Cá thì bọn chúng không dám cướp, vì bộ lạc có quy định không được phép cướp thức ăn của trẻ con trong hang, thế nhưng các dụng cụ bắt cá khác thì lại không nằm trong danh mục "thức ăn".
Thiệu Huyền xoa xoa cằm, vỗ nhẹ lên người Caesar ra hiệu cho nó chờ một lát, còn mình thì quay người đi vào trong hang.
“Này mấy đứa,” Thiệu Huyền nói với đám người trong hang: “Gần đây biểu hiện của mọi người rất tốt, cũng săn được không ít con mồi. Điều này rất đáng khen, cứ đà này cộng thêm thức ăn mà bộ lạc phát xuống thì mùa đông năm nay chúng ta sẽ không lo bị đói nữa. Thế nhưng, nếu lúc này có kẻ muốn đến cướp đồ của chúng ta thì phải làm sao?”
Ban đầu khi nghe thấy tiếng Thiệu Huyền, đám trẻ đang ủ rũ cứ tưởng là được ra ngoài bắt cá nên mắt đứa nào đứa nấy sáng rực lên. Nhưng khi nghe đến đoạn sau và phát hiện ra không phải vậy, ánh mắt chúng lại tối sầm xuống. Tuy nhiên, đợi đến khi nghe trọn vẹn câu hỏi cuối cùng, ánh mắt vừa tối đi ấy lập tức bị thay thế bởi ngọn lửa giận dữ.
Cướp đồ ư?
Đánh!
Không cướp cá mà chỉ trộm dụng cụ thôi sao?
Dụng cụ cũng không được!
Nhưng “trộm” là cái gì? Cái gì cơ, ngươi bảo không hỏi mà tự tiện lấy thì gọi là trộm á? Thế thì có khác gì cướp đâu?! Vẫn đánh tuốt!
Thiệu Huyền từng nói, đối với đám nhóc con này, “ăn” chính là từ ngữ đẹp đẽ và êm tai nhất trên thế giới này, và thức ăn chính là sự giải thích cụ thể nhất cho từ đó. Kẻ nào muốn cướp thức ăn của chúng, chính là động vào thứ mà chúng để tâm nhất, chúng sẽ liều mạng với kẻ đó.
Cùng lúc đó, Tái đang dẫn theo hai tên đàn em nấp sau tảng đá lớn bên ngoài hang, bàn bạc xem lát nữa làm thế nào để nhân lúc người trong hang không chú ý thì lấy trộm vài khối đá đen kia rồi chuồn êm. Ngay khi bọn chúng đang hạ giọng bàn tán hăng say, Caesar bất ngờ từ trên cao nhảy xuống, vồ thẳng về phía ba người.
Sự việc diễn ra quá đột ngột khiến cả ba bị dọa sợ, theo phản xạ nhảy dựng ra xa.
Tái vừa né được một cú thì hồn xiêu phách lạc, tay nắm chặt cây gậy gỗ, mắt nhìn chằm chằm vào Caesar, trong đầu tính toán rằng nếu con sói này dám tiến thêm một bước nữa thì cậu ta sẽ vung gậy.
Mải suy tính quá nhập tâm, Tái không hề để ý đến xung quanh, mãi cho đến khi Dã và Chiếm đứng bên cạnh chọc chọc vào người cậu ta.
“Chọc cái gì mà chọc? Không thấy tao đang…”
Tái quay đầu lại gầm lên, nhưng lời còn chưa nói hết, cậu ta đã nhìn theo hướng tay chỉ của Dã và Chiếm. Đập vào mắt cậu ta là hình ảnh ngay tại cửa hang đang có hơn hai mươi đứa nhóc đứng lố nhố, tay lăm lăm gậy gỗ, đá tảng, toàn thân tỏa ra nộ khí đùng đùng, ánh mắt hung tợn đang trừng trừng nhìn về phía này.
Kết quả là Tái cùng hai tên đàn em chẳng những không trộm được gì, mà còn bị hơn hai mươi đứa trẻ trong hang với khí thế bừng bừng đuổi đánh cho chạy tán loạn.
Chiều hôm ấy, những người sống quanh khu vực chân núi gần như đều được chứng kiến một cảnh tượng kinh ngạc như vậy. Bởi lẽ, bình thường toàn là Tái dẫn theo Dã và Chiếm đi bắt nạt những đứa trẻ khác, vả lại trước đây lũ trẻ trong hang cũng chẳng bao giờ đoàn kết đến thế, chúng thường chỉ hành động đơn độc và phần lớn đều từng bị nhóm của Tái đánh đập. Nào ngờ giờ đây, đám trẻ này lại đồng lòng đến lạ, hơn hai mươi đứa vây quanh chặn đường, đánh cho ba tên kia mặt mũi sưng vù như đầu heo. Nếu không có cha mẹ chúng kịp thời đến giải cứu, e là kết cục còn thảm hại hơn nhiều.
Cũng chính sự việc này đã khiến người dân quanh vùng phải nhìn nhận lại lũ trẻ trong hang bằng một con mắt khác. Hóa ra, đám nhóc này cũng biết liên kết lại để chống lại kẻ ngoài. Những kẻ vốn đang nhen nhóm ý đồ xấu, sau khi chứng kiến cảnh này cũng đành tạm thời thu lại tâm tư.
Thực tế, đánh nhau vốn là chuyện thường tình, trẻ con trong bộ lạc chẳng sợ, mà người lớn cũng chẳng để tâm. Thế nhưng, việc bị hơn hai mươi đứa cùng lúc vây công lại là chuyện hoàn toàn khác; ngay cả là trẻ con đi chăng nữa thì cũng chẳng ai ngu dại gì mà tự chuốc lấy rắc rối vào thân.
Sau khi dẹp xong rắc rối mang tên Tái, Thiệu Huyền gọi đám trẻ đang hăng máu kia quay lại hang. Trải qua một trận rượt đuổi vừa rồi, nỗi uất ức kìm nén trong lòng chúng hẳn cũng đã được giải tỏa phần nào, giờ là lúc quay về tập trung vào việc chính.
Thấy Thiệu Huyền dùng cá đổi được da thú, một vài đứa trẻ trong hang cũng mang cá đến nhờ cậu đổi hộ. Những đứa được Thiệu Huyền bổ nhiệm làm trưởng nhóm đều là những đứa có chút đầu óc; dù bản thân chúng không thích tiếp xúc với người trong bộ lạc, nhưng lại rất tin tưởng nhờ cậy Thiệu Huyền giúp đỡ.
Trong ký ức mơ hồ của một số đứa trẻ, chúng nhớ mang máng từng có người dạy rằng phải chuẩn bị hai thứ cho mùa đông: một là thức ăn, hai là da lông. Thức ăn giúp chúng không bị chết đói, còn da lông đảm bảo chúng không bị chết rét. Dù hàng năm bộ lạc đều phát da thú, nhưng mùa đông nào cũng có đứa trẻ lâm bệnh vì thời tiết khắc nghiệt, rồi nhắm mắt xuôi tay trước khi kịp cứu chữa vì không chịu nổi cái lạnh thấu xương. Đối với những đứa đã sống ở đây vài năm, mùa đông trong ký ức luôn là nỗi ám ảnh, bởi đó là lúc thường xuyên phải chịu cảnh đói khát, mất ngủ vì bị rét run và chứng kiến những người xung quanh lần lượt ra đi. Chính vì vậy, ngay khi đã có đủ thức ăn, chúng sẵn lòng trích ra một phần để đổi lấy da thú.