Hệ thống im lặng, dường như đang phân tích dữ liệu. Cuối cùng, giọng nói máy móc của nó vang lên với chút khó hiểu:
"Ký chủ, không phải trước đó không thể hấp thụ được linh khí sao? Tại sao bây giờ lại đột nhiên có thể?"
Yên Nhiên Tuyết gương mặt bình thản như không có gì đáng ngạc nhiên. Nàng nhàn nhạt đáp:
"Ta cũng không biết, xem như đại nạn không chết, tất có phúc về sau đi."
Hệ thống cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không tìm ra được vấn đề.
Yên Nhiên Tuyết ngồi dưới ánh đèn, lật từng trang sách, đôi mắt chăm chú dõi theo từng dòng chữ. Hôm nay, Đường lão sư vừa giảng về một bộ kiếm pháp gồm mười hai thức, mỗi thức đều mang theo sự huyền ảo và tinh túy của kiếm đạo.
Nàng ngẫm từng chiêu thức, tay khẽ phác họa theo từng đường kiếm trong sách. Trong đầu nàng, hình ảnh của Lâm Nguyệt Chi luyện kiếm dưới ánh ban mai lại hiện lên rõ ràng, từng động tác của sư tỷ đều mang theo vẻ đẹp khó có thể diễn tả thành lời.
Hệ thống thấy ký chủ của mình không lo nghiên cứu kiếm pháp mà cứ ngồi ngẩn người, đầu óc toàn nghĩ đến hình ảnh Lâm Nguyệt Chi luyện kiếm thì vội lên tiếng nhắc nhở:
“Ký chủ! Người đang đọc sách kiếm pháp đấy, không phải sách ‘Ngắm mỹ nhân luyện kiếm’ đâu! Có thể tập trung một chút được không?”
Yên Nhiên Tuyết giật mình, chớp chớp mắt rồi ho nhẹ một tiếng. "Ta có không tập trung đâu."
Hệ thống lạnh lùng đáp: "Ký chủ đã lật hết trang của quyển sách mà vẫn không hay biết?"
Yên Nhiên Tuyết: "..."
Sáng hôm sau, Yên Nhiên Tuyết cầm thanh kiếm gỗ trong tay, chậm rãi bước tới gốc cây đào quen thuộc. Lá vàng rơi đầy mặt đất, những cánh hoa cuối cùng đã không còn, chỉ còn những cành cây khẳng khiu in bóng dưới trời thu se lạnh.
Nàng đứng đó một lúc lâu, đôi mắt vô thức tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Nhưng hôm nay, không có Lâm Nguyệt Chi.
Trong lòng Yên Nhiên Tuyết dâng lên một cảm giác trống trải khó nói thành lời. Mỗi buổi sáng, ở nơi này, nàng đã quen với việc nhìn thấy dáng vẻ sư tỷ luyện kiếm.
Yên Nhiên Tuyết cúi đầu nhìn thanh kiếm gỗ trong tay, trong lòng có chút buồn bã. “Một ngày không gặp, sao lại cảm thấy không quen thế này?”
Yên Nhiên Tuyết hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại tâm trạng. Nàng siết chặt thanh kiếm gỗ trong tay, đặt mình vào tư thế chuẩn bị, rồi chậm rãi vận dụng những gì đã học.
Lưu Thủy Khởi Nguyên: chiêu thức đầu tiên trong kiếm pháp mười hai thức mà Đường lão sư giảng dạy.
Nàng khẽ nhấc chân, thân hình uyển chuyển như dòng nước, kiếm thế khởi động nhẹ nhàng nhưng không thiếu sự ổn định. Kiếm cắt qua không khí, tạo ra từng đường cong mềm mại như dòng suối uốn lượn qua từng tảng đá.
Mỗi động tác đều chậm rãi và có tiết tấu, không gấp gáp, không mạnh mẽ, mà giống như nước chảy mây trôi, tự nhiên mà linh hoạt. Nhưng khi đến điểm mấu chốt, cổ tay nàng xoay nhẹ, kiếm thế lập tức thay đổi, từ nhu hòa sang mạnh mẽ như sóng lớn cuộn trào.
Lặp đi lặp lại vài lần, nàng bắt đầu cảm nhận được một sự hài hòa kỳ lạ, cứ như cơ thể nàng đang hòa vào chiêu thức, như thể từng giọt linh khí trong người cũng đang chảy xuôi theo kiếm thế.
Nàng dừng lại, thu kiếm về, hơi thở có chút gấp gáp. Thì ra, luyện kiếm cũng có thể khiến lòng người yên tĩnh như vậy.
Lâm Nguyệt Chi vừa bước đến, liền trông thấy Yên Nhiên Tuyết đang chăm chú luyện kiếm dưới tán cây đào.
Ánh mắt nàng lóe lên chút tán thưởng, khóe môi cong nhẹ thành một nụ cười. Khi Yên Nhiên Tuyết thu kiếm về, hơi thở còn chưa kịp ổn định, Lâm Nguyệt Chi đã chậm rãi bước tới, giọng nói ôn hòa:
"Lần đầu luyện kiếm mà đã có thể nắm bắt được kiếm thức như vậy, xem ra muội rất có thiên phú."
Yên Nhiên Tuyết nghe vậy có chút ngượng ngùng. Nàng không biết là vì được khen, hay vì ánh mắt dịu dàng kia của Lâm Nguyệt Chi, nàng mỉm cười nhẹ:
"Sư tỷ quá khen, vẫn là cần sư tỷ chỉ dạy thêm."
Giọng điệu nàng khiêm tốn nhưng ánh mắt lại ánh lên tia mong đợi. Dù chỉ là lời nói đơn giản, nhưng trong thâm tâm, Yên Nhiên Tuyết thực sự mong muốn được Lâm Nguyệt Chi hướng dẫn, cùng nhau luyện kiếm dưới tán cây đào, giống như hình ảnh đã vô số lần thoáng qua trong suy nghĩ của nàng.
Lâm Nguyệt Chi khẽ gật đầu, giọng nói mang theo chút ý cười:
"Được, ta sẽ giúp muội."
Lâm Nguyệt Chi đứng phía sau Yên Nhiên Tuyết, nàng nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay Yên Nhiên Tuyết, chỉnh lại tư thế cầm kiếm.
"Muội thả lỏng cổ tay một chút, đừng quá gồng sức, kiếm pháp chú trọng sự linh hoạt."
Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, hơi thở của Lâm Nguyệt Chi phả nhẹ lên tai Yên Nhiên Tuyết khiến nàng khẽ rùng mình.
Lâm Nguyệt Chi đưa tay vòng ra trước nắm lấy chuôi kiếm, nhẹ nhàng di chuyển cánh tay Yên Nhiên Tuyết theo đúng quỹ đạo của chiêu thức. Tư thế của hai người lúc này vô cùng gần gũi, lưng Yên Nhiên Tuyết gần như tựa vào lòng Lâm Nguyệt Chi, khiến nàng không khỏi căng thẳng.
"Lưu Thủy Khởi Nguyên, quan trọng nhất là sự nhu hòa như nước chảy, nhưng vẫn phải ẩn chứa sức mạnh."
Lâm Nguyệt Chi cầm tay Yên Nhiên Tuyết, nhẹ nhàng dẫn dắt từng động tác. Kiếm theo đó mà di chuyển, vẽ nên một đường kiếm mềm mại nhưng ẩn chứa uy lực.
Yên Nhiên Tuyết cảm nhận được sự ấm áp của đôi tay Lâm Nguyệt Chi đang bao bọc lấy tay mình, lòng bất giác rối loạn. Nàng cố gắng giữ tâm trí tập trung vào đường kiếm, nhưng trong đầu lại tràn ngập hình ảnh của sư tỷ, từ đôi mắt chuyên chú, giọng nói ôn nhu, cho đến hơi thở nhè nhẹ gần kề.
Sau vài lần tập luyện, Lâm Nguyệt Chi mới chậm rãi buông tay, lùi lại nửa bước, ánh mắt hài lòng.
"Tốt lắm, muội đã dần nắm được chiêu thức này rồi."
Yên Nhiên Tuyết thu kiếm về, quay sang nhìn Lâm Nguyệt Chi. Nàng cười nhẹ, chắp tay cúi đầu:
"Đa tạ sư tỷ chỉ dạy."
Lâm Nguyệt Chi khẽ cong môi, trong ánh mắt lấp lánh ý cười:
"Không cần khách sáo, nếu muội muốn học thêm, ta sẽ luôn sẵn sàng chỉ dạy."
Dưới sự hướng dẫn tận tình của Lâm Nguyệt Chi, Yên Nhiên Tuyết nhanh chóng tiến bộ. Mỗi ngày, nàng đều chăm chỉ luyện tập, từng chiêu từng thức được trau chuốt cẩn thận.
Lâm Nguyệt Chi luôn kiên nhẫn hướng dẫn, tay nắm tay chỉnh tư thế, từng lời chỉ dẫn đều tỉ mỉ, giúp Yên Nhiên Tuyết dần hiểu ra tinh túy của kiếm pháp.
Ngày qua ngày, dưới tán cây đào, bóng dáng hai người luyện kiếm dần trở nên hài hòa. Lâm Nguyệt Chi đôi khi lùi lại quan sát, đôi khi trực tiếp ra chiêu để Yên Nhiên Tuyết đối chiêu, giúp nàng quen với thực chiến.
Gió thu nhẹ nhàng lướt qua, mang theo hương hoa đào phảng phất, như tô điểm thêm cho khoảnh khắc này.
Yên Nhiên Tuyết vừa bước đến chỗ cây đào, liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, Bạch Tử Hàn.
Hắn đang đứng đối diện với Lâm Nguyệt Chi, thần sắc trầm tĩnh, dường như đang trò chuyện gì đó. Lâm Nguyệt Chi vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt như trước, ánh mắt bình thản, không mang chút cảm xúc dư thừa.
Yên Nhiên Tuyết lập tức dừng bước, lặng lẽ quan sát từ xa.
Trong lòng nàng bỗng trào lên một cảm giác khó chịu không rõ nguyên do. Rõ ràng nàng biết đây chỉ là một phần của cốt truyện, nhưng mỗi khi nhìn thấy Bạch Tử Hàn, nàng liền muốn xông lên đập cho hắn một trận.
"Sư tỷ tốt đẹp như vậy, tại sao ngươi lại nhẫn tâm ra tay?"
Ý nghĩ đó cứ quanh quẩn trong đầu, khiến ánh mắt Yên Nhiên Tuyết trở nên sắc bén hơn.
Nhưng rồi, nàng lại hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc đang dâng trào.
Dù nàng có ghét hắn đến mức nào, cũng không thể làm gì ngay lúc này. Cốt truyện vẫn chưa đi đến bước đó, mà nàng thì không có cách nào thay đổi tất cả chỉ bằng một cú đấm.
Nghĩ vậy, Yên Nhiên Tuyết xoay người rời đi.
Trên đường về, Yên Nhiên Tuyết vẫn còn đắm chìm trong dòng suy nghĩ của chính mình, cho đến khi một giọng nói trầm ổn vang lên từ phía trước.
"Yên Nhiên Tuyết."
Nàng giật mình, ngẩng đầu lên. Trước mắt là Đinh Thiên, đang đứng đó, mỉm cười nhìn nàng.
Hắn là một trong những đệ tử xuất sắc của nhóm ngoại môn, sở hữu vẻ ngoài tuấn tú cùng khí chất lạnh lùng và được đánh giá cao nhờ tài năng của bản thân.
"Chào, Đinh Thiên." Yên Nhiên Tuyết khẽ mỉm cười đáp lại, dù trong lòng vẫn còn chút bực bội. Nhưng nàng nhanh chóng kiềm chế cảm xúc, giữ vẻ ngoài bình thản.
Đinh Thiên không vội lên tiếng, chỉ chậm rãi bước tới gần, ánh mắt ôn hòa. "Hôm nay có rảnh không? Ta muốn luận kiếm với muội một chút."
Yên Nhiên Tuyết thoáng bất ngờ, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên.
"Được thôi, ta cũng cần luyện tập thêm." Nàng đáp, giọng điệu bình thản.
Đinh Thiên gật đầu, nở một nụ cười nhẹ rồi quay người dẫn đường. "Vậy chúng ta đến khu luyện tập phía bên kia."
Hai người đi về một khu vực yên tĩnh, nơi chỉ có lác đác vài đệ tử đang luyện tập một mình.
Tại khu luyện tập, Đinh Thiên đứng đối diện với nàng. "Ta muốn xem thử kỹ thuật kiếm pháp của muội thế nào?" Ánh mắt hắn lấp lánh, mang theo sự thách thức nhưng không thiếu phần tôn trọng.
Yên Nhiên Tuyết nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch lên. "Vậy thì cứ thử xem, ta sẽ không làm huynh thất vọng."
Lời vừa dứt, Đinh Thiên đã nhanh chóng xuất chiêu "Nguyệt Hạ Sương Sắc", kiếm phong sắc bén như ánh trăng lạnh buốt. Cả không gian như ngưng đọng trong khoảnh khắc, lưỡi kiếm lóe lên, mang theo luồng khí mạnh mẽ.
Yên Nhiên Tuyết không nao núng, thanh kiếm gỗ trong tay linh hoạt vung lên, triển khai "Lưu Thủy Khởi Nguyên". Đòn kiếm nhẹ nhàng như dòng nước chảy, mềm mại nhưng ẩn chứa sức mạnh cuộn trào. Nàng chớp mắt, bất ngờ xoay người, mượn thế kiếm phản kích mạnh mẽ như thủy triều dâng.
Đinh Thiên phản ứng nhanh, né tránh bằng một cú xoay người dứt khoát. Nhưng ánh mắt hắn ánh lên sự nghiêm túc rõ ràng, Yên Nhiên Tuyết mạnh hơn hắn nghĩ.
Không để nàng có cơ hội áp sát, Đinh Thiên lập tức tung ra "Thiên Phong Cuồng Lưu", một chiêu kiếm cuồng bạo, tạo ra cơn gió xoáy dữ dội. Hắn vung kiếm mạnh xuống, khí thế hùng hồn như bão tố càn quét.
Yên Nhiên Tuyết lập tức vận dụng linh lực, chống đỡ trận cuồng phong. Nhưng dù vậy, nàng vẫn bị chấn động lùi lại vài bước.
Không chịu yếu thế, nàng tiếp tục triển khai "Nguyệt Hạ Sương Sắc", triệu hồi khí lực từ tâm, khiến băng sương mờ ảo lan tỏa quanh thanh kiếm. Đòn đánh lạnh lẽo như ánh trăng bàng bạc phủ xuống, ép Đinh Thiên phải lùi về phía sau.
Trận giao đấu dần trở nên quyết liệt. Kiếm phong sắc bén vẽ nên những đường sáng trên không trung, từng chiêu thức mạnh mẽ va chạm khiến không khí xung quanh dậy lên cơn sóng linh lực dữ dội.
Các đệ tử gần đó bị thu hút, lặng lẽ tụ tập lại xem trận đấu. Tiếng trầm trồ vang lên khi họ chứng kiến màn so tài đầy kịch tính.
"Yên Nhiên Tuyết thật lợi hại! Không ngờ nàng có thể đấu ngang ngửa với Đinh Thiên!"
"Đinh Thiên cũng không kém, chiêu thức của hắn mạnh mẽ như bão tố!"
Sự căng thẳng của trận đấu thậm chí còn thu hút một số trưởng lão đang đi ngang qua. Họ đứng từ xa quan sát, ánh mắt hiện lên sự hài lòng.
Một vị trưởng lão khẽ gật đầu, trầm giọng nhận xét: "Cả hai đều có tiềm năng lớn. Nếu được rèn luyện đúng cách, tương lai sẽ trở thành trụ cột của tông môn."
Giữa tiếng hò reo, Yên Nhiên Tuyết và Đinh Thiên vẫn tiếp tục chiến đấu, từng đường kiếm không hề chậm lại. Cả hai đều dốc toàn lực, bộc lộ rõ bản lĩnh và tài năng trong từng chiêu thức.
Cuộc đấu ngày càng gay cấn, kiếm khí tràn ngập cả khu luyện tập, như một trận phong ba không thể dừng lại…