Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau, khi mặt trời còn chưa ló dạng, lũ trẻ trong hang đã thức dậy hết cả. Trong số đó, có vài đứa đêm qua lo nghĩ quá nhiều nên ngủ không ngon, quầng mắt thâm sì.
Mạc Nhĩ bị tiếng ồn đánh thức, trong lòng đầy nghi hoặc, bởi đây là chuyện chưa từng xảy ra trong hang trước kia. Hôm qua cậu ta luyện đao, gϊếŧ được vài con Dạ Yến, trên cánh tay cũng vì thế mà có thêm vài vết thương nông sâu không đều, hiện đã được bôi thảo dược.
Nghi hoặc thì nghi hoặc, Mạc Nhĩ vẫn đứng dậy, đeo đao lên lưng, chờ đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cậu ta nhận thấy những đứa trẻ khác trong hang cứ túm tụm năm người một nhóm, tay ôm dây thừng rơm và những khối đen sì, chen chúc ngay cửa hang bàn tán gì đó, thi thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Thiệu Huyền đầy mong đợi.
“Mặt trời lên rồi! Thời tiết hôm nay chắc chắn rất đẹp, chúng ta có thể đi bắt cá rồi.” Một đứa trẻ nhìn về phía mặt trời nơi chân trời, hào hứng nói.
“Nhưng hôm qua trời cũng đẹp thế này, rốt cuộc vẫn chẳng bắt được cá đấy thôi? Liệu hôm nay có giống hôm qua không?” Một đứa khác tạt gáo nước lạnh.
Đa số bọn trẻ trong hang đều không thích nghe mấy lời xui xẻo đó, tất cả đều quay sang trừng mắt nhìn đứa vừa nói câu “giống hôm qua”.
Dù hôm nay có bắt được cá hay không thì bữa sáng vẫn phải ăn, nếu không sẽ chẳng có sức mà làm việc. Từ khi có thu nhập, Thiệu Huyền ngày nào cũng ăn chút gì đó vào buổi sáng. Lúc đầu có vài đứa tiếc của không dám ăn, kết quả là lúc bắt cá người cứ ỉu xìu không có sức, hiệu suất kém xa người khác. Sang ngày hôm sau, bọn chúng liền học theo Thiệu Huyền bắc nồi đá lên nấu. Hết cách rồi, không ăn thì không có sức, không có sức thì không làm được việc, mà không làm được việc đồng nghĩa với việc con mồi ít hơn người khác, lại càng đói hơn. Đó là một cái vòng luẩn quẩn mà.
Ăn uống no say, tinh thần sảng khoái.
Thấy hành động của Mạc Nhĩ không có vấn đề gì lớn, Thiệu Huyền bèn gọi cậu ta cùng đi bắt cá. Mấy con Dạ Yến Mạc Nhĩ gϊếŧ hôm qua đã được góp vào làm bữa sáng cho cả nhóm, nhờ vậy mà thái độ của những người khác trong nhóm đối với cậu ta cũng dịu đi không ít.
Người trong hang đều đã đi hết, chẳng còn ai trông coi, nhưng Thiệu Huyền cũng không sợ đồ đạc bị trộm. Dây thừng rơm và những khối đen có thể nổi trên mặt nước đều đã được mang theo. Còn về phần cá, người trong bộ lạc sẽ không bao giờ trộm thức ăn của lũ trẻ trong hang, nếu làm vậy sẽ bị cả bộ lạc trừng phạt và phỉ nhổ. Thế nên, dù có phơi cá bên ngoài cũng chẳng ai thèm lấy. Ngoài những thứ đó ra, trong hang cũng chẳng còn gì thu hút được người của bộ lạc nữa, không cần cử người trông coi. Ngay cả Caesar cũng được Thiệu Huyền dắt theo rồi.
Mặt sông hôm nay cũng rất phẳng lặng, nhưng không tĩnh lặng đến mức quỷ dị như hôm qua. Nhìn những gợn sóng lấp lánh trên mặt nước, Thiệu Huyền cũng yên tâm hơn phần nào. Cậu ra hiệu cho Kết Ba và Đồ mang dây thừng rơm đã buộc trùng đá tới, ném thử một con xuống trước để thăm dò.
Phía sau Thiệu Huyền là hơn hai mươi đứa trẻ, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào con trùng đá vừa bị ném xuống nước. Không nhìn thấy trùng đá thì chúng căng thẳng nhìn chằm chằm vào khối đen đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
“A Huyền, thế nào rồi?”
“Chắc là không sao đâu nhỉ?”
“Cá đã quay lại chưa?”
Những đứa không kìm được bèn cất tiếng hỏi nhỏ.
Thiệu Huyền chăm chú nhìn mặt nước. Hôm nay cậu không “nhìn” thấy những sinh vật thủy sinh có xúc tu kia nữa, mà độ rung của khối đen cũng đã trở lại biên độ như trước, đó là dấu hiệu trùng đá dưới nước đang giãy giụa.
“Chắc là không có vấn...”
Lời của Thiệu Huyền còn chưa dứt thì đã bị tình huống trên mặt nước cắt ngang.
Khối đen vốn đang nổi lềnh bềnh bỗng nhiên chìm mạnh xuống, cảm giác lôi kéo quen thuộc truyền đến từ sợi dây. Trong lòng Thiệu Huyền vui mừng khôn xiết, cậu cùng nhóm Kết Ba siết chặt dây thừng trong tay, nhanh chóng kéo giật về phía sau.
“Có cá!”
“Là cá đấy!!”
“Cá quay lại rồi!”
Thấy vậy, những đứa trẻ khác đều vui sướиɠ nhảy cẫng lên. Khi khuôn mặt dữ tợn quen thuộc trong nước hoàn toàn lộ ra, hơn hai mươi đứa trẻ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mới cách có một ngày mà sao nhớ nhung đến thế, sợi dây thừng trong tay đã "đói khát" khó nhịn rồi. Sau khi Thiệu Huyền ra hiệu, lũ nhóc liền chia thành từng nhóm năm người, bắt đầu kéo cá một cách thành thục.
"Mạc Nhĩ, cậu đi cùng bọn họ. Đồ, cậu nói cho cậu ấy biết những điều cần lưu ý. Tôi đưa Caesar đi đào trùng đá, mấy con vừa đào được còn lâu mới đủ. Nhớ kỹ một điều, tuyệt đối không được xuống nước, cũng không được đánh nhau. Có thời gian đánh nhau thì thà kéo thêm vài con cá còn hơn, tranh thủ thời gian đi, chẳng còn mấy ngày nữa là mùa đông đến rồi. Nếu thấy có gì bất thường thì chạy ngay đi tìm các chiến binh canh gác ở đằng kia." Những lời sau cùng, Thiệu Huyền nói với tất cả những người đang đứng bên bờ sông.
Thật ra, chẳng cần Thiệu Huyền phải dặn dò nhiều, lũ trẻ sau chuyện ngày hôm qua đều đặc biệt trân trọng cơ hội hôm nay. Chẳng ai biết liệu ngày mai lũ cá có bỏ đi nữa hay không, cho nên bắt được càng nhiều càng tốt, ai mà rảnh rỗi đi đánh nhau chứ?