Chương 1

Đã là nửa đêm. Ánh đèn trong phòng lờ mờ chiếu lên gương mặt ngái ngủ của Yên Nhiên Tuyết, đôi mắt cố mở to nhưng mí trên và mí dưới nhớ nhau nên cứ muốn dính lại không chịu tách ra. Cô cầm cuốn "Tiên Ma Luân Hồi Ký" đọc đến trang cuối cùng, lòng tự nhủ: "Đọc nốt thôi là đi ngủ, một giấc mộng đẹp chờ mình!" Nhưng đời không như là mơ, đặc biệt là khi tác giả lại thích chọc độc giả.

"Ôi trời đất quỷ thần ơi! Cái kết gì vậy hả?" Yên Nhiên Tuyết đập cuốn sách xuống bàn cái rầm, tức giận đến mức sắp đập đầu vào gối. "Nữ chính bị nam chính đâm một kiếm xuyên tim, xong nam chính thì bỏ đi tu tiên một mình để thành Thần? Làm ơn đi, tác giả, đây là tiểu thuyết hay bản tin bi kịch vậy?"

Nàng ngồi thừ ra, tay xoa trán, lòng thầm rủa tác giả không biết bao nhiêu lần. "Làm người thì phải có lương tâm, không thì ít nhất cũng phải viết một cái kết cho ra hồn chứ? Đọc xong mà đau lòng không dám ngủ luôn!"

Bỗng, trong đầu cô vang lên một tiếng ting! làm cô giật mình, hồn như muốn lìa khỏi xác.

"Mẹ ơi, ai mới gõ chuông não con đấy?" Yên Nhiên Tuyết chưa kịp hiểu chuyện gì thì trước mặt hiện lên một màn hình xanh chói lóa, trên đó có dòng chữ to đùng:

"Hệ thống Xuyên Thư đã kích hoạt."

"Hả? Mình đang mơ, hay thức mà não bị lặng vậy?" Cô còn đang bối rối thì đột nhiên cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, giống như bị lôi tuột ra khỏi ghế và quăng vào một hố đen vũ trụ.

"AAAAA!" Yên Nhiên Tuyết hét lên thất thanh. Gió rít bên tai, cảnh vật xung quanh nhòe dần như bị quay tua nhanh, còn bản thân cô thì rơi tự do với tốc độ bàn thờ. "Cái quái gì đang xảy ra vậy? Tôi bị bệnh sợ độ cao!"

Vừa định hét thêm lần nữa thì cô dừng lại giữa không trung. Một luồng sáng nhẹ nhàng bao lấy người cô, khiến mọi thứ xung quanh dịu đi. Trước mắt cô hiện lên một bóng hình. Đó là một thiếu nữ y phục trắng, dung nhan như tiên tử, ánh mắt long lanh như chứa cả dải ngân hà.

"Ngươi không sao chứ?" Thiếu nữ cất giọng, tiếng nói êm dịu như nước suối róc rách.

Yên Nhiên Tuyết tròn mắt nhìn nàng, tim đập loạn nhịp, trong đầu chỉ có mỗi suy nghĩ. "Đây là tiên nữ nơi nào?"

Thiếu nữ mỉm cười, ôm cô chặt hơn và từ từ hạ xuống mặt đất. Vừa đáp đất, nàng buông tay, chỉnh lại ống tay áo rồi nhàn nhạt nói: "Lần sau nhớ chú ý an toàn, ta không phải lúc nào cũng rảnh để cứu đâu."

Yên Nhiên Tuyết gật đầu như gà mổ thóc, lòng thầm nghĩ: "Trên phim thấy ai tu tiên cũng xinh đẹp, giờ chính mắt nhìn thấy hình như mình cần phải xem lại giới tính của bản thân."

Không để cô kịp định thần, thiếu nữ đã quay người bước đi, để lại một câu: "Đi thôi, Cửu Thiên Tông không xa, ta dẫn ngươi đi."

Yên Nhiên Tuyết lẽo đẽo theo sau, lòng vừa sợ vừa tò mò: "Mình xuyên rồi? Nhưng sao không xuyên vào ai ngầu chút mà lại thành cái phàm nhân này?"

Yên Nhiên Tuyết ngập ngừng nói: "Đa tạ sư tỷ đã cứu mạng, không biết sư tỷ tên là gì?"

Thiếu nữ quay người, ánh nắng rực rỡ đổ lên khuôn mặt thanh tú, từng đường nét như được ánh sáng tôn lên rạng rỡ hơn bao giờ hết. Nụ cười của nàng nở trên môi, dịu dàng mà cuốn hút, tựa như một đóa hoa bừng nở giữa trời xuân.

“Ta là Lâm Nguyệt Chi.” Nàng cất giọng, âm thanh nhẹ nhàng mà thanh thoát, tựa như tiếng chuông ngân vang trong gió.

Lâm Nguyệt Chi xoay người rời đi. Bóng dáng nàng hòa vào ánh sáng, để lại một vẻ đẹp mơ hồ khó quên trong lòng Yên Nhiên Tuyết.

Trên đường đi, cô liếc trộm Lâm Nguyệt Chi. Nàng bước đi như đang lướt, y phục phấp phới, trông y như thần tiên giáng trần. Yên Nhiên Tuyết nghẹn ngào nghĩ: "Đây là sắc đẹp có thể gϊếŧ người mà không cần dùng dao. Nam chủ sao có thể ra tay được hay vậy?"

Không lâu sau, họ đến trước một cánh cổng lớn – nơi được gọi là Cửu Thiên Tông. Lâm Nguyệt Chi đưa tay kết ấn, thì thầm: "Giải." Kết giới mở ra, nàng quay lại nhìn Yên Nhiên Tuyết, mỉm cười nói: "Vào đi. Từ nay, ngươi sẽ là đệ tử ngoại môn của Cửu Thiên Tông."

Yên Nhiên Tuyết nghe đến hai chữ "ngoại môn" thì suýt ngã. "Đệ tử ngoại môn? Mình không thành nhân vật chính, nhưng ít nhất cũng phải nội môn chứ!"

Nhưng chưa kịp phản ứng, Lâm Nguyệt Chi đã đưa cho cô một bộ y phục xanh nhạt, nhấn mạnh: "Chăm chỉ rèn luyện. Nếu gặp khó khăn, ngươi có thể tìm ta."

Rồi nàng quay người bỏ đi, để lại Yên Nhiên Tuyết ôm bộ đồ trong tay, nước mắt lưng tròng. "Vậy là không những xuyên mà còn bị bắt cày cuốc? Tác giả ơi, tôi chỉ muốn đọc truyện, không phải viết phần ngoại truyện của chính mình đâu!"

Bỗng tiếng ting! lại vang lên, một giao diện màu xanh hiện ra trước mắt:

[Nhiệm vụ chính:

1. Giúp Nam chính Bạch Tử Hàn trở thành Thần.

2. Hoàn thành nguyện ước cuối cùng của nữ chính Lâm Nguyệt Chi.

Yên Nhiên Tuyết nhìn bảng nhiệm vụ, câm nín. "Tôi còn chưa tiêu hóa xong bữa sáng xuyên thư, giờ lại thêm menu nhiệm vụ? Có cần làm khó tôi thế không?"

Yên Nhiên Tuyết trợn tròn mắt nhìn dòng thông báo. Trong đầu cô chợt hiện ra bóng dáng lạnh lùng của nam chính Bạch Tử Hàn – một người mà theo cốt truyện cô đã đọc, thì tính khí vừa quái dị vừa khó gần.

Người này nổi danh là kẻ cô độc, tính tình cực kỳ cứng nhắc và khó ưa, đã thế lại cực kỳ mạnh. Còn nữ chính Lâm Nguyệt Chi… Cô thoáng liếc nhìn theo hướng Lâm Nguyệt Chi vừa rời đi, lòng không khỏi thắc mắc nguyện ước cuối cùng của nàng ấy là gì.

[Lưu ý: Ký chủ không thể từ chối nhiệm vụ. Việc thất bại có thể ảnh hưởng đến tiến trình sinh mệnh của Ký chủ.]

“Trời ạ! Có khác gì không cho mình quyền lựa chọn đâu chứ!” – Yên Nhiên Tuyết không khỏi thầm nghĩ, lòng vừa lo lắng vừa căng thẳng. Dù sao cũng là nhiệm vụ từ hệ thống, không thể xem nhẹ.

Yên Nhiên Tuyết nhìn chằm chằm vào màn hình hệ thống trước mắt, lòng đầy đắn đo. Giúp Bạch Tử Hàn trở thành Thần ư? Cô đã đọc qua về hắn trong nguyên tác, Bạch Tử Hàn vốn là người lạnh lùng, cao ngạo và không ai có thể đoán được suy nghĩ của hắn. Nếu muốn giúp hắn đạt đến cảnh giới Thần, e rằng cô sẽ phải đối mặt với vô số hiểm nguy.

Trong khi đó, nhiệm vụ thứ hai – hoàn thành nguyện ước của Lâm Nguyệt Chi – có vẻ dễ dàng hơn một chút. Tuy cô vẫn chưa rõ nguyện ước ấy là gì, nhưng ít ra, Lâm Nguyệt Chi là người đã cứu mạng cô, lại cũng dễ gần và không quá khó tiếp cận. Yên Nhiên Tuyết cảm nhận được sự ấm áp, dịu dàng của nàng, dù nàng vẫn mang vẻ bí ẩn khó nắm bắt.

Cô thở hắt ra, rồi dứt khoát nhấn vào lựa chọn "Nhiệm vụ 2: Hoàn thành nguyện ước của Lâm Nguyệt Chi."

Ding! – Âm thanh từ hệ thống vang lên, thông báo nhiệm vụ đã được ghi nhận. Màn hình hiện lên thêm một dòng nhỏ:

[Hệ thống ghi nhận: Ký chủ đã chọn Nhiệm vụ 2. Ký chủ cần theo sát và tìm hiểu về nguyện ước của Lâm Nguyệt Chi để hoàn thành nhiệm vụ.]

Cô hít một hơi sâu, dõi mắt nhìn về hướng Lâm Nguyệt Chi vừa khuất.

Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn lờ mờ dần tắt đi khi Yên Nhiên Tuyết chìm vào giấc ngủ. Tiếng gió ngoài cửa sổ hòa lẫn với âm thanh xa xăm của những ngọn núi trong Cửu Thiên Tông, tạo nên một giai điệu ru êm ái. Bên ngoài, ánh trăng dịu dàng chiếu rọi, phủ lên mọi vật một lớp ánh sáng bạc mờ ảo.

Ở một góc xa của tông môn, Lâm Nguyệt Chi đứng lặng dưới gốc cây đào, đôi mắt trầm ngâm nhìn ánh trăng. Nàng nhẹ nhàng vuốt cánh hoa đào trong tay, đôi mày hơi nhíu lại như đang suy tư điều gì. Thời gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại tiếng gió thì thầm qua từng nhành lá.

Nàng xoay người rời khỏi gốc cây đào, y phục trắng như ánh trăng thoắt ẩn thoắt hiện giữa bóng tối. Dưới ánh sao, bóng dáng nàng lặng lẽ hòa vào màn đêm, chỉ còn lại một cánh hoa đào nhẹ nhàng rơi xuống, lơ lửng trong không trung.

Yên Nhiên Tuyết bước chân qua một khu rừng rợp bóng, ánh mặt trời len lỏi qua từng kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Không khí ở đây mang theo mùi thơm dịu nhẹ của cỏ cây hòa lẫn với hương hoa thoảng qua, khiến cô không khỏi thả lỏng tâm trạng.

Những tán cây cao lớn che chắn ánh nắng, nhưng thỉnh thoảng lại để lại những tia sáng nhỏ chiếu xuống. Gió nhẹ lướt qua, làm những chiếc lá vàng rơi xuống từng đợt, hòa quyện với những cánh hoa trắng mịn đang bay trong không trung, như thể cả khu rừng đang cử hành một điệu múa hoan ca.

Tiếng chim hót vang xa, hòa cùng âm thanh khe khẽ của gió xuyên qua những nhành cây, tạo nên một bản hòa tấu tự nhiên đến kỳ diệu. Thảm cỏ dưới chân mềm mại, điểm xuyết những bông hoa dại nhỏ xinh, rực rỡ mà không phô trương.

Khi ánh mắt Yên Nhiên Tuyết lướt qua những cảnh đẹp ấy, bỗng dừng lại ở một khung cảnh phía xa. Trên bãi cỏ xanh mướt gần một dòng suối nhỏ, một bóng dáng yểu điệu hiện ra, như thể bước ra từ trong tranh.

Đó là một nữ tử mặc y phục trắng, tà váy dài nhẹ nhàng lay động theo gió. Vạt áo của nàng như hòa cùng những cánh hoa bay, khiến cả thân ảnh toát lên vẻ thoát tục. Mái tóc đen nhánh được buộc lỏng, vài sợi tóc nhẹ nhàng buông xuống vai, làm tôn lên nét thanh tao trên khuôn mặt.

Ánh mắt Yên Nhiên Tuyết bị hút chặt vào dáng vẻ ấy. Nữ tử không hề cử động, chỉ đứng lặng lẽ, ánh mắt như đang ngắm nhìn cảnh sắc trước mặt. Sự yên tĩnh của nàng hòa cùng với vẻ đẹp của khu rừng, tạo nên một khung cảnh khiến người ta không dám phá vỡ.

Yên Nhiên Tuyết dừng lại, tim khẽ rung lên một nhịp. Cô chợt nhận ra mình đang nín thở, sợ rằng bất kỳ âm thanh nào phát ra cũng sẽ làm tan biến khung cảnh hoàn mỹ này.

“Thật giống như một vị tiên tử giáng trần…” Yên Nhiên Tuyết thầm nghĩ, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng thanh thoát ấy. Một cảm giác kỳ lạ tràn ngập trong lòng, khiến cô không khỏi bước thêm một bước, muốn đến gần hơn để nhìn rõ nữ tử ấy.

Yên Nhiên Tuyết khẽ bước tới gần, ánh mắt vẫn không thể rời khỏi dáng người trước mặt. Khi cô đến gần hơn, nữ tử ấy chợt xoay người lại.

Dưới ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua tán lá, Yên Nhiên Tuyết cuối cùng cũng nhìn rõ gương mặt của nàng. Đó là Lâm Nguyệt Chi, khuôn mặt nàng thanh tú, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước trong veo, đôi môi khẽ cong lên tạo nên một nụ cười dịu dàng.

“Yên Nhiên Tuyết.” Lâm Nguyệt Chi cất giọng, thanh âm tựa như gió xuân ấm áp, “nguyện ước của ta là…”

Giọng nói của nàng nhỏ dần, như một lời thì thầm bị cuốn đi theo gió. Yên Nhiên Tuyết giật mình, căng tai lắng nghe, nhưng âm thanh ấy mơ hồ, không rõ ràng.

“Sư tỷ, nguyện ước của sư tỷ là gì?” Yên Nhiên Tuyết vội hỏi, giọng nói mang theo chút lo lắng. Thế nhưng Lâm Nguyệt Chi không trả lời, chỉ nhìn cô, ánh mắt mang theo chút bí ẩn, nụ cười như ẩn chứa điều gì đó sâu xa.

Yên Nhiên Tuyết cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn, sự nôn nóng trào lên. “Ta không nghe rõ! Nguyện ước của sư tỷ là gì?” Cô cất giọng lớn hơn, như muốn xua tan những tiếng gió khiến âm thanh mơ hồ kia biến mất.

Lâm Nguyệt Chi vẫn không đáp, chỉ đứng đó, bóng dáng như dần tan biến giữa làn sương mỏng.

“Sư tỷ! Sư tỷ!” Yên Nhiên Tuyết gần như hét lên, cảm giác như mình sắp mất đi điều gì đó rất quan trọng. Cô bật dậy, thét lớn:

“Nguyện ước của sư tỷ là gì?!”

Hơi thở dồn dập, ánh mắt mở to, Yên Nhiên Tuyết nhìn quanh. Cảnh rừng xanh biếc, ánh nắng vàng rực, Lâm Nguyệt Chi với nụ cười dịu dàng… tất cả đều biến mất. Chỉ còn lại căn phòng tĩnh lặng, ánh trăng mờ hắt qua khung cửa sổ.

Hoá ra tất cả chỉ là một giấc mơ.

Cô đưa tay chạm lên trán, mồ hôi lạnh lấm tấm. Lòng ngực vẫn còn phập phồng, như thể cảm giác gấp gáp và bất an ấy chưa hề tan biến.

“Nguyện ước của sư tỷ…” Yên Nhiên Tuyết thì thầm, ánh mắt dần trở nên trầm tư. Cô ngồi lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn về phía bầu trời đêm qua ô cửa sổ. Những ngôi sao lấp lánh như đang lặng lẽ quan sát, tựa hồ muốn nói với cô điều gì đó. Yên Nhiên Tuyết nắm chặt tay lại, thì thầm:

“Lâm Nguyệt Chi, dù nguyện ước của sư tỷ là gì, ta nhất định sẽ tìm ra và hoàn thành nó.”