Trong xe giờ chỉ còn lại một mình Thiệu Huyền. Cửa xe và cửa sổ đóng lại, không gian trở nên vô cùng yên tĩnh. Mấy hôm nay Thiệu Huyền ngủ không ngon giấc, trên đường đi lại mải nghe Thạch Kỳ kể chuyện, bây giờ yên tĩnh lại liền cảm thấy buồn ngủ.
Khi tỉnh lại lần nữa, đã là hơn hai giờ chiều. Thiệu Huyền đang định ra ngoài đi dạo thì thấy Thạch Kỳ mặc đồ bảo hộ đi tới. Cậu ta lên xe lấy một tập tài liệu, lấy xong lại phải vội vàng quay lại đó để tiếp tục công việc.
Tuy nhiên, trước khi xuống xe, Thạch Kỳ móc từ trong túi ra một hòn đá to bằng quả trứng gà rồi ném cho Thiệu Huyền: “Tôi nhặt được trong hang đó. Thấy người khác chẳng mấy để tâm nên cầm về luôn, chắc cũng không phải thứ gì quan trọng đâu. Đồ cổ thì không cho cậu được, nhưng hòn đá này dù sao cũng là vật trong hang, trông lại còn khá nhẵn nhụi, có lẽ là ai đó vứt ở đấy thôi. Cho cậu giữ làm kỷ niệm.”
Hòn đá này vốn ở ngay gần cửa hang, cách khu vực trung tâm của hang động một khoảng khá xa. Hơn nữa, chất đá cũng khác hẳn so với những vật phẩm được khai quật khác, lại càng không có bất kỳ ký hiệu nào. Chính vì vậy, tốp người đầu tiên đến đây đều chỉ tập trung vào những món "đồ cổ" và các bức bích họa từ thời kỳ đồ đá, chứ chẳng ai thèm để ý đến hòn đá này. Bấy giờ, Thạch Kỳ thấy nó hay hay nên đã thuận tay nhặt bỏ vào túi.
Thiệu Huyền đón lấy hòn đá, cầm trong tay quan sát kỹ lưỡng. Cảm giác khi cầm không khác gì những hòn đá bình thường, nó có màu xanh mực, hình quả trứng, bề mặt tương đối nhẵn nhụi, dường như đã được mài giũa một cách có chủ đích. Nhìn qua cũng chẳng có vẻ gì là cổ xưa, nên dù không phải "đồ cổ" thì cầm chơi hoặc dùng làm đồ trang trí cũng không tệ.
Thiệu Huyền cũng không để tâm lắm, chỉ cầm trong tay nghịch một lúc, nhưng anh luôn có cảm giác hòn đá này không thể nào ấm lên được. Rõ ràng an đã nắm nó trong lòng bàn tay hơn mười phút rồi mà nó vẫn cứ lạnh lẽo. Nghĩ một lát, Thiệu Huyền bèn lấy bật lửa ra, thử hơ hòn đá trên ngọn lửa. Theo lẽ thường, chỗ tiếp xúc với lửa phải nóng bỏng tay mới đúng, nhưng thực tế là, sau khi hơ qua lửa, nó vẫn lạnh y như lúc đầu.
Liếc nhìn xung quanh, Thiệu Huyền cầm lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, lót một tờ giấy bên dưới, định bụng sẽ cạo một ít bột đá ra để mang đến xe khảo cổ nhờ người ta kiểm tra giúp. Thế nhưng, dù can cầm dao cạo qua cạo lại, trên hòn đá vẫn không hề có lấy một vết xước. Ngay cả khi dùng mũi dao để dùi, cũng chẳng thể để lại chút dấu vết nào.