Chương 30: Cướp

Mặc dù hình dạng của con trùng đá kia khiến đám nhóc sợ chết khϊếp, nhưng trong lòng chúng phần nhiều vẫn là cảm giác không cam tâm.

Nếu hôm nay câu cá như bình thường thì bắt được bao nhiêu con nhỉ? Ít nhất cũng phải bốn con chứ? Nếu Caesar đào được nhiều trùng đá hơn, có khi chúng còn bắt được nhiều hơn thế. Nhưng vì cái mạng nhỏ này, hôm nay đành phải nhịn thôi. Theo lời A Huyền vừa nói thì mai lại ra xem tiếp. Thế nhưng, nhỡ ngày mai cũng vẫn như thế này thì sao? Rồi ngày kia, ngày kìa, thậm chí là sau này mãi mãi không bắt được cá nữa thì tính thế nào?

Chỉ mới nghĩ đến thôi đã thấy đáng sợ rồi!

Lũ trẻ trong hang bắt đầu lo lắng sốt ruột, đến lúc quay về đan dây thừng cũng chẳng thể nào tập trung nổi, tâm trí cứ để đâu đâu.

Thiệu Huyền ngồi ngay cửa hang, vừa sưởi nắng vừa hồi tưởng lại loài sinh vật mà mình vừa “nhìn” thấy, tiện thể suy tính cho mùa đông sắp ập đến.

Ngày hôm đó, không ít người định ra bờ sông bắt cá đều bị các chiến binh canh gác đuổi về.

Những người sống ở khu vực chân núi từ vài ngày trước đã phát hiện ra một chuyện lạ: Đám trẻ mồ côi sống trong hang đá vốn dĩ bình thường chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, hiếm hoi lắm mới ra ngoài một lần để đi cướp giật đồ đạc thì nay bỗng nhiên trở nên chăm chỉ lạ thường! Ngày nào đám trẻ ấy cũng ra ngoài, mãi đến giờ cơm chiều mới từ phía bờ sông trở về. Hơn nữa, lần nào về chúng cũng dùng dây thừng cỏ kéo theo từng con cá đầu to kỳ dị, dài bằng cả cánh tay với cái miệng đầy răng nhọn hoắt.

Có người tò mò lén đi theo xem, cũng muốn học đòi bắt cá, nhưng ngặt nỗi có hai vấn đề. Thứ nhất, họ rất khó đào được trùng đá, lại chẳng tìm được thứ gì khác để thay thế, mà chỉ ném mỗi dây thừng xuống thì làm sao cá cắn câu. Thứ hai, cho dù có bắt được trùng đá hay dùng mồi khác, họ cũng khó lòng làm được như nhóm Thiệu Huyền là lần nào cũng bắt được cá dễ dàng. Thậm chí có mấy lần, họ còn câu phải thứ sinh vật quái quỷ gì đó không rõ tên, bị nó chích cho một phát là sưng vù cả người.

Cuối cùng, những người đó để ý thấy Thiệu Huyền sử dụng một vật màu đen có thể nổi trên mặt nước. So sánh đồ nghề câu cá của họ với Thiệu Huyền thì chỉ thiếu đúng mỗi thứ đó. Mà quả thực, nếu không dùng vật đó thì thu hoạch chẳng đáng là bao.

Thiệu Huyền phân tích nguyên nhân, có lẽ là do loài cá ăn thịt kia không thích hoạt động dưới đáy nước. Khi ném dây thừng buộc mồi xuống, nó sẽ chìm nghỉm. Dùng mấy thứ vật nổi như khúc gỗ thì lại không bền, chẳng mấy chốc đã bị sinh vật dưới nước lôi tuột xuống. Thêm vào đó, trùng đá một khi chạm đáy nước, gặp phải bùn đất sỏi đá thì rất dễ đào tẩu. Hai yếu tố này cộng lại chính là lý do khiến việc đánh bắt của những người kia không hiệu quả.

Mấy ngày nay, Thiệu Huyền nhờ Caesar bắt giúp ít bọ ở đầm lầy đen, chế tạo ra kha khá những mẩu phao đen nhỏ. Cậu dùng thứ này đổi lấy ít thịt và da thú với người dân khu chân núi. Thịt đổi được tuy không nhiều, ngay hôm đó đã chia hết cho bọn trẻ trong hang ăn. Còn về phần da thú, dù chẳng phải loại thượng hạng gì, nhưng cũng đủ để giúp mọi người dễ thở hơn chút đỉnh trong mùa đông sắp tới.

Chính vì thế, ngoài đám trẻ trong hang, một số người ở khu chân núi không tham gia đội săn bắt cũng bắt đầu đi câu cá. Chẳng ai chê thức ăn ít cả, mùa đông đã cận kề trước mắt rồi, nếu không tích trữ thêm lương thực thì trong lòng chẳng thể nào yên tâm được.

Tuy nhiên, hôm nay lại khiến tất cả mọi người phải thất vọng tràn trề.

Thiệu Huyền nhìn về phía xa, thấy lại có thêm một tốp người ủ rũ cúi đầu từ bờ sông trở về, cậu không kìm được tiếng thở dài.

Đột nhiên, Caesar đang nằm phục bên cạnh vụt đứng dậy, đôi mắt chằm chằm nhìn về một hướng.

Thiệu Huyền cũng vội nhìn theo.

Cách hang động chừng hai mươi mét có đặt vài tảng đá lớn. Ngày thường nếu trời đẹp, bọn trẻ con hay nằm bò ra đó phơi nắng, nhưng dạo gần đây do có việc để làm nên chẳng còn ai bén mảng tới đó nữa. Lúc này, trên mấy tảng đá kia tuy không có người, nhưng Thiệu Huyền lại tinh mắt nhìn thấy một góc da thú lộ ra ở bên cạnh.

Dù chỉ là một góc nhỏ nhưng Thiệu Huyền vẫn nhận ra ngay, đó là Tái trước đây chuyên cướp đồ của cậu, và cũng chính là kẻ mới bị cậu đánh cho nằm đo ván ở bãi huấn luyện mấy hôm trước. Theo lẽ thường, bên cạnh Tái sẽ luôn có hai tên đàn em là Dã và Chiếm đi cùng, không ngờ hôm nay bọn chúng lại mò tới nữa.

Hôm kia, lúc Thiệu Huyền dẫn theo Caesar đi bắt bô ở rìa đầm lầy đen, ba tên này đã chặn đường cậu ở bãi đá vụn hòng cướp lấy những khối màu đen có thể nổi trên mặt nước kia. Hai bên đã đánh nhau một trận, nhưng đúng lúc đó có mấy đứa trẻ trong hang đi ngang qua nên nhóm của Tái đã nhanh chóng bỏ chạy. Hôm nay ba tên này chắc vẫn chưa từ bỏ ý định, lại muốn rình mò trộm chút đồ ở đây.