Chương 15: Caesar thơm ngon

Trong hang, tính cả Thiệu Huyền là có tổng cộng hai mươi bảy đứa trẻ, mà đứa nào đứa nấy cũng đều vô cùng hung hãn. Với tay chân nhỏ bé như hiện tại, cậu làm sao mà quản nổi bọn chúng đây?

Vốn dĩ, trong hang có rất nhiều đứa trẻ muốn thay thế vị trí của Khố, cốt là để có thể nhận được nhiều thức ăn hơn. Chính vì vậy, việc một đứa nhỏ hơn hẳn như Thiệu Huyền lại đứng ra tiếp quản công việc này, rõ ràng sẽ vấp phải sự bất mãn của những đứa trẻ khác. Mà một khi đã bất mãn, thì chắc chắn sẽ dẫn đến tranh đấu.

Tóm lại trong hai chữ: Rắc rối.

Người đàn ông trung niên phụ trách vận chuyển thức ăn đến hang tên là Cách. Ông ta không cường tráng như Mạch, hơn nữa còn bị mất một cánh tay trong một lần đi săn. Chính vì vậy, bây giờ ông không thể ra ngoài săn bắn được nữa, đành phải rút khỏi đội săn và chuyển sang phụ trách vận chuyển thức ăn mỗi ngày.

Thiệu Huyền đã đến hỏi nguyên do, nhưng cũng chẳng hỏi ra được gì.

Sau khi phân phát thức ăn xong, Cách liền một tay vác chiếc chum đá rỗng không rời đi. Dù cho bây giờ đã mất một cánh tay, nhưng sức lực vốn có của ông vẫn còn đó, nên việc vác chum đá bằng một tay hoàn toàn không thành vấn đề.

Khi Cách vừa đi khỏi, Khố liền vào trong hang để thông báo quyết định mới và người sẽ kế nhiệm công việc của mình.

"Kể từ ngày mai, A Huyền sẽ chịu trách nhiệm phân phát thức ăn!"

Sau khi ăn xong, bầu không khí trong hang vốn đã yên bình trở lại, không còn cảnh tranh giành nảy lửa như lúc nãy. Thế nhưng, chỉ vì một câu nói này của Khố mà không khí lại trở nên căng thẳng. Lũ trẻ trong hang không la hét hay phàn nàn gì, bởi chúng không biết phải lý luận ra sao, chỉ là sắc mặt đứa nào cũng không được tốt cho lắm.

Khố không ở lại lâu, cũng không giải thích gì thêm, chỉ nhanh chóng thu dọn chăn đệm rồi rời đi. Cậu ta đã lớn tuổi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau khi mùa đông lạnh giá này kết thúc, cậu ta sẽ thức tỉnh được sức mạnh đồ đằng. Điều đó cũng có nghĩa là, một khi bước chân ra đi lần này, có lẽ cậu ta sẽ không bao giờ quay trở lại hang động này nữa.

Khố rời đi một cách nhẹ nhõm, còn Thiệu Huyền thì lòng trĩu nặng.

Cậu nhìn sắc trời, nếu đối chiếu với thời gian ở kiếp trước, thì bây giờ cũng chỉ khoảng ba giờ chiều, vẫn còn một lúc nữa mặt trời mới lặn.

Thiệu Huyền dắt theo Khải Tát (Caesar), một lần nữa đi đến bãi đá vụn, rồi ngồi xuống đất suy nghĩ xem tiếp theo nên làm thế nào.

Vốn dĩ cậu chỉ định cứ thế này mà sống một cuộc đời bình thường, kéo dài thêm hai ba năm nữa, đợi đến tuổi thức tỉnh sức mạnh đồ đằng. Cho dù tư chất không tốt, thức tỉnh muộn hơn, thì nhiều nhất cũng chỉ đến tuổi của Khố là tự nhiên sẽ thức tỉnh. Đến lúc đó, cậu sẽ ra ngoài xây một căn nhà của riêng mình, gia nhập đội săn bắn để mưu sinh. Nhưng xem ra bây giờ, cuộc sống bình yên đó cũng chẳng còn nữa rồi. Vừa nãy, lúc cậu rời khỏi hang, đã có mấy đứa trẻ nhìn cậu và cả Khải Tát bên cạnh bằng ánh mắt không mấy thiện chí.

"Mày nói xem, liệu nửa đêm chúng nó có mò dậy rồi bắt mày ăn thịt không?" Thiệu Huyền vừa nhìn Khải Tát đang đi qua đi lại trên bãi đá vụn vừa nói.

Trước đây có Khố trấn giữ, đám nhóc con kia không dám làm gì thật. Nhưng một khi Khố đã đi, tình hình sẽ khó mà nói trước được. Lũ trẻ trong hang này vốn hung hãn hơn những đứa trẻ khác trong bộ lạc, chúng nó không suy nghĩ nhiều đâu. Nếu thật sự đói quá, bất chấp cả tấm thẻ bài mà Vu đã ban, chúng liều mạng hợp sức lại bắt Khải Tát đi nướng thì phải làm sao? Một mình Thiệu Huyền không thể nào địch lại hơn hai mươi người trong hang được.

Khải Tát dường như không hề nhận ra khó khăn sắp ập đến. Sau khi không tìm thấy con trùng đá nào ở bãi đá vụn, nó lại bắt đầu muốn chạy về phía đầm lầy đen.

Gần ngọn núi nơi bộ lạc sinh sống có hai khu vực cấm địa. Một là khu đầm lầy đen rộng lớn, người ta rất dễ bị lún vào, mà một khi đã lún xuống thì cơ bản chỉ có con đường chết. Nơi còn lại chính là con sông lớn không thấy bờ bên kia ở phía trước núi. Dưới sông có thủy thú, tương truyền rằng thời kỳ đầu, trong bộ lạc có mấy chiến binh thực lực mạnh mẽ đã xuống sông bắt cá, nhưng rồi không bao giờ quay trở lên được nữa. Vì có quá nhiều mối nguy hiểm không thể lường trước, cuối cùng các trưởng lão trong bộ lạc đã quyết định không cho phép bất kỳ ai xuống nước.

Ps: Bé cún Khải Tát sốp đổi sang tên tiếng Anh là Caesar cho hay nhé.