Lật về phía sau nữa là mấy tấm ảnh in màu, trông lại càng rõ nét hơn.
"Ha, bức này còn phóng đại hơn nữa. Cái gạc hươu này cũng to quá mức rồi, còn người này nữa, người trong bức tranh lúc nãy mới chỉ cao đến lưng cừu, còn người trong bức này lại chỉ nhỉnh hơn chân con hươu một chút... Mà cái gì ở góc dưới bên phải kia, cá sấu tám chân à?" Thiệu Huyền thật sự không tài nào cảm thụ nổi phong cách hội họa của người nguyên thủy.
"Con người thời nguyên thủy chưa chắc đã chú trọng đến phương diện này đâu." Thạch Kỳ giải thích.
"Vậy ý cậu là khi vẽ, người nguyên thủy không hề vẽ thực, mà đã sử dụng thủ pháp khoa trương à?" Thiệu Huyền hỏi.
"Chắc là vậy." Thạch Kỳ gãi đầu.
"Dù sao thì con người thời kỳ đó cũng không quá câu nệ về mặt thẩm mỹ. Có thể nó chỉ đơn thuần mang một ý nghĩa tượng trưng nào đó. Giống như có một nhà nghiên cứu khi tìm hiểu về các bức tranh trên đá ở một nơi nọ đã suy đoán rằng, người thời đó vẽ những bức tranh về săn bắn lên vách hang hoặc phiến đá, có lẽ chỉ là để cho các chiến binh đi săn xem qua trước khi xuất phát, để trong lòng họ có sự chuẩn bị. Hoặc cũng có thể nó còn liên quan đến một vài nghi lễ nào đó mà chúng ta không biết. Đặc biệt là những bức tranh do các "Vu" vẽ."
"Vu à..." Trong đầu Thiệu Huyền liền mường tượng ra hình ảnh một lão thần côn với trang phục vô cùng kỳ dị.
"Này, cậu có biểu cảm gì thế kia? Tôi nói cho cậu biết, địa vị của "Vu" trong các bộ lạc thời đó chưa chắc đã thấp đâu nhé, ngược lại, có thể còn rất cao nữa là đằng khác."
"Biết rồi, thần côn chứ gì." Thiệu Huyền gật đầu.
Thạch Kỳ liền xua xua tay, lấy ra một tập tài liệu khác. Bên trong có một vài bản sao của các bức vẽ đã được scan. Cậu ta chỉ vào những hình vẽ và ký tự trên đó rồi nói với Thiệu Huyền: "Nếu nói ý thức về vật tổ thể hiện sự nhân cách hóa tự nhiên của con người, thể hiện tính thống nhất tập thể của chính họ, thì quan niệm về vu thuật lại thể hiện sự tự nhiên hóa của con người. Cái nghề "Vu sư""này thực ra đã xuất hiện từ thời kỳ Đồ Đá rồi."
Thạch Kỳ cứ thế tự mình thao thao bất tuyệt về quá trình nghiên cứu nghề "Vu" từ cổ chí kim, tuôn ra một tràng các thuật ngữ chuyên ngành, lại còn trích dẫn kinh điển, nghe mà Thiệu Huyền đau cả đầu.
Vốn dĩ, Thiệu Huyền không hiểu biết nhiều về lĩnh vực này, cũng chẳng có hứng thú gì. Nếu không phải vì có người đồng hương kiêm bạn học cũ đang theo ngành khảo cổ này, thì có lẽ anh cũng chẳng bao giờ đi tìm hiểu những thứ đó.