Nói đến đây, Thạch Kỳ gấp tập tài liệu lại, cẩn thận nhìn xung quanh. Thấy giáo sư hướng dẫn và các bạn học khác không để ý đến bên này, cậu ta bèn hạ thấp giọng, nói với Thiệu Huyền một cách đầy bí ẩn: "Nghe nói người đầu tiên phát hiện ra hang động đó là một đứa trẻ. Hơn nữa, theo tin tức từ một đàn em bên đó truyền về, đứa trẻ phát hiện ra hang động đã nhìn thấy một con bọ kỳ lạ to bằng quả dưa hấu bò ra từ một hòn đá trên bức tường sân nhà mình. Đứa trẻ đó gan cũng to, liền đi theo con bọ đó. Cuối cùng, con bọ biến mất ở ngay chỗ cửa hang, đứa trẻ mới chạy về báo cho người lớn, và cứ như thế hang động mới được phát hiện."
"Một con bọ to bằng quả dưa hấu á?" Thiệu Huyền cảm thấy thật hoang đường. Bất cứ ai lần đầu nghe chuyện này cũng sẽ thấy nó quá vô lý: "Thằng bé đó nói dối à?"
Thạch Kỳ lắc đầu: "Điều kỳ lạ hơn nữa là, theo lời nhóm người đầu tiên đến đó, những hòn đá được dùng để xây tường sân ở đó có chứa hóa thạch của sinh vật cổ đại." Nói đến đây, Thạch Kỳ dừng lại một chút, xoa xoa cánh tay đang nổi da gà của mình rồi nói tiếp: "Hòn đá mà đứa trẻ chỉ cho mọi người xem, chính là hòn đá có con bọ to bằng quả dưa hấu bò ra, bên trong có hóa thạch của một sinh vật cổ. Tuy nhiên, nó không hoàn chỉnh, chỉ là một phần còn sót lại mà thôi. Thế nhưng, theo suy đoán của các chuyên gia, nếu sinh vật đó còn sống, nó thực sự có thể lớn bằng một quả dưa hấu. Hơn nữa, hình dáng của nó cũng không khác nhiều so với những gì đứa trẻ miêu tả."
"Nghe có vẻ huyền bí thật đấy. Nhưng mà, chỉ có mỗi thằng bé đó thấy thôi sao, không có ai khác nhìn thấy con bọ nào bò ra từ tường nhà mình à?" Thiệu Huyền bắt đầu cảm thấy có chút hứng thú.
Thạch Kỳ lắc đầu: "Không biết nữa, đợi đến nơi rồi hỏi sau. Dù sao thì cũng sắp đến rồi."
Cả nhóm đến nơi vào lúc mười một giờ trưa. Thiệu Huyền theo Thạch Kỳ và mọi người ăn một bữa trưa đơn giản, sau đó lại quay về xe khách.
Thạch Kỳ và nhóm của cậu ta đã không thể chờ đợi được nữa, ăn xong cũng không nghỉ ngơi mà định bắt tay vào việc ngay.
Những điều cần chú ý ở đây, Thạch Kỳ đã nói với Thiệu Huyền từ trước, chẳng hạn như thứ gì không được chạm vào, nơi nào không được đi đến, có chuyện gì thì tìm ai, tất cả Thiệu Huyền đều đã nắm rõ.
"Đợi hôm nay làm xong việc tôi sẽ nói chuyện với cậu sau. Cậu cứ tự đi dạo trước đi, phong cảnh ở đây không tệ đâu, núi xanh, trời xanh, nước biếc, ở trong thành phố đầy khói bụi lâu rồi thì ra đây thanh lọc phổi cũng tốt."
Nói rồi, Thạch Kỳ liền cầm dụng cụ theo giáo sư của mình đi mất. Thiệu Huyền không thể đi theo đến khu vực đó, mà cũng không có hứng thú gì cho lắm.