Chương 11: Một chọi ba

Đương nhiên, Thiệu Huyền cũng không có ý định để Khải Tát thực sự ra đòn đoạt mạng, bởi vì bộ lạc không cho phép điều đó. Thế nhưng, bảo cậu nhường đi thứ đã vào tay mình, Thiệu Huyền tuyệt đối không làm. Huống hồ, kẻ đến lại là ba tên nhóc đáng ghét này thì lại càng không có chuyện đó.

Trong lúc Thiệu Huyền đang cân nhắc xem lát nữa nên dùng tay không hay là ném đá, thì ba người đang đi lên núi lại hoàn toàn không phát hiện ra Thiệu Huyền đang mai phục. Sự chú ý của chúng chủ yếu đặt ở những nơi khác, đề phòng đá bay tới. Chúng làm sao biết được con đường lên núi an toàn nhất bây giờ là con đường nào, nên chỉ có thể dựa vào những âm thanh nghe được để phán đoán đại khái, rồi tránh những nơi phát ra tiếng động ầm ầm.

"Chiếm, có thật là ở đây không?" Tái đi tuốt ở đàng trước, vừa né một tảng đá rơi xuống từ phía trên, vừa tức giận nhìn về phía kẻ đang trốn sau lưng mình, lông mày gần như dựng đứng cả lên.

Đứa trẻ nhát gan tên Chiếm kia rụt cổ lại, nói: "Chắc chắn là ở đây. Hôm nay ba tôi phụ trách tuần tra, ông ấy thấy Mạch từ đây xuống núi. Chắc là sắp đến nơi rồi. Mạch là chiến sĩ trung cấp đó, đồ ông ấy để lại chắc chắn có không ít hàng tốt đâu."

Tái "hừ" một tiếng, đá văng tảng đá rơi xuống bên chân, rồi tiếp tục đi về phía trước.

Nhìn thấy ba người bọn Tái ngày càng đến gần, Thiệu Huyền nín thở, chờ đợi thời cơ tốt nhất.

Vì đã phối hợp nhiều lần, nên Thiệu Huyền cũng không cần nói nhiều. Sau khi nhắm chuẩn thời cơ và ra hiệu cho Khải Tát, cậu liền lao vυ"t về phía Tái như một mũi tên. Nắm đấm tay phải siết chặt, nhắm thẳng vào mặt Tái mà đấm tới.

Phản ứng của Tái cũng không chậm. Trong ba người, năng lực của cậu ta là cao nhất. Bị Thiệu Huyền đột kích bất ngờ, cậu ta không kịp né hoàn toàn, chỉ kịp nghiêng người đi một chút để mũi không bị trúng đòn, nhưng khuôn mặt thì lại chịu trận. Chưa kịp có phản ứng gì, cằm cậu ta lại tiếp tục hứng thêm một cú đấm trời giáng. Loạt tấn công liên tiếp này khiến Tái có cảm giác choáng váng trong giây lát, cơ thể ngã ngửa ra sau.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Chỉ trong khoảnh khắc, những cú đấm của Thiệu Huyền đã liên tiếp giáng xuống, hết cú này đến cú khác nện vào mặt Tái.

Cuối cùng, Thiệu Huyền vẫn không chọn dùng đá để ném.

Dù chỉ là tay không, nhưng những cú đấm liên tiếp, chắc nịch này cũng chẳng dễ chịu chút nào.

Thể chất của người trong bộ lạc Viêm Giác rất mạnh mẽ. Ngay cả những đứa trẻ chưa thức tỉnh sức mạnh đồ đằng cũng vượt xa đại đa số những người mà Thiệu Huyền từng thấy ở kiếp trước. Thiệu Huyền muốn giải quyết nhanh gọn, nên lực đấm cũng không hề nương tay.

Bên kia, cùng lúc Thiệu Huyền lao về phía Tái, Khải Tát cũng đã vồ lấy Dã. Giống như những gì Thiệu Huyền đã huấn luyện trước đó, nó không trực tiếp cắn vào da thịt của Dã, mà cắn thẳng vào tấm da thú Dã đang mặc và sợi dây cỏ buộc ở eo. Nó cắn chặt không buông, rồi kéo thẳng Dã về hướng khác. Mặc dù Khải Tát bây giờ vẫn còn nhỏ, nhưng nó đã có thể dễ dàng kéo lê một đứa trẻ mười tuổi. Nó không để cho Dã có cơ hội gây phiền phức cho Thiệu Huyền, cũng không cho Dã có cơ hội đứng dậy.

Còn người thứ ba – Chiếm, nó là đứa nhát gan nhất trong ba người, cả về độ liều lĩnh lẫn sức mạnh đều không bằng hai đứa kia, nên Thiệu Huyền để nó lại giải quyết sau cùng.

Khi Thiệu Huyền đột ngột lao ra tấn công Tái, cả Chiếm và Dã đều kinh ngạc. Dã còn chưa kịp đến giúp Tái thì Khải Tát đã vồ tới. Nhìn thấy những chiếc răng nanh sắc nhọn ở ngay trước mắt, cả hai đứa trẻ Chiếm và Dã suýt nữa thì tè ra quần, đặc biệt là Dã, bị Khải Tát kéo đi một cách thô bạo, cậu ta gào lên kêu cứu.

Chiếm đứng tại chỗ một lúc sau mới hoàn hồn, rồi cầm cây gậy gỗ vung về phía Thiệu Huyền.

Thiệu Huyền một bên vẫn đang đấm túi bụi vào mặt Tái, một bên cũng để ý đến phản ứng của Chiếm. Cậu nghiêng đầu né cây gậy gỗ vung tới, tấm lưng hứng trọn cú đánh đau rát như lửa đốt. Cậu không lập tức né tránh cây gậy của Chiếm, mà chỉ tăng tốc những cú đấm vào mặt Tái.

Tái lớn hơn Thiệu Huyền hai tuổi, thể trạng cũng khỏe hơn Thiệu Huyền hiện tại, nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ chưa thức tỉnh sức mạnh đồ đằng. Dưới những đòn tấn công như mưa bão của Thiệu Huyền, cậu ta nhanh chóng mất đi sức chiến đấu.

Thiệu Huyền thở hổn hển. Nếu không thể đánh nhanh thắng nhanh, người thua sẽ là cậu. Nửa năm qua, cậu đã nếm đủ mùi thiệt thòi vì do dự rồi.

Giải quyết xong phiền phức lớn nhất, Thiệu Huyền lăn một vòng né cây gậy gỗ đang vung tới, rồi nhìn về phía Chiếm. Vẻ hung hãn lúc đánh Tái vẫn còn đó, khiến ánh mắt của Thiệu Huyền cũng tràn đầy vẻ tàn nhẫn. Điều này làm cho Chiếm vốn đã nhát gan, tay cầm gậy cũng run lên mấy cái.