Chương 8

Mục tiêu của Thiệu Huyền không phải là cứ đi thẳng lên núi. Chỉ là sau khi đi lên một đoạn, cậu mới men theo một con đường rải đầy sỏi đá để đi vòng ra phía sau núi.

Khi đến được phía bên kia của ngọn núi, phóng tầm mắt ra xa, thứ hiện ra trước mắt là những dãy núi trập trùng, rừng cây bạt ngàn kéo dài đến tận chân trời. Trong số đó, có vài ngọn núi trơ trụi, cây cối thưa thớt, chính là nơi các chiến binh trong bộ lạc dùng để luyện tập, và cũng là nơi cung cấp nguyên liệu chính để các chiến binh săn bắn chế tác đồ đá. Chất đá ở đó tuy không thích hợp cho thực vật sinh trưởng, nhưng lại là một bãi tập luyện vô cùng lý tưởng.

Nơi Thiệu Huyền đang đứng là một bãi đá vụn. Những mảnh đá vụn này không phải hình thành tự nhiên, mà là do con người đập vỡ ra. Những hòn đá hữu dụng có thể gia công được đã sớm bị người trong bộ lạc nhặt đi hết, chỉ còn sót lại những mảnh vụn vô giá trị. Vì vậy, ngày thường cũng chẳng có ai lui tới đây.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, nhưng vẫn có thể nghe thấy những tiếng động vang dội vọng lại từ mấy ngọn núi gần đó. Thiệu Huyền vẫn chưa được tận mắt chứng kiến các Đồ Đằng Chiến Binh luyện tập. Nghe nói khi họ luyện tập, sức công phá vô cùng lớn, nên những người yếu thế như Thiệu Huyền bây giờ không được phép lại gần. Đã có không ít kẻ lẳng lặng đến xem rồi bị vạ lây.

Thu lại tầm mắt, Thiệu Huyền liền nới lỏng sợi dây thừng bện bằng cỏ trong tay: "Đi ăn "mì" của mày đi."

Khải Tát vốn đã không thể kiềm chế được nữa, liền lập tức chạy vòng quanh trên bãi đá vụn. Nó vừa chạy lon ton, vừa không ngừng đánh hơi. Hễ ngửi thấy gì, nó liền dùng hai chân trước ra sức đào bới thật nhanh tại chỗ đó, chẳng mấy chốc đã lôi ra được một con sâu to bằng ngón tay cái người lớn, dài chừng một thước rồi chén sạch, sau đó lại tiếp tục tìm kiếm con mồi tiếp theo.

Loài sâu đó được người trong bộ lạc gọi là "Trùng đá", trông khá giống giun đất, nhưng lại to hơn giun đất rất nhiều. Con mà Khải Tát vừa ăn vẫn còn thuộc loại nhỏ. Thiệu Huyền đã từng thấy một con trùng đá to bằng cả bắp tay, và nghe nói còn có những con lớn hơn nữa. Chỉ có điều, trùng đá càng lớn thì lại càng thích ở sâu dưới lòng đất, vì vậy trên mặt đất chỉ còn lại những con nhỏ mà thôi.

Trùng đá rất khó ăn, nhiều người ăn vào sẽ bị tiêu chảy nặng. Chính vì vậy, người trong bộ lạc không bao giờ đưa trùng đá vào thực đơn của mình. Điều này lại hóa hay cho Khải Tát vốn rất có hứng thú với loài sâu này.

Thân là một con sói mà lại sa sút đến mức phải ăn sâu, kể ra cũng đủ thảm rồi.

Xách bó cỏ đi tìm một nơi thích hợp để phơi, Thiệu Huyền trải đều đám cỏ đã bó lại ra phơi nắng. Như vậy, tối về hang trải ra ngủ sẽ thoải mái hơn một chút.

Sau khi trải cỏ xong, Thiệu Huyền quan sát xung quanh, và khi đã chắc chắn không có ai khác, cậu mới đi đến bên cạnh một bụi cây thấp ở rìa bãi đá vụn, gạt lớp đá vụn trên bề mặt sang một bên, rồi rút con dao đá có chế tác vô cùng thô sơ buộc ở bên hông ra và bắt đầu đào. Rất nhanh sau đó, một cái bát đá được chế tác còn qua loa hơn cả con dao đá lộ ra. Bên trong bát đựng một miếng thịt khô. Thiệu Huyền nhanh chóng lấy miếng thịt khô ra, rồi lại chôn cái bát đá về chỗ cũ.

Miếng thịt khô chỉ lớn bằng nửa lòng bàn tay, vừa khô vừa cứng, lại còn có mùi tanh. Nếu là Thiệu Huyền của kiếp trước, có lẽ cậu sẽ chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái. Nhưng bây giờ, sau khi đã trải qua cơn đói thực sự kéo dài, thì cái thứ "nhạt như sáp ong" này cũng có thể biến thành "mỹ vị nhân gian".

Xem kìa, cuộc sống mới giản dị làm sao... toàn là do bị ép cả thôi.

Sau khi ăn một chút, cậu lập tức cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn nhiều, sức lực cũng hồi phục. Thiệu Huyền đứng dậy hoạt động gân cốt, rồi tập vài lần bài quyền thể dục mà kiếp trước cậu thường luyện. Đây là việc mà Thiệu Huyền ngày nào cũng làm, bởi vì khi mới tỉnh lại trong cơ thể này, nó vốn vô cùng yếu ớt.

Bên kia, Khải Tát vẫn đang bận rộn đào bới tìm thức ăn, nhưng cũng không hề lơ là cảnh giác, nó liên tục để ý xung quanh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn gần đó. Đây cũng là lý do tại sao Thiệu Huyền dám trực tiếp lấy đồ ra ăn. Nếu không, một khi bị những người cũng đang đói khát khác trong bộ lạc phát hiện thì miếng thịt đó chắc chắn sẽ đổi chủ. Thiệu Huyền bây giờ đang đơn độc không nơi nương tựa, tay chân thì nhỏ bé, người lại gầy gò vàng vọt, sức chiến đấu gần như bằng không. Nếu không phải nhờ vào một vài kinh nghiệm từ kiếp trước và sự tàn nhẫn được rèn giũa sau khi đến đây, thì liệu cậu có đủ tinh thần để ra ngoài đi lại hay không cũng chưa chắc.

Sau khi tập xong vài lượt quyền, Thiệu Huyền dừng lại thở hổn hển. Đúng lúc này, cậu lại phát hiện Khải Tát, vốn đang ngoạm một con trùng đá và ra sức kéo ra ngoài, lại đột ngột quay đầu lại. Cú quay đầu đột ngột khiến con trùng đá chưa được lôi ra hết bị đứt làm đôi. Nửa thân còn lại dưới đất nhanh chóng rụt trở vào, cho dù chỉ còn lại một nửa, sau một thời gian chúng vẫn có thể phát triển hoàn chỉnh và tiếp tục sống sót. Còn nửa thân bị Khải Tát ngoạm trong miệng thì đang không ngừng quằn quại, quất liên hồi vào miệng nó.

Khải Tát không vội ăn ngay con trùng đá, cũng chẳng thèm để ý đến sự giãy giụa của nó. Thay vào đó, nó chỉ nhìn chằm chằm về một hướng, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ, đây là tín hiệu báo cho Thiệu Huyền biết có người đang đến.

Khải Tát không nhe nanh ra ngay, vì vậy Thiệu Huyền biết rằng, người đến hẳn là người quen.

Vừa nhìn chăm chú về phía đó, chẳng mấy chốc, Thiệu Huyền liền nghe thấy những tiếng động rất khẽ, tựa như tiếng gió thổi xào xạc trên đám lá khô dưới đất. Dần dần, một bóng người xuất hiện trong tầm mắt của cậu.

Đó là một người đàn ông vô cùng cao lớn vạm vỡ, trên người mặc bộ quần áo da thú đơn giản. Chất liệu da thú thuộc hàng thượng phẩm, chỉ là có dính một lớp bụi đá. Trên mặt người nọ còn có vài vết sẹo, càng làm tăng thêm mấy phần sát khí. Những phần cơ thể không được da thú che đi cũng chi chít những vết sẹo lớn nhỏ. Quanh hông người đó còn treo một vòng các vật dụng bằng đá, đó là những khối đá đã được tuyển chọn kỹ lưỡng để chờ gia công thành công cụ.

Những hòn đá đó không cùng loại với đám đá vụn dưới chân Thiệu Huyền. Chất đá của chúng cứng hơn rất nhiều, sau khi chế tác thành công cụ sẽ càng thuận lợi cho việc săn bắn. So với con dao đá thô kệch trong tay Thiệu Huyền, chúng cao cấp hơn hẳn. Nếu như đem đổi lấy thịt, thì chỉ cần một phôi đá nhỏ nhất trong số đó cũng đủ để đổi lấy lượng thịt cho Thiệu Huyền ăn trong mấy ngày liền.

Có lẽ do đã quen với việc ẩn mình trong rừng khi đi săn, nên người nọ đi lại hàng ngày cũng gần như không gây ra tiếng động. Đây mới chỉ là kết quả khi ông ta không cố ý, chứ nếu thật sự muốn ẩn nấp, có lẽ ngay cả Khải Tát cũng chưa chắc đã phát hiện ra ngay, còn Thiệu Huyền thì càng không thể nghe thấy một chút động tĩnh nào.

Tiếng gầm gừ trong cổ họng Khải Tát vẫn chưa dứt. Người đàn ông kia vừa liếc nhìn nó một cái, toàn thân Khải Tát lập tức căng cứng, miệng há ra để lộ bốn chiếc răng nanh dài và sắc nhọn. Ngay cả khi nửa thân còn lại của con trùng đá rơi trên đất đang cố gắng chui xuống lòng đất để trốn thoát, nó cũng không hề phân tâm, mà chỉ tập trung nhìn chằm chằm vào người đàn ông.

Đối với các chiến binh của bộ lạc, dã thú chỉ là con mồi, là thức ăn, và dĩ nhiên Khải Tát cũng được xếp vào loại thức ăn đó. Mặc dù người đàn ông chỉ liếc nhìn Khải Tát một cái chứ không thực sự có ý định ra tay săn gϊếŧ, nhưng bản năng săn mồi lâu năm đã khiến ông ta có phản xạ có điều kiện khi nhìn thấy dã thú, từ đó toát ra một luồng khí tức nguy hiểm khiến Khải Tát vô cùng kiêng dè.

Thấy tình hình này, Thiệu Huyền đành phải lên tiếng trước.

"Chào buổi sáng, chú Mạch!"

Người đàn ông trung niên vạm vỡ đang nhìn Khải Tát chằm chằm, nghe thấy tiếng liền chuyển ánh mắt sang Thiệu Huyền. Khi đối diện với cậu, khí thế sắc như dao vừa rồi vì Khải Tát mà bộc phát đã thu lại rất nhiều, không khiến Thiệu Huyền cảm thấy quá áp lực. Thực ra, đa số chiến binh trong bộ lạc đều không đối xử quá tệ với trẻ nhỏ, trừ khi những đứa trẻ đó chủ động gây sự và chọc giận họ.

Mạch nhìn Thiệu Huyền, rồi lại nhìn những dấu vết để lại trên lớp đá vụn dưới chân cậu sau khi khởi động tay chân lúc nãy, trong mắt ánh lên một ý cười. Tuy nhiên, vì mấy vết sẹo trên mặt, nụ cười đó cũng không làm cho khuôn mặt dữ tợn của ông ta trông hiền hòa hơn là bao.

Thiệu Huyền biết, Mạch là người có thiện ý, không đáng sợ như vẻ bề ngoài. Hơn nữa, Mạch và cha của cơ thể này từng ở trong cùng một đội săn, nên ngày thường ông ta cũng đã giúp đỡ Thiệu Huyền không ít.

"A Huyền ra ngoài sớm vậy sao? Luyện tập trước cũng tốt." Mạch nói.

Người trong bộ lạc không có họ, tên lại đa phần chỉ có một chữ, có lẽ là để cho dễ nhớ, dễ gọi. Tên thật của cơ thể này là "Huyền", nhập gia tùy tục, Thiệu Huyền cũng dần quen với điều đó. Còn về cách xưng hô, do ngày xưa có một vị trưởng lão địa vị khá cao trong bộ lạc khi gọi người thường hay "A" một tiếng trước rồi mới gọi tên, sau này lớp trẻ học theo, phát triển đến ngày nay, một số người trong bộ lạc vẫn giữ thói quen thêm chữ "A" vào trước tên người khác khi gọi. Đương nhiên, đối với các bậc trưởng bối và những người có địa vị đặc biệt trong bộ lạc thì họ sẽ không gọi một cách tùy tiện như vậy.

Trong số những người sống ở gần chân núi, bao gồm cả những đứa trẻ trong "Động Hài Nhi", thì thời thơ ấu đều chưa thể thức tỉnh được sức mạnh đồ đằng, nên rất hiếm có ai ra ngoài rèn luyện. Bọn trẻ về cơ bản chỉ có ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, nhiều lắm là ra ngoài chơi một lúc. Suy cho cùng, hoạt động và rèn luyện rất tốn thể lực, lại dễ đói. Đối với những người nghèo khó sống ở khu vực gần chân núi này, tiết kiệm được chút sức lực nào hay chút đó, ngay cả người lớn cũng đồng tình với việc con cái mình nên ít vận động thôi.

Thế nhưng, rõ ràng là Mạch lại tán thành hành vi của Thiệu Huyền hơn. Bởi vì bây giờ luyện tập một chút, sau này sẽ càng có lợi.

"Chú Mạch, chú từ bãi tập trở về ạ?" Thiệu Huyền hỏi.

"Ừ." Mạch khẽ gật đầu.

Các chiến binh trong bộ lạc khi ra ngoài luyện tập thường không bị quy định thời gian cụ thể. Chỉ cần không bỏ lỡ chuyến đi săn, họ có thể tự do sắp xếp thời gian của mình.

"Xem ra lần này chú Mạch gặp may mắn rồi. À đúng rồi, chú Mạch, cháu nghe Lang Ca nói ngày mai đến lượt đội săn của các chú ra ngoài săn bắn phải không ạ? Chúc các chú thuận buồm xuôi gió, bội thu trở về!" Thiệu Huyền nói.

Lang Ca là một chiến binh cùng đội săn với Mạch, và Khải Tát chính là do Lang Ca nhặt về cho Thiệu Huyền. Trong ngôn ngữ của bộ lạc, phát âm của từ "Lang Ca" có nghĩa là "cung". Đúng là người như tên vậy.

Nghe Thiệu Huyền nói vậy, Mạch mỉm cười đáp lại. Bởi vì ngày mai phải ra ngoài đi săn, mà một chuyến đi có thể kéo dài mấy ngày liền, nên ông ta phải tranh thủ về nghỉ ngơi cho lại sức, để ngày mai có thể ra ngoài với trạng thái tốt nhất. Vì vậy, Mạch không nói nhiều mà định rời đi ngay.

Đi được hai bước, Mạch lại dừng chân, quay người lại gọi: "A Huyền!"

Thiệu Huyền nhìn về phía Mạch, liền thấy ông ta lấy từ trong chiếc túi da thú ra một miếng thịt khô rồi ném tới.

Các chiến binh khi đi luyện tập đều tự mang theo thức ăn. Bởi vì khu vực luyện tập gần như toàn là núi đá, thực vật rất ít, động vật có thể ăn được lại càng hiếm hoi hơn. Để bù lại thể lực đã mất, họ đều chuẩn bị sẵn thức ăn từ trước. Miếng thịt khô mà Mạch đưa cho Thiệu Huyền chính là phần còn lại trong số đó. Miếng nhỏ cuối cùng ấy vốn dĩ ông ta định để ăn trên đường về, nhưng không ngờ lại gặp Thiệu Huyền, thế là ông ta đưa thẳng cho cậu luôn. Vốn dĩ, Thiệu Huyền chưa có khả năng ra ngoài săn bắn, và bộ lạc cũng không cho phép những đứa trẻ như cậu làm vậy. Đây cũng là một trong những cách bộ lạc bảo vệ con em của mình.

"Cảm ơn chú Mạch!" Thiệu Huyền nói.

Người trong bộ lạc vốn không dư dả gì về thức ăn, nhất là vào thời điểm này, nên không phải ai cũng có thể hào phóng tặng thịt như Mạch.

Sau khi đưa thịt cho Thiệu Huyền, Mạch nói: "Chỗ chú luyện tập ở sườn ngọn núi kia, từ đó có thể nhìn thấy mặt trời lặn..."

Sau khi nói cho Thiệu Huyền biết địa điểm luyện tập cụ thể và dặn dò cậu phải cẩn thận, Mạch mới rời đi. Đợi đến khi bóng Mạch đã khuất, Khải Tát cũng thả lỏng hơn. Nó nhìn xuống đất, phát hiện ra nửa con trùng đá kia đã sớm chạy mất tăm. Nó bèn cào cào xuống đất như để trút giận, rồi dùng mũi cẩn thận phân biệt mùi hương, định bụng sẽ tiếp tục truy đuổi để bắt lại con mồi đã chạy thoát. Thế nhưng, Thiệu Huyền lại không có ý định để nó được toại nguyện, bởi vì hôm nay, Mạch đã cho cậu một cơ hội để được ăn no.

Thiệu Huyền đặt miếng thịt khô Mạch cho vào chiếc bát đá lúc trước rồi đem chôn đi, phía trên lớp đất lại rải thêm một lớp vụn đá để ngụy trang cho kỹ. Sau đó, cậu nhìn về hướng Mạch vừa chỉ, rồi gọi Khải Tát lại.

"Đi thôi, Khải Tát! Chúng ta đi làm một vụ lớn nào!"