Chính vì vậy, ngoài việc phụ nữ trong bộ lạc thỉnh thoảng ra khu vực bãi cạn để giặt giũ da thú, thì sẽ không một ai dám tiếp xúc với nước sông. Bởi lẽ, trên núi có một con suối nhỏ chảy từ trên xuống, và đó cũng là nguồn nước uống chính của cả bộ lạc. Chính vì thế, đương nhiên chẳng ai muốn mạo hiểm tiếp xúc với dòng sông đầy rẫy những hiểm nguy khôn lường.
Cho nên, bất kể là ở Đầm Lầy Đen hay khu vực ven sông, đều có các chiến binh thay phiên nhau canh gác, vừa để ngăn người trong bộ lạc tiến vào hai vùng đất hiểm yếu đó, vừa để đề phòng những nguy hiểm bất ngờ có thể xảy ra.
Nói là săn bắt đánh cá, thế nhưng lại không có phần "đánh cá", cũng chẳng có dấu hiệu của chăn nuôi hay trồng trọt. Vì vậy, về cơ bản, bộ lạc chỉ có thể dựa vào việc đi săn bên ngoài để sinh tồn. Và đây cũng chính là nguyên nhân chủ yếu khiến cho thức ăn trong bộ lạc lúc nào cũng vô cùng khan hiếm.
Trong hoàn cảnh mọi thứ đều lấy thức ăn làm trọng, thì một "tảng thịt di động" to lớn như Khải Tát tối nào cũng lượn lờ trước mặt những đứa trẻ đang đói khát, thế nên nó sớm đã trở thành đối tượng khiến cho đám nhóc trong hang thèm nhỏ dãi.
"Biết làm sao bây giờ đây?" Thiệu Huyền lại thở dài một hơi, trong lòng không khỏi oán thầm lão thần côn đã đưa cho cậu tấm thẻ bài rồi biệt tăm biệt tích.
Bộ lạc không cho phép người tiến vào Đầm Lầy Đen, cũng không cho xuống sông, đặc biệt là những đứa trẻ chưa thức tỉnh sức mạnh đồ đằng. Thế nhưng, lại chẳng có luật nào cấm sói đến gần Đầm Lầy Đen cả. Vì thế, thỉnh thoảng khi đến khu vực này, Khải Tát sẽ chạy đến rìa Đầm Lầy Đen để tìm thứ gì đó mài răng, chẳng hạn như một vài loài bọ cánh cứng kỳ lạ sống ở đây. Lâu dần thành quen, các chiến binh chịu trách nhiệm canh gác biên giới cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Vốn dĩ động vật rất nhạy cảm với nguy hiểm, nên Caesar đương nhiên cũng biết Đầm Lầy Đen rất đáng sợ, vì vậy nó cũng chỉ lượn lờ ở khu vực rìa đầm lầy mà thôi.
Không biết lại tìm được thứ gì, Caesar tha một thứ gì đó chạy tới, rồi nhả ra một cục đen sì trước mặt Thiệu Huyền.
Thứ mà Caesar tha về là một con bọ mà Thiệu Huyền chưa từng thấy bao giờ. Khác với con bọ cánh cứng lần trước, con bọ lần này trông mềm hơn, to bằng lòng bàn tay của Thiệu Huyền, có hình bầu dục dẹt và mọc rất nhiều chiếc chân thon dài, toàn thân nó có một màu đen kịt y như Đầm Lầy Đen.
Lúc nãy khi bị Caesar ngậm trong miệng, nó còn dùng chân của nó để chích vào mũi Caesar.
Mấy lần trước Caesar cũng từng tha bọ về, có lẽ nó tha về chỉ để chơi đùa. Suy cho cùng, ở nơi bộ lạc sinh sống cũng không có nhiều sinh vật có thể khiến Caesar hứng thú, còn chuyện bắt thỏ thì càng đừng mong. Thân là một con sói mà từ nhỏ đến lớn toàn phải chơi với côn trùng, kể ra cũng thật đáng thương.
Ngay khi Caesar cố gắng ngoạm lại con bọ đang định bỏ trốn, Thiệu Huyền phát hiện con bọ đó phun ra từ miệng một đống bong bóng màu đen, bao bọc lấy toàn thân nó. Caesar có vẻ rất ghét những cái bong bóng đen này, nên vừa lỏng miệng ra đã quăng con bọ đi.
Những cái bong bóng đen tụ lại với nhau, cuối cùng tạo thành một quả cầu to bằng quả bóng đá, bao bọc con bọ ở chính giữa. Caesar chỉ đi vòng quanh quả cầu được tạo thành từ bong bóng đen đó chứ không hề hạ miệng, rõ ràng nó rất ghét những bong bóng này, có lẽ là do mùi vị không dễ chịu.
Khoảng
15 phút sau, Caesar đành bỏ cuộc với con bọ đang trốn trong quả cầu đen, quay lại bãi đá vụn để tiếp tục tìm trùng đá.
Thế nhưng, Thiệu Huyền lại có chút hứng thú với con bọ này. Cậu rút con dao đá của mình ra, chọc chọc vào khối bong bóng đó, và phát hiện ra đám bong bóng đen vốn mềm nhũn ban nãy giờ đã trở nên cứng và giòn. Dưới cú chọc mạnh của Thiệu Huyền, "quả bóng" màu đen vỡ ra làm đôi, còn con bọ trốn bên trong thì hoảng hốt bò ra, chạy về phía Đầm Lầy Đen. Trông nó lúc này so với trước đó thì cơ thể đã teo tóp lại hơn một nửa, trông khô quắt.
Không đuổi theo con bọ, Thiệu Huyền ngồi xổm xuống, cẩn thận quan sát "quả cầu" đã vỡ làm đôi.
Cậu dùng dao đá thử khều lên, phát hiện hai nửa quả cầu màu đen này đều rất nhẹ, gần như không cảm nhận được chút trọng lượng nào, phải dùng chút sức trên tay mới có thể bóp nát được.
Sau khi nghiên cứu và nghiền nát một nửa quả cầu, ánh mắt cậu dời sang nửa quả cầu màu đen còn lại. Suy nghĩ một lúc, cậu gọi Caesar quay lại, rồi mang theo nửa quả cầu này đi về phía bờ sông.
Người trong bộ lạc dù có ra đến bờ sông cũng chỉ dám hoạt động một cách cẩn trọng ở khu vực bãi cạn, vì nơi đó tương đối an toàn.
Thiệu Huyền đương nhiên sẽ không dại dột xuống nước tìm chết, ai mà biết được dưới nước có sinh vật kỳ quái nào chứ? Cậu chỉ muốn thử xem liệu nửa quả cầu này có thực sự giống như những gì cậu đang nghĩ hay không.
Cậu tháo sợi dây cỏ buộc ở hông ra, một đầu buộc vào nửa quả cầu đen, đầu còn lại thì Thiệu Huyền tự mình cầm lấy, sau đó ném nửa quả cầu đã buộc dây xuống nước.
Quả nhiên, đúng như Thiệu Huyền đã nghĩ, nửa quả cầu màu đen ấy nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Thứ này… có thể dùng để câu cá.