Thuở sơ khai khi bộ lạc còn nhỏ, dân số rất ít, tất cả đều sống ở đây. Bên trong hang động đã được bố trí, đυ.c khoét thành những nơi để thức ăn, củi lửa, da thú, công cụ vũ khí, thậm chí có cả nhà vệ sinh. Chỉ là sau này mọi người đều ra ngoài xây nhà, hang động được dùng để nuôi những đứa trẻ không nơi nương tựa, thế nên mới bắt đầu trở nên bừa bộn, rất nhiều chỗ cũng bị bỏ trống. Hai mươi mấy đứa trẻ đều chỉ tập trung ở khu vực gần cửa động, không gian còn lại rất nhiều.
Sâu bên trong động cũng có cửa thông gió, chỉ là vì đã lâu không có ai vào trong nên đã bị bịt kín, thành ra dù là ban ngày thì bên trong vẫn tối om.
Sau khi xem xét qua một vòng, Thiệu Huyền quay lại khu vực gần cửa động, trải đám cỏ khô đã phơi ban ngày ra rồi dập tắt lửa, định bụng đi ngủ. Thế nhưng, không hiểu sao đêm nay cậu lại chẳng tài nào ngủ được. Chuyện trong động, lũ cá dưới sông, và cả ảo ảnh nhìn thấy lúc bắt cá ban ngày cứ quẩn quanh trong đầu cậu.
Nghĩ miên man, Thiệu Huyền bất giác cảm thấy dường như có một đôi mắt đang dõi theo mình, nhưng lại không biết đó là ai.
Đống lửa đã tắt, trong động tối om. Ánh trăng bên ngoài chiếu vào qua những khe thông gió, mang theo một màu xanh lam mờ ảo của màn đêm.
Đám trẻ trong động đều đã ngủ say, có thể nghe thấy tiếng ngáy vang lên lúc trầm lúc bổng. Cửa động cũng đã sớm được che lại bằng một tấm rèm cỏ dày, phía đó cũng không có gì bất thường.
Nằm bên cạnh Thiệu Huyền, Caesar đang yên tĩnh ngủ say. Ngay cả nó cũng không nghe thấy tiếng động lạ, chứng tỏ đáng lẽ không có nguy hiểm gì mới phải.
Lẽ nào là đứa trẻ nào đó trong động chưa ngủ, đang nhìn mình chằm chằm?
Khẽ lắc đầu, Thiệu Huyền cuộn chặt tấm áo da thú, nhắm mắt định ngủ, ngày mai còn phải dẫn đám nhóc con này đi bắt cá nữa.
Thế nhưng, vừa nhắm mắt chưa được bao lâu, Thiệu Huyền dường như "nhìn" thấy một bóng đen vụt qua. Bóng đen ấy quá nhanh, đến mức cậu hoàn toàn không kịp nhìn rõ. Ngay sau bóng đen đó, từng cặp mắt mang theo ánh sáng xanh lam mờ ảo lại hiện ra.
Cái gì thế?
Thiệu Huyền giật mình, đột ngột mở bừng mắt.
Xung quanh vẫn y như lúc nãy, trong động tối đen như mực, chỉ có nơi ánh trăng chiếu vào là còn chút ánh sáng mờ ảo.
Bây giờ thì Thiệu Huyền hoàn toàn không ngủ được nữa rồi. Cậu lật người, vừa hay nhìn thấy cửa thông gió được khoét trên vách động phía trên.
Bình thường dù là ban đêm, cửa thông gió cũng không bị bịt lại, nên sẽ không có vấn đề gì.
Nghĩ vậy, Thiệu Huyền bèn bò dậy. Vốn dĩ chỗ cậu ngủ đã cao hơn một chút, nên bây giờ chỉ cần đứng thẳng người là có thể nhìn ra bên ngoài qua cửa thông gió.
Bên ngoài có ánh trăng nên ngược lại còn sáng hơn trong động, có thể lờ mờ nhìn thấy cảnh vật xung quanh.
Bên ngoài hang động có một cột đá cao gần năm mét. Cột đá này đã được dựng lên từ rất lâu rồi, với tác dụng tương tự như một chiếc đồng hồ mặt trời. Ngày trước, những người sống trong hang sẽ dựa vào bóng của nó dưới ánh mặt trời để phán đoán thời gian một cách tương đối.
Thế nhưng bây giờ, người trong bộ lạc đã rời đi hết, chỉ còn lũ trẻ sống trong hang mỗi khi ra ngoài vẫn thường khắc vẽ lung tung lên đó. Cộng thêm sự bào mòn của mưa nắng gió sương, cột đá đã sớm không còn giữ được dáng vẻ ban đầu. Thân cột giờ đây lồi lõm, lỗ chỗ, chỉ còn trơ trọi lại hình dáng đại khái mà thôi.
Và bây giờ, trên đỉnh cột đá có một con chim đang đậu.
Thiệu Huyền nhận ra loài chim đó. Lần đầu tiên nhìn thấy, cậu còn tưởng đó là dơi, mãi sau này mới biết đây là một loài chim trông rất giống chim én. Chúng bay cực nhanh, chỉ hoạt động vào ban đêm, và hơn nữa, loài chim này là loài ăn thịt.
Người trong bộ lạc gọi chúng là Dạ Yến (én đêm), cái tên này khá giống với tên gọi khác của loài dơi mà Thiệu Huyền biết. Đáng tiếc là nó hung dữ hơn dơi rất nhiều, lại còn thích sống theo bầy, có khi di chuyển cả một đàn lớn.
Vì vậy, vào ban đêm, rất ít người trong bộ lạc dám ra ngoài. Nếu có ra ngoài cũng phải cầm theo đuốc, nếu không sẽ rất dễ bị Dạ Yến tấn công.
Người bình thường không thể nghe được tiếng kêu của loài Dạ Yến này, nhưng người trong bộ lạc nói rằng, những chiến binh mạnh mẽ thực sự có thể nghe được tiếng của nó. Tương truyền, tiếng kêu của Dạ Yến rất chói tai, có điều hầu hết mọi người đều chưa từng nghe qua, tất cả chỉ là lời truyền miệng mà thôi.
Và ngay khi Thiệu Huyền nhìn về phía cột đá, con Dạ Yến đang đậu trên đó cũng nhạy bén nhìn lại.
Dưới ánh trăng, đôi mắt của Dạ Yến phản chiếu một thứ ánh sáng màu xanh lam sẫm, giống hệt như hình ảnh hiện lên trong đầu Thiệu Huyền lúc cậu nhắm mắt ban nãy.