Chương 17: Cá lạ

Thiệu Huyền dùng khối bán cầu màu đen kia để làm phao câu. Cậu đã thử dùng những thứ như miếng gỗ, nhưng không được. Đúng như lời người trong bộ lạc nói, ở vùng nước nông gần bờ thì còn được, chứ ở những chỗ sâu hơn một chút, miếng gỗ chỉ nổi được một lúc là sẽ bị thứ gì đó kéo chìm xuống. Mà khối đen này, vốn là công cụ bảo mệnh của đám trùng đầm lầy, nên có lẽ nó cũng có tác dụng xua đuổi nhất định đối với những sinh vật dưới sông thích vồ lấy vật nổi.

Không có lưỡi câu, tạm thời cũng không tìm được lưỡi câu bằng đá để thay thế, Thiệu Huyền đành bó tay, bèn buộc thẳng một con trùng đá vào làm mồi. Nếu dưới nước có loài cá ăn thịt, hơn nữa chúng còn hứng thú với trùng đá thì tốt quá.

Kiếp trước, cậu dùng giun để câu cá. Kiếp này không thấy giun đâu, nên đành dùng thử trùng đá để thay thế. Người trong bộ lạc nói sinh vật dưới nước rất hung dữ, chắc chúng sẽ không kén chọn miếng mồi thô sơ thế này đâu. Vì không có lưỡi câu, nên Thiệu Huyền cũng không định sẽ câu được cá ngay bây giờ. Nếu cá dưới nước chịu ăn trùng đá, thì ngày mai cậu sẽ chuyên tâm mài một cái lưỡi câu cũng chưa muộn.

Con trùng đá này là do cậu vừa mới sai Caesar đi đào về. Cậu buộc chặt nó vào đầu sợi dây cỏ, nhưng đây cũng chỉ là biện pháp tạm thời. Nếu trùng đá chịu được nước, lâu dần nó vẫn sẽ tuột ra khỏi sợi dây. Vì không có đủ dụng cụ, nên cậu đành phải thử tạm như vậy. Nếu con trùng đá này tuột mất, thì cùng lắm là đi đào một con khác.

Khối bán cầu màu đen dùng làm phao câu được buộc cách đầu dây khoảng nửa mét. Thiệu Huyền không có ý định thăm dò những vùng nước sâu. Đứng bên bờ nước cạn, cậu ném mồi và khối bán cầu ra xa. Dù phải chịu sức nặng của sợi dây cỏ và con trùng đá, khiến khối bán cầu chìm xuống một chút, nhưng nó vẫn có thể nổi vững trên mặt nước. Thiệu Huyền nhìn nó, nhờ vậy có thể phán đoán được những tình huống có thể xảy ra dưới mặt nước.

Sợi dây cỏ mang theo bên người cũng không dài lắm, gộp lại chưa đến năm mét, nên Thiệu Huyền vẫn đứng rất gần chỗ ném mồi. Cậu đứng trên bờ, chân không chạm nước, mắt chăm chú quan sát mặt nước, đề phòng có chuyện gì bất trắc xảy ra để còn kịp thời tẩu thoát. Cách đó không xa có chiến sĩ canh gác, nên nếu như gặp nguy hiểm, cậu sẽ chạy về phía đó trước.

Trong lúc Thiệu Huyền đang làm tất cả những việc này, hai chiến sĩ phụ trách canh gác bờ sông cũng rất tò mò về mục đích của cậu. Ban đầu, họ còn tưởng đứa trẻ này định xuống nước, định bụng lát nữa sẽ xách cổ nó ném về hang. Ai ngờ lại được chứng kiến một loạt hành động kỳ quặc như vậy. Thế nên, sau khi liếc nhìn nhau, họ tạm thời không qua đó xách người đi, mà chỉ chăm chú quan sát phía Thiệu Huyền.

“Caesar, lát nữa tao hô kéo là mày kéo dây nhé.” Thiệu Huyền đặt đầu kia của sợi dây vào miệng Caesar, còn mình thì nắm lấy đoạn giữa.

Đợi một lúc không thấy dưới nước có động tĩnh gì, Thiệu Huyền thầm nghĩ: Lẽ nào vùng nước cạn gần đây không có cá? Hay là mấy thứ dưới nước không hứng thú với trùng đá?

Ý nghĩ còn chưa dứt, khối bán cầu màu đen đang nổi trên mặt nước bỗng chìm mạnh xuống.

Có rồi!

Sợi dây trong tay Thiệu Huyền tuột đi vun vυ"t, lòng bàn tay vì ma sát với dây cỏ mà đau rát. Thiệu Huyền nắm chặt sợi dây kéo ngược lại, đồng thời gọi Caesar đang đứng sau lưng mình đến giúp: “Caesar, kéo!”

Tuy có hơi bất ngờ, nhưng Thiệu Huyền cảm nhận được lực kéo xuống nước vẫn chưa vượt quá phạm vi mình có thể chịu đựng được. Vì vậy, cậu mới gọi Caesar đến giúp kéo một tay, muốn xem xem rốt cuộc thứ gì dưới nước đã cắn mồi.

Caesar cắn chặt sợi dây cỏ, ra sức kéo về phía sau. Nó đã từng kéo người bao nhiêu lần, nên việc kéo dây cũng không phải là chưa từng làm qua.

Hai chiến sĩ đang đứng quan sát ở đằng xa cũng trở nên căng thẳng. Họ chưa bao giờ xuống nước, cho dù có đến bờ sông thì cũng chỉ đứng ở mép ngoài cùng nhúng chút nước để giặt da thú mà thôi, tuyệt đối không bước thêm một bước nào xuống nước. Vào mùa hè, họ đã từng thấy những con thú sông khổng lồ xuất hiện ở mặt nước phía xa. Cộng thêm những câu chuyện đẫm máu về con sông này được truyền lại từ đời này sang đời khác trong bộ lạc, nên họ vẫn luôn giữ một thái độ cẩn trọng và sợ hãi đối với nó. Bây giờ, đột nhiên thấy Thiệu Huyền kéo thứ gì đó từ dưới sông lên, họ vô cùng kinh ngạc, dây thần kinh trong đầu lập tức căng như dây đàn, chỉ sợ có thứ gì đó to lớn bất thình lình trồi lên khỏi mặt nước.

“Có qua đó không?” Một chiến sĩ dùng cùi chỏ huých vào người đồng đội.

“Qua… qua đó… xem thử đi…” Một người khác do dự một lúc, không biết đã nghĩ đến điều gì, liền lên tiếng.

Một cơn gió từ mặt sông thổi vào bờ, mang theo hơi ẩm và một mùi tanh thoang thoảng. Không rõ đó là mùi của sinh vật dưới nước hay là thứ gì khác, nhưng mùi hương ấy lại càng khiến hai người chiến sĩ thêm phần căng thẳng.

Thiệu Huyền có thể cảm nhận được thứ gì đó dưới nước đang giằng co qua sợi dây thừng trong tay. Bên kia muốn kéo vào trong nước, còn bên này lại muốn lôi lên bờ, chỉ có điều bên Thiệu Huyền có phần nhỉnh hơn một chút. Cứ thế, cậu từng bước lùi lại, kéo sinh vật dưới nước ra khỏi mặt nước.

Con vật cắn câu đã sắp lộ nguyên hình. Vùng nước nông vì sự giãy giụa kịch liệt của sinh vật dưới nước mà bắn tung tóe.

Thiệu Huyền nắm chặt sợi dây, vừa tập trung nhìn chằm chằm vào mặt nước vừa kéo về phía sau. Bỗng nhiên, một hình ảnh từ xa đến gần lóe lên trước mắt cậu, tựa như một cái miệng lớn đầy những chiếc răng nhỏ li ti đang lao tới cắn, cái miệng ấy gần như bao trùm cả đầu của Thiệu Huyền!

Thế nhưng, ngay khi sắp chạm vào Thiệu Huyền, hình ảnh đó lại nhanh chóng biến mất.

Hình ảnh lóe lên quá nhanh, đến nỗi Thiệu Huyền còn chưa kịp né tránh thì nó đã tan biến.

Thiệu Huyền lắc lắc đầu, thầm nghĩ có lẽ do quá căng thẳng nên mới sinh ra ảo giác.

Đến khi hai người chiến sĩ kia chạy đến bên cạnh Thiệu Huyền, sinh vật dưới nước cũng đã lộ rõ toàn bộ hình dạng của nó.

Đó là một con cá có hình thù rất kỳ lạ, dài khoảng nửa mét, riêng phần đầu đã chiếm đến hai phần ba cơ thể. Dù đã bị kéo lên khỏi mặt nước, miệng cá vẫn cắn chặt vào sợi dây thừng buộc con trùng đá, không hề có ý định nhả ra.

“Tiếp tục kéo, đừng dừng lại!” Thấy hai người chiến sĩ vừa chạy đến cứ đứng ngây ra đó, không có ý định ra tay, Thiệu Huyền liền gọi Caesar tiếp tục.