Chương 27: Ghi chép và đếm số

Cũng giống như người nghèo khổ lâu năm bỗng chốc giàu lên sau một đêm, cảm xúc sẽ phấn khích không thôi, những đứa trẻ trong hang động mấy ngày nay luôn ở trong trạng thái hưng phấn tột độ.

Kết quả của sự kích động ấy chính là đánh nhau.

Ngoài thời gian đi bắt cá, chuyện đánh nhau trong hang xảy ra như cơm bữa.

Trước đây, chúng đánh nhau để tranh giành thức ăn, còn bây giờ lại đánh nhau để bảo vệ thức ăn. Đôi khi kéo chiến lợi phẩm về, hễ ai cầm nhầm cá của người khác là y như rằng chẳng nói chẳng rằng, lao vào đánh ngay!

Ngày nay đâu còn là những trận đấu tay đôi một chọi một nữa. Sau khi Thiệu Huyền gieo vào đầu chúng tư tưởng "tổ đội chính là một hình thức khác của đội săn bắn", đám trẻ này giờ đây cứ năm đứa tụ lại thành một nhóm. Đánh nhau đương nhiên là cuộc chiến giữa các tổ, các đội với nhau, kịch liệt hơn hẳn trước kia.

Thiệu Huyền ngồi bên cạnh, cúi đầu thở dài, đúng là tự mình làm khổ mình mà!

Chứng kiến cảnh hai nhóm lại lao vào ẩu đả chỉ vì một đứa trẻ kéo nhầm một con cá, Thiệu Huyền nhìn khung cảnh hỗn độn trong hang, ngẫm nghĩ một lát rồi đưa mắt nhìn về phía vách đá nhẵn nhụi gần cửa hang.

Từ rất lâu về trước, khi người trong bộ lạc còn sống ở đây, họ đã từng mài nhẵn vách hang và khắc chữ lên đó. Sau này, khi nơi đây trở thành chỗ ở của lũ trẻ, vách đá hiếm khi được khắc thêm chữ mới. Dù cho đám trẻ trong hang có buồn chán hay nổi hứng muốn vẽ vời, chúng cũng chỉ khắc vẽ ở những chỗ gần mặt đất. Còn những vị trí cao hơn thì chỉ còn lại dấu vết của biết bao năm tháng trước kia để lại.

Thời gian khác nhau, cách thức và độ nông sâu của nét khắc cũng khác nhau. Có những hình vẽ dùng màu làm từ sắc tố thực vật, có những hình lại được khắc trực tiếp bằng dao đá. Rất nhiều dấu vết đã mờ nhạt, đổi màu, chẳng còn nhìn rõ hình dáng ban đầu nữa. Để không ở đó cũng phí.

Thiệu Huyền vẫy đám nhóc con đang thừa năng lượng vì quá kích động lại, bảo chúng nhặt đá bắt đầu mài vách hang.

Sâu trong hang có một số tảng đá khá lớn, chúng hợp sức khiêng ra. Muốn mài được những chỗ cao trên vách hang thì phải đứng lên những tảng đá này, nếu không chiều cao sẽ không với tới.

Có việc để làm, đám trẻ quả nhiên ngoan ngoãn hơn hẳn. Thêm vào đó, đây là mệnh lệnh của Thiệu Huyền nên chẳng đứa nào dám phản đối. Dù có không tình nguyện thì chúng cũng cầm đá đến mài vài cái cho có lệ.

Vì vách hang vốn đã được mài nhẵn từ trước, giờ chỉ cần mài đi lớp dấu vết ngoài cùng là được. Cảm thấy đã ổn, Thiệu Huyền cầm lấy cành cây bị than hóa do cháy dở, đứng lên tảng đá bên dưới, viết lên vách hang năm tổ từ một đến năm. Tổ một gồm những ai, tổ hai là năm người nào, cậu đều giải thích rõ ràng với chúng. Để chắc ăn, Thiệu Huyền còn viết tên các thành viên dưới mỗi mã số tổ.

Cứ cách một khoảng thời gian, bộ lạc sẽ cử người đến hang dạy lũ trẻ những điều cơ bản nhất, ví dụ như đếm số, hay một vài chữ thường dùng... Thiệu Huyền cũng nhờ đó mà biết được chữ viết ở đây. Chỉ có điều, lũ trẻ trong hang trước kia chẳng chịu nghe giảng, học được rất ít, mỗi lần có người đến dạy cũng chỉ có mình Thiệu Huyền là chăm chú lắng nghe.

Trên cổ mỗi đứa trẻ trong hang đều đeo một tấm thẻ đá, trên đó khắc tên của chúng. Dù không biết viết, cũng chẳng nhận mặt được bao nhiêu chữ, nhưng tên của mình thì chúng vẫn nhận ra được.

Tên đã viết, tổ cũng đã chia, cá mang về cũng cần phải ghi lại. Ban đầu Thiệu Huyền chỉ định viết con số để ghi lại mỗi tổ bắt được mấy con cá, nhưng đám trẻ lại không chịu. Nhìn những con cá được treo lủng lẳng phía trên hang, Thiệu Huyền cầm than vẽ lên vách hang từng hình vẽ đơn giản - những con cá trừu tượng, mỗi con chỉ cần một nét, miễn nhìn ra là cá là được.

Lần này thì đám nhóc con kia mới chịu hài lòng. Chúng còn bảo đứa biết đếm giỏi nhất trong tổ mình đi kiểm tra lại, xác nhận xem số cá Thiệu Huyền vẽ trên vách hang có khớp với số cá chúng treo hay không.

Mỗi con cá chỉ tốn một nét vẽ, tổng cộng ở đây cũng chỉ vài chục con, chẳng tốn bao nhiêu công sức, đằng nào cũng đang rảnh rỗi. Hơn nữa hang động rộng lớn, vách hang đủ rộng, có vẽ cả nghìn con cá cũng chẳng hề hấn gì.

Nơi Thiệu Huyền vẽ cá, trên vách hang đối diện vừa khéo có một lỗ thông gió nằm ở trên cao. Ban ngày ánh nắng sẽ chiếu vào, rọi lên vách hang này, khiến cho chữ viết và hình vẽ trên đó đều hiện lên rất rõ ràng.

Thế là, mỗi ngày ngoài giờ đi bắt cá, đám trẻ này cứ năm đứa một nhóm lại ngồi trong hang bện dây thừng. Bện được một lúc, chúng lại ngẩng đầu nhìn lên vách hang, đếm lại số cá của nhóm mình, rồi lại đếm số cá đang treo trên "địa bàn" của mình ở phía trên. Cũng chính nhờ vậy mà khả năng đếm số của lũ trẻ này tăng lên vùn vụt.