

Nhưng ngay trước khi chạm đất, một bóng người lao đến, cánh tay rắn rỏi vững vàng đỡ lấy nàng.

Yên Nhiên Tuyết giật mình, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt chứa sự lo lắng của Đinh Thiên.

“Sư muội không sao chứ?” Giọng hắn trầm ổn, pha lẫn chút quan tâm.

Yên Nhiên Tuyết thoáng sững sờ.

Cả đám đông đồng loạt ồ lên khi thấy Yên Nhiên Tuyết thất bại. Tiếng xôn xao nhanh chóng lan khắp sân đấu, mỗi người một cảm xúc khác nhau.

Một nhóm đệ tử vốn ngưỡng mộ Yên Nhiên Tuyết không giấu được sự thất vọng. Họ cau mày, vẻ mặt đầy tiếc nuối.

"Không ngờ nàng ấy lại thua…" Một người khẽ thở dài.

"Rõ ràng lúc đầu nàng ấy áp đảo hơn mà, sao lại để lật ngược tình thế thế này chứ?" Một người khác lắc đầu, giọng đầy tiếc nuối.

Vài kẻ trung thành với Đinh Thiên thì lại hào hứng ra mặt.

"Đinh Thiên thắng rồi! Ta đã nói từ đầu mà!" Một người reo lên, hả hê vỗ tay.

"Chiêu cuối của hắn đúng là quá mạnh, dù là Yên Nhiên Tuyết cũng khó lòng đỡ nổi."

Những kẻ trung lập hơn thì chỉ xem náo nhiệt, cười nói rôm rả.

"Dù sao thì đây cũng là một trận đấu mãn nhãn. Cả hai đều rất mạnh."

"Chẳng trách Đinh Thiên và Yên Nhiên Tuyết đều là những người xuất sắc nhất trong thế hệ này, đúng là bất phân thắng bại suốt trận, chỉ đến phút cuối mới phân cao thấp."

Trong khi đám đông bàn luận sôi nổi, một vài người lại hướng ánh mắt về phía Yên Nhiên Tuyết. Họ tò mò không biết nàng sẽ phản ứng thế nào sau trận thua này.

Hệ thống, vốn dĩ vẫn đang theo dõi trận đấu với tâm thế “chắc thắng”, lập tức rơi vào trạng thái “sốc toàn tập” khi thấy Yên Nhiên Tuyết thua. Nếu nó có cơ thể, chắc chắn giờ phút này đã ngã vật ra đất.

[Cảnh báo! Cảnh báo!]

[Lòng tự trọng của hệ thống bị tổn thương nghiêm trọng!]

Nó muốn hét lên: "Ký chủ! Người đang làm cái gì vậy? Rõ ràng đang trên thế thắng mà! Sao lại thua rồi?"

Trong khoảnh khắc Yên Nhiên Tuyết lảo đảo, hệ thống còn tưởng nàng đang có một pha “tuyệt kỹ phản công”, nhưng không, nàng thực sự bị đánh bại!

Nó không thể tin vào mắt mình. Nếu hệ thống có trái tim, có lẽ giờ đã vỡ vụn thành trăm mảnh. Nó cảm giác như một vị huấn luyện viên đặt hết kỳ vọng vào tuyển thủ của mình, để rồi cuối cùng lại chứng kiến cảnh bại trận.

[Thất vọng! Thất vọng tràn trề! Hệ thống không còn muốn nhìn đời nữa!]

Thất vọng là thế, nhưng rốt cuộc nó cũng chỉ có thể nuốt cục tức vào trong lòng, tiếp tục quan sát. Ai bảo nó đã “lỡ chọn” ký chủ này rồi chứ…

Yên Nhiên Tuyết lấy lại thăng bằng, nhẹ nhàng thoát khỏi cánh tay đang đỡ mình của Đinh Thiên. Nàng chỉnh lại y phục, ánh mắt bình tĩnh nhìn hắn, giọng điềm nhiên: "Đa tạ sư huynh, muội không sao."

Đinh Thiên cười nhạt: "Không có gì, không sao là tốt."

Yên Nhiên Tuyết khẽ cười, nói lời chào và xoay lưng rời đi.

Đinh Thiên đứng yên tại chỗ, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng Yên Nhiên Tuyết đang dần khuất xa. Ánh chiều tà phủ lên người nàng một tầng ánh sáng mờ ảo, làm nổi bật mái tóc đen nhánh khẽ bay trong gió. Không hiểu sao, khoảnh khắc này khiến lòng hắn gợn lên một cảm giác lạ lẫm, như một gợn sóng nhỏ khuấy động mặt hồ phẳng lặng.

Hắn không phải người dễ bị ảnh hưởng bởi cảm xúc, nhưng hình ảnh Yên Nhiên Tuyết lúc này lại cứ khắc sâu trong tâm trí.

Không chần chừ nữa, hắn xoay người bước đi. Từng bước chân vững vàng nhưng lại có chút nặng nề, như thể lòng vẫn còn lưu luyến gì đó.

Cơn gió nhẹ lướt qua sân đấu, cuốn theo những vệt bụi còn sót lại sau trận chiến, cũng như những cảm xúc mơ hồ vừa thoáng qua trong lòng Đinh Thiên.