Dạ Yến không bao giờ bay vào từ lỗ thông gió của hang động. Thay vào đó, chúng thích đứng quan sát từ xa, sau đó tìm mục tiêu đơn độc rồi cả bầy cùng xông lên tấn công. Nửa năm nay, Thiệu Huyền chưa từng thấy một con Dạ Yến nào chui vào hang, nhưng nếu ai đó ra ngoài vào ban đêm mà không cầm đuốc, chắc chắn sẽ bị tấn công.
Thở ra một hơi nhẹ nhõm, Thiệu Huyền không nhìn ra ngoài nữa mà nằm xuống, định ngủ tiếp.
Tuy đã biết cái bóng đen và đôi mắt xanh lam sẫm thoáng qua trong đầu ban nãy là thứ gì, nhưng Thiệu Huyền lại không thể nào yên tâm ngủ ngay được.
Thiệu Huyền cảm thấy, dường như cậu có thể “nhìn” thấy những sinh vật nguy hiểm ở gần, chẳng hạn như con cá ban ngày, hay con chim đang đứng bên ngoài lúc này.
Sáng hôm sau, trời trong xanh, nắng vàng rực rỡ.
Thiệu Huyền cũng làm như mọi khi, thức dậy bó gọn đám cỏ khô dùng để lót nằm lại, lát nữa sẽ mang ra ngoài phơi.
Phủi tay, Thiệu Huyền nói với cả đám trẻ đang nằm la liệt trong hang: “Dậy chưa? Có bao nhiêu đứa dậy rồi thì đứng lên theo tôi đi bắt cá.”
Không một tiếng động.
“Cá bắt được có thể ăn, chính là loại hôm qua đấy.” Thiệu Huyền nói tiếp.
Lúc này mới có chút động tĩnh, nhưng không lớn lắm.
Một vài đứa trẻ vẫn ngủ say như chết, sấm đánh bên tai cũng không tỉnh. Một số khác dù đã tỉnh, nhưng nghe lời Thiệu Huyền nói vẫn phải đắn đo một hồi. Dù sao thì thói quen đã hình thành từ lâu không thể vì một câu nói của Thiệu Huyền mà thay đổi được. Chúng đã quen ngủ vào giờ này mỗi ngày, ngủ đến chiều để chờ phát thức ăn. Lại có những đứa dù đã mở mắt nhưng vẫn chưa tỉnh táo, ngáp một cái rồi lại ngủ tiếp.
Cuối cùng, trong số hơn hai mươi người, chỉ có bốn đứa đi theo Thiệu Huyền ra ngoài, trong đó có hai đứa lớn tuổi nhất trong hang. Hai đứa còn lại, một đứa tên là Đồ, tính tình lại nhát như cáy, thật lãng phí một cái tên đầy bá khí; đứa kia tên là Ba, nói chuyện có hơi lắp bắp, tính cách tương đối thật thà, hiền hậu, dĩ nhiên là trừ những lúc tranh giành thức ăn. Cả hai đứa này đều mười một tuổi, nhưng thể trạng lại khác biệt rõ rệt. Ba cao hơn Đồ cả một cái đầu, trông gần bằng hai đứa trẻ mười ba tuổi lớn nhất trong hang, còn Đồ thì gầy gò nhỏ bé, trông cũng sàn sàn như Thiệu Huyền.
Thiệu Huyền bảo Caesar đào một ít trùng đá, dây cỏ vẫn dùng loại hôm qua, quả cầu đen có thể nổi trên mặt nước cũng được mang theo. Sau đó, cậu dẫn bốn đứa trẻ cùng ra bờ sông.
Hôm nay, người chịu trách nhiệm canh gác vẫn là hai chiến binh hôm qua. Họ đã không về suốt đêm qua, phải canh liên tục ba đêm mới được đổi người khác. Khi thấy Thiệu Huyền, hai người họ còn mỉm cười chào hỏi, nói vài câu.
Điều này khiến bốn đứa trẻ còn lại vô cùng ngạc nhiên, bởi vì bình thường khi đi lại trong bộ lạc, chúng chưa bao giờ gặp phải tình huống như vậy. Hai đứa trẻ lớn tuổi hơn, vì chuyện tối qua mà đã bớt đi ý định tranh giành với Thiệu Huyền, nay lại thấy cảnh này thì suy nghĩ đó càng phai nhạt hơn. Theo chúng thấy, những người có quan hệ tốt với các chiến binh trong bộ lạc luôn nhận được rất nhiều lợi ích, khi gặp rắc rối cũng sẽ có người giúp đỡ. Giống như Khố trước đây, vì quen biết một số người ở sườn núi mà thường xuyên nhận được sự ngưỡng mộ của mọi người.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Thiệu Huyền liền nói cho bốn đứa trẻ kia biết những việc sắp phải làm.
"... Cứ như vậy thôi, rất đơn giản. Lát nữa mấy đứa cứ đi theo tôi, tôi bảo gì thì làm nấy là được. Đến lúc bắt được cá, chúng ta sẽ tự mình chia nhau ăn."
Vừa nghe đến chuyện ăn uống, quả nhiên mắt của cả bốn đứa trẻ đều sáng rực lên, vẻ mặt lo lắng khi nhìn thấy con sông ban nãy cũng vì thế mà vơi đi không ít.
Sợi dây cỏ có độ dài giới hạn, vì vậy lần này Thiệu Huyền vẫn không định ném mồi ra xa, cũng không để Caesar giúp một tay. Bốn đứa trẻ đứng phía sau đã thay thế vị trí của Caesar ngày hôm qua, còn Caesar thì chỉ lặng lẽ ngồi xổm bên cạnh.
Bốn đứa trẻ tay nắm chặt sợi dây cỏ, đứa nào đứa nấy đều vô cùng căng thẳng. Ngoài sự hồi hộp khi lần đầu tiếp xúc với sinh vật dưới sông, trong lòng chúng còn có cả sự phấn khích của lần đầu tiên đi bắt cá.
"Được rồi, bây giờ đừng cử động vội, lát nữa hãy nghe theo hiệu lệnh của tôi." Sau khi ném mồi xuống nước, Thiệu Huyền vừa nhìn chằm chằm mặt sông vừa dặn dò.
Rất nhanh sau đó, dưới nước đã có động tĩnh. Vì đây đã là lần thứ ba đi bắt cá nên Thiệu Huyền đã có kinh nghiệm, cậu lập tức hét lớn: "Kéo!"