Chú Cách cứ ngồi yên lặng trên mép vại đá đầy ắp thức ăn, mặc kệ sự tranh chấp của chúng, nhưng cũng tuyệt đối không cho đám trẻ này lại gần vại đá.
Hai mươi đứa trẻ vây quanh vại đá, thèm thuồng nhưng không dám bén mảng tới gần. Bởi lẽ nếu lại gần sẽ bị chú Cách đá bay, đã thế còn bị cắt giảm phần ăn nên bọn chúng nào dám làm liều.
Đang ngồi bên mép vại đá nhìn trời không biết nghĩ ngợi gì, chú Cách chợt phát hiện ra động tĩnh. Chú nhìn về phía cách đó không xa, liền thấy năm đứa trẻ cùng một con sói đang đi tới, và người dẫn đầu không ai khác chính là tân nhiệm "Động chủ" Thiệu Huyền.
Tuy nhiên, khi ánh mắt chú Cách dừng lại trên thứ mà bọn họ đang kéo lê phía sau, đôi mắt chú trợn tròn xoe, suýt chút nữa vì quá kích động mà ngã nhào khỏi vại đá.
Chưa đợi nhóm Thiệu Huyền đi tới gần, chú Cách đã không kìm được mà nhảy xuống khỏi vại đá, định lao về phía đó. Nhưng đi được hai bước, chú lại lùi về, vác cả vại đá lên vai rồi mới đi tiếp. Nếu để vại đá lại đây không ai trông coi, đám nhóc con trong hang chắc chắn sẽ làm loạn để cướp đồ ăn.
"Cái cái cái... cái này là... cá?" Chú Cách chỉ vào con cá Thiệu Huyền đang xách trên tay, lắp bắp thốt lên.
Nhiều năm trước, vì một sự cố xảy ra bên bờ sông, chú Cách từng nhìn thấy loại sinh vật dưới nước này. Chỉ là sau đó Tộc trưởng cấm mọi người xuống nước nên chú không còn thấy lại nữa. Không ngờ hôm nay lại có thể tận mắt nhìn thấy chúng ở ngay tại đây.
"Làm sao mà bắt được thế?"
Nếu chỉ dựa vào vận may thì không thể nào bắt được nhiều thế này, bắt được một con đã là hiếm lắm rồi. Chẳng lẽ bờ sông bên kia có biến động gì khiến cá chết trôi dạt lên bờ hàng loạt? Nhưng nghĩ lại cũng không đúng, bờ sông luôn có người chuyên trách canh gác, nếu có gì bất thường chắc chắn sẽ phát tín hiệu báo động. Hơn nữa, trên mình những con cá mà lũ trẻ kéo về rõ ràng có dấu vết va đập của gậy gộc.
"Hít ——"
Khi nhìn thấy miệng cá và những chiếc răng nhọn hoắt, chú Cách không kìm được hít một ngụm khí lạnh. Là một thợ săn lão luyện giàu kinh nghiệm, chú có thể dựa vào vẻ ngoài của sinh vật để suy đoán sức tấn công và tập tính của nó. Đây rõ ràng là loài có tính sát thương cực cao, ngay cả những chiến binh Đồ Đằng có thân thể cường tráng cũng chẳng muốn đối mặt. Vậy mà chú nghĩ mãi không ra, mấy đứa nhóc yếu ớt chưa thức tỉnh sức mạnh Đồ Đằng này làm sao có thể bắt được chúng?
Hai đứa trẻ lớn tuổi hơn đi cạnh Thiệu Huyền không nhịn được, vẻ mặt đầy đắc ý kể cho chú Cách nghe về "hành động săn bắn" sáng nay, tranh thủ khoe khoang sự dũng cảm của mình. Được thể hiện năng lực trước mặt chiến binh lớn tuổi là điều có lợi cho việc gia nhập đội săn bắn sau này, đây cũng là việc mà lũ trẻ trong bộ lạc rất thích làm.
Hai đứa trẻ kể lể đầu đuôi không rõ ràng, nhưng với kinh nghiệm săn bắn phong phú, chú Cách có thể từ lời nói của chúng mà liên tưởng ra nhiều điều hơn. Chú nhìn Thiệu Huyền với ánh mắt phức tạp, rồi phất tay: "Chia thức ăn trước đã."
Lũ trẻ trong hang vừa nhìn thấy những con cá mà nhóm Thiệu Huyền kéo về liền muốn xúm lại vây quanh. Thấy vậy, ngoại trừ Thiệu Huyền, bốn người kia lập tức cảnh giác cao độ. Ngay cả Kết Ba trước đó còn rất thật thà, giờ mặt mũi cũng lộ vẻ hung tợn. Cậu ta một tay giấu con cá đã buộc kỹ ra sau lưng, tay kia nắm chặt gậy gỗ, bộ dạng như muốn nói: Ai dám qua cướp thì ông liều mạng với kẻ đó!
Con cá của Thiệu Huyền thì đã có Caesar giúp trông chừng, trẻ con trong bộ lạc không dám cướp của sói, đành phải nhìn chằm chằm vào bốn người kia với vẻ thèm thuồng. May mà đúng lúc bắt đầu chia thức ăn, sự chú ý của chúng lại bị thu hút về phía vại đá.
Lần đầu tiên phụ trách chia thức ăn, nhưng nhờ từng quan sát cách làm của Khố trước đây, Thiệu Huyền bắt nhịp rất nhanh. Cậu còn giữ lại cả phần cho bốn người đang bận bảo vệ chiến lợi phẩm bên kia.
Chú Cách đứng bên cạnh quan sát Thiệu Huyền chia xong thức ăn, rồi lại nhìn sang con cá của cậu. Chú vác vại đá lên, lại liếc nhìn con cá, đi được hai bước, lại quay đầu nhìn, cuối cùng vẫn luyến tiếc rời đi. Giống như hai chiến binh canh gác bờ sông, chú Cách không phải muốn ăn, chú chỉ tò mò về con cá thôi.
Tiếc là Thiệu Huyền cứ nhất quyết không cho chú xem kỹ. Ai bảo người này tự nhiên bắt cậu làm Động chủ mà chẳng thèm giải thích nguyên do chứ?
Trong bộ lạc không ai đặt tên cho loài cá này, thế nên Thiệu Huyền bèn gọi thẳng chúng là cá ăn thịt người.
Thiệu Huyền từ sớm đã để ý phía trên vách hang có một số vật dụng dùng để treo đồ, không biết đã bao nhiêu năm rồi chưa dùng tới. Cậu dùng con cá của mình thử trước, thấy treo lên được chắc chắn, cũng không thấy rãnh đá phía trên bị nứt gãy gì.
Thấy Thiệu Huyền làm vậy, bốn người kia cũng nhờ cậu giúp treo cá lên. Bọn họ không thể một mình ăn hết con cá lớn như vậy ngay được, cũng chẳng muốn chia sẻ với người khác, lại phải đề phòng đám trẻ trong hang cướp mất, nên treo lên cao là giải pháp tốt nhất.
Đầu dây cỏ kia được buộc chặt vào vách tường, bốn người đều ngồi canh giữ sợi dây của mình. Đồ của mình thì tự mình trông coi mới yên tâm được.