Nằm sõng soài bên cạnh, Tái quệt mặt, không thèm để ý đến khuôn mặt sưng vù và máu đang chảy ra từ mũi, ánh mắt căm hận nhìn Thiệu Huyền đang lựa đồ. Từ góc độ của cậu ta lúc này, không thể nhìn rõ Thiệu Huyền rốt cuộc đã nhặt những gì, nhưng chắc chắn đó đều là đá tốt, ít nhất cũng đổi được mấy ngày thức ăn.
Thiệu Huyền có thể cảm nhận được ánh mắt của Tái và Chiếm, nhưng cậu đã quen với việc này rồi. Sau khi lựa được một ít, cậu nhìn sắc trời, đã quá giờ Ngọ, nên về thôi. Thu hoạch hôm nay đã đủ rồi, mặc dù ở đây vẫn còn một vài phiến đá mà cậu thấy khá tốt, nhưng Thiệu Huyền người nhỏ sức yếu, nhặt quá nhiều chưa chắc đã là chuyện tốt, vì không giữ được.
Sức lực bây giờ vẫn chưa đủ, đợi sau này, đợi sau khi cái gọi là sức mạnh đồ đằng thức tỉnh...
Gọi Khải Tát trở lại, sau khi xác nhận đứa trẻ tên Dã bị Khải Tát kéo đi vẫn an toàn, Thiệu Huyền liền dùng da thú bọc những phiến đá lại rồi rời đi.
Khi Dã, đứa trẻ bị Khải Tát kéo ra khỏi "chiến trường", loạng choạng quay lại, thì cảnh tượng đập vào mắt cậu ta là Tái đang nằm trên đất, mặt đầy máu, nghiến răng nghiến lợi, còn Chiếm thì co rúm lại bên cạnh.
Tái sau khi đã lấy lại hơi liền ra lệnh cho Dã và Chiếm mau đi xem còn nhặt được phiến đá nào tốt hơn để đổi đồ không. Cùng lúc đó, miệng cậu ta vẫn không ngừng chửi bới, la lối rằng lần sau nhất định sẽ đánh trả, còn cướp hết đồ của Thiệu Huyền.
Thế nhưng, cả ba đứa chúng nó đều không biết rằng, ở một nơi không xa, có mấy chiến sĩ đã chứng kiến toàn bộ sự việc vừa rồi, chỉ là sau khi Thiệu Huyền rời đi, những chiến sĩ này cũng lần lượt bỏ đi.
"Thằng nhóc vừa nãy là ai thế?" mMột chiến sĩ trẻ tuổi tò mò hỏi người bên cạnh.
"Cậu nói đứa dắt theo sói ấy à? Hình như tên là Huyền, ở trong hang dưới chân núi. Còn con sói kia là của Vu, cậu đừng có mà mơ tưởng!" Một chiến sĩ lớn tuổi hơn cảnh báo. Anh ta không biết Vu làm vậy có thâm ý gì, anh ta cũng không tìm hiểu sâu, chỉ cần biết đồ của Vu thì không được cướp là đủ. Còn về thằng nhóc tên Huyền kia, trong mắt anh ta, chẳng qua chỉ là một đứa nhóc nuôi sói giúp Vu mà thôi.
Chiến sĩ trẻ tuổi gãi mái tóc rối bù đầy vụn đá của mình: "Tôi nào dám cướp đồ của Vu, hê hê, tôi chỉ thấy thằng nhóc đó khá thú vị, sau này khi nó thức tỉnh năng lực chắc chắn cũng không tồi, có thể tuyển vào đội săn của chúng ta."
"Nói mấy chuyện này còn sớm quá, ít nhất cũng phải đợi thêm hai ba năm nữa. Tôi thấy mấy đứa trẻ ở sườn núi bên các cậu cũng khá đấy, còn những đứa trẻ xuất thân từ hang động thì..." Người chiến sĩ lớn tuổi lắc đầu, tuy không nói hết câu nhưng ý tứ thì ai cũng hiểu.
Sự phân bố của bộ lạc đại khái được chia làm ba tầng, về cơ bản, chiến sĩ càng mạnh thì càng sống ở nơi cao hơn, gần đỉnh núi. Đỉnh núi cũng chính là trung tâm của toàn bộ lạc. Nghe nói lò sưởi của bộ lạc nằm ngay trên đỉnh núi, nơi lạnh lẽo nhất của cả ngọn núi.
Trong mắt nhiều chiến sĩ, những đứa trẻ xuất thân từ hang động thường thức tỉnh muộn hơn và tư chất cũng kém hơn những đứa trẻ sống ở chân núi. Cho dù những đứa trẻ đó đến tuổi, thức tỉnh được sức mạnh đồ đằng và có thể ra ngoài đi săn, họ cũng không muốn cho chúng vào đội săn của mình. Đội đi săn rất coi trọng việc hợp tác đồng đội, bất kỳ một mắt xích yếu nào cũng có thể mang đến những hậu quả thảm khốc không lường trước được.
Thiệu Huyền trên đường trở về không hề biết cuộc nói chuyện của các chiến sĩ, cũng không biết họ nghĩ gì về mình. Tuy nhiên, cậu đã sớm đoán được có người ở xung quanh, bởi cậu từng nghe không ít chuyện nên cũng suy ra được vài điều.
Những chiến sĩ trong núi tuy lúc huấn luyện không để ý đến xung quanh, nhưng khi nghỉ ngơi thì lại rất nhạy bén với động tĩnh bên ngoài. Động tĩnh bên này chắc chắn sẽ thu hút vài chiến sĩ đến xem. Có lẽ ngay từ lúc Dã gân cổ lên kêu cứu đã có không ít chiến sĩ ở quanh đó rồi, chỉ là những chiến sĩ đó sẽ không dễ dàng ra tay mà thôi.
Và Thiệu Huyền cũng biết, chỉ cần không gây chuyện quá nghiêm trọng, những chiến sĩ đó sẽ chỉ đứng xem chứ không can thiệp. Giống như vừa rồi, cú nện gậy xuống đất của Thiệu Huyền, với sức mạnh đó, nếu mà đập trúng chỗ hiểm nào đó, Tái và Chiếm có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng, và khi đó các chiến sĩ chắc chắn sẽ ra tay, ấn tượng của họ về Thiệu Huyền cũng sẽ xấu đi một bậc. Điều này hoàn toàn bất lợi cho việc sinh tồn của Thiệu Huyền trong bộ lạc sau này. Vì vậy, cú nện gậy đó chẳng qua chỉ là một lời cảnh cáo và dằn mặt của Thiệu Huyền dành cho Tái và Chiếm mà thôi.
Thiệu Huyền trở về, thu hoạch đầy túi. Những chiến sĩ đi tuần tra và cả những người lính gác ở rìa khu dân cư, khi thấy chiếc túi da thú căng phồng của cậu thì cũng chỉ hỏi qua loa vài câu, chứ không hề có ý định cướp đoạt thành quả ngày hôm nay. Vả lại, chút đồ ít ỏi này của Thiệu Huyền, bọn họ cũng chưa chắc đã để vào mắt.
Quay trở lại bãi đất đá vụn nơi cậu luyện quyền buổi sáng, Thiệu Huyền lựa ra hai hòn từ đống đá nhặt được hôm nay, rồi đem số còn lại đi chôn giấu. Bây giờ cậu không có thời gian để xử lý đống đá này, mà mang về hang lại càng không thể. Trong hang đó là cả một bầy “sói con”, một bầy “sói con” hễ thấy đồ là cướp, thấy thịt là cắn. Chính vì vậy, Thiệu Huyền không bao giờ cất giấu thức ăn hay những thứ dùng để đổi lấy thức ăn trong hang.
Giấu đồ xong, Thiệu Huyền ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi. Leo núi rồi lại đánh nhau đã tiêu tốn không ít sức lực của cậu.
Thiệu Huyền nhìn dãy núi trập trùng trải dài phía xa, rồi lại ngoảnh đầu nhìn lại khu sinh sống của bộ lạc, nhìn những ngôi nhà nằm ở khu vực dưới cùng, gần chân núi. Cậu cúi đầu nhìn xuống nắm đấm vẫn còn vương vết máu đã khô. Mới nửa năm thôi, mà mình đã biến thành một kẻ man rợ giống như những người bản địa ở đây. Áp lực sinh tồn quả nhiên có thể thúc đẩy quá trình đồng hóa này.
Cái thời đại văn minh ấy trông như thế nào nhỉ? Thiệu Huyền đã từng mơ thấy vài lần trong đêm, thế nhưng những hình ảnh đó lại ngày một trở nên mơ hồ, dù rõ ràng là chưa đầy một năm trôi qua.