Chương 28: Do chúng không biết bắt trùng đá

Trước đây, có cầm gậy đá gõ đầu chúng cũng chẳng chịu đếm, giờ thì chẳng cần ai giục, một ngày chúng có thể đếm đi đếm lại cả chục lần, đấy là còn ít đấy.

"A Huyền, sau mười có phải là mười hai không?"

"Là mười một!"

"Ồ... mười một, mười hai, mười ba, mười bốn... Không đúng rồi A Huyền ơi, sao đội chúng ta chỉ có mười bốn con cá? Trên vách rõ ràng vẽ mười lăm con mà! Thiếu mất một con rồi! Đứa nào dám cướp cá của bọn ông hả?!!" Vừa nói, đứa trẻ đó cùng bốn đứa cùng nhóm vớ ngay lấy gậy gỗ, hòn đá, ánh mắt u ám đầy sát khí quét nhìn những đứa trẻ khác trong hang.

Thiệu Huyền hít sâu một hơi, cầm cành cây chỉ lên vách đá: "Không nhìn thấy con cá vẽ đầu tiên có thêm một nét gạch đậm à? Cái đó nghĩa là đã ăn rồi, chính là con cá tối qua các cậu tự ăn đấy! Có muốn nôn hết đồ trong bụng ra để kiểm tra lại không? Tôi - có - thể - giúp - một - tay - đấy!"

"... Hình như là thế thật." Nghiêng đầu ngẫm nghĩ một lát, sát khí trên người đứa trẻ đó lập tức tan biến. Nó quẳng gậy đi, cùng bốn đứa kia ngồi xuống tiếp tục bện dây thừng, cứ như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

"A Huyền, tôi nghe chú Cách bảo ngày mai thời tiết lại đẹp, mai chúng mình vẫn ra bờ sông chứ?" Một đứa trẻ háo hức hỏi.

Những đứa trẻ khác cũng vểnh tai lên nghe ngóng, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào Thiệu Huyền, cứ như thể chỉ cần cậu nói một chữ "không" thôi là trái tim thủy tinh của chúng sẽ vỡ tan tành ngay lập tức.

"Ừ, ngày mai vẫn đi như thường." Thiệu Huyền bước ra cửa hang nhìn lên bầu trời rồi nói.

Hiện giờ, hơn hai mươi đứa trẻ trong hang đều hành động cùng nhau. Chúng tuy tham lam, hận không thể ở lì bên bờ sông bắt cá cả ngày, nhưng cũng hiểu rằng đi cùng mọi người là tốt nhất. Hơn nữa, chúng cũng buộc phải làm vậy, lý do thứ nhất là chúng không kiếm được trùng đá.

Thiệu Huyền đã thử qua rất nhiều loại côn trùng tìm thấy trong bộ lạc, nhưng chỉ có trùng đá là hiệu quả bắt cá tốt nhất. Đối với những kẻ không nghe chỉ huy, tự ý hành động, Thiệu Huyền sẽ không chia trùng đá cho chúng.

Không nghe lời mà còn đòi trùng đá ư? Được thôi, tự đi mà đào, không có Caesar, các cậu đào cả buổi chưa chắc đã được một con đâu. Những con trùng đá đó di chuyển dưới lòng đất còn nhanh hơn giun đất nhiều, nếu không bắt được ngay từ đầu thì chỉ có nước về tay không. Mấy ngày nay, lần nào mà chẳng là Caesar giúp đào trùng đá cơ chứ?

Lý do thứ hai khiến chúng buộc phải hành động thống nhất: chúng không kiếm được những khối đen nhỏ nổi trên mặt nước kia. Muốn có thứ đó, phải bắt được một loại bọ sống ở đầm lầy đen, nhưng tiếc thay, ngoài Caesar ra, chẳng đứa nào trong số chúng dám bén mảng đến gần đầm lầy đen cả.

Chính vì lẽ đó, địa vị của Caesar trong hang cũng được nâng cao đáng kể. Ít nhất thì bây giờ, ánh mắt lũ trẻ nhìn Caesar không còn là kiểu nhìn chằm chằm vào một món ăn nữa. Một số đứa lanh lợi hơn còn học cách lấy lòng nó, trước đây thấy Caesar gặm xương thú, liền mang xương cá đến biếu, chỉ tiếc là Caesar chẳng có chút hứng thú nào với xương cá.

Dù sao đi nữa, mối quan hệ giữa đám nhóc con này và Caesar cũng đã dịu đi nhiều, Thiệu Huyền không cần phải lo lắng một ngày nào đó lũ nhóc này sẽ hợp sức lại nướng Caesar lên ăn thịt nữa.

Ngày hôm sau, Thiệu Huyền bị đám người này đánh thức từ sớm tinh mơ, tất cả chạy ra bãi đá vụn đào trùng đá. Caesar đào được một con, Thiệu Huyền liền chia một con cho đội trưởng của mỗi nhóm nhỏ.

Một con trùng đá có thể dùng được hai đến ba lần. Sau khi đào được, cắt đôi từ giữa, chỉ vài phút sau, hai phần bị cắt rời đã có thể tự hoạt động riêng biệt, từ một con biến thành hai con. Nếu cho chúng thêm chút thời gian, chúng hoàn toàn có thể dài ra y như lúc chưa bị cắt.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Thiệu Huyền lại dẫn cả đám ra bờ sông.

Nhóm chiến binh phụ trách canh gác bờ sông đã đổi ca, nhưng họ cũng nhanh chóng làm quen với Thiệu Huyền. Hai ngày nay họ đều thấy Thiệu Huyền dẫn đám trẻ trong hang ra bắt cá, mỗi ngày cậu còn biếu họ một con, nên ấn tượng của họ về Thiệu Huyền rất tốt, kéo theo đó là cái nhìn về đám trẻ trong hang cũng thay đổi ít nhiều.

Vừa nhìn thấy sông, đám nhóc con đã không kìm nén được nữa, tranh nhau muốn ném mồi bắt cá thật nhanh. Thế nhưng, Thiệu Huyền bất ngờ ngăn chúng lại.

"Lùi lại! Tất cả lùi lại! Không được chạm vào nước! Khoan hãy ném mồi!" Thiệu Huyền túm lấy đứa trẻ chạy nhanh nhất ném ra phía sau, nhíu mày nhìn chằm chằm mặt sông.

Hôm nay có gì đó không ổn.