Chương 10: Đối thủ cũ

Cậu không biết làm thế nào để nhanh chóng phân biệt chất lượng đá, kinh nghiệm tiếp xúc với các loại đá còn hạn chế, không giống như những chiến binh dày dạn kinh nghiệm chỉ cần liếc mắt hay sờ qua là có thể phân biệt được phẩm cấp của đá. Vì vậy, Thiệu Huyền đành dùng một cách khá ngốc nghếch. Trước tiên, cậu xem những phiến đá nào có hình dạng đẹp, phù hợp để gia công, sau đó, cậu dùng con dao đá mang theo bên mình để chém và rạch thử, rồi xem xét độ sâu của vết hằn trên phiến đá. Thông thường mà nói, vết hằn càng nông thì phẩm cấp của đá càng cao.

Thiệu Huyền vung dao chém vào cạnh của tảng đá. Sau một tiếng "choang" giòn tan, chỗ vừa bị chém trên tảng đá chỉ để lại một vết hằn nông. Thấy vậy, Thiệu Huyền mừng thầm trong bụng, bởi vì thứ này có thể gia công thành mũi tên, đầu thương các loại. Còn việc mài giũa cụ thể thành hình thù gì thì đó là chuyện của thạch khí sư, Thiệu Huyền chỉ cần mang nó đi đổi lấy thức ăn từ họ là được.

Cất tảng đá vào chiếc túi da thú thô sơ thủng mấy lỗ mà cậu luôn mang theo bên mình, Thiệu Huyền định bụng sẽ tiếp tục tìm kiếm, nào ngờ Khải Tát ở bên cạnh lại phát hiện ra điều bất thường.

Thiệu Huyền cẩn thận di chuyển đến chỗ Khải Tát, rồi nhìn theo hướng mà nó ra hiệu. Phía đó có ba đứa trẻ đang đi tới, chúng khoảng mười tuổi, trông cao hơn và khỏe hơn Thiệu Huyền bây giờ một chút.

Toàn là người quen cũ cả, cũng là những đối thủ không đội trời chung của Thiệu Huyền, chính là ba thằng ranh con chết tiệt chuyên đi cướp đồ của cậu.

Ba đứa đó không phải là người trong "Động Hài Nhi", chúng đều thuộc về những gia đình khác nhau và sống ở khu vực gần chân núi. Ngày thường chúng hay chơi chung với nhau, và cuộc chiến giữa chúng với Thiệu Huyền đã bắt đầu chỉ vài ngày sau khi cậu tỉnh lại ở thế giới này. Ban đầu, tâm lý của Thiệu Huyền vẫn chưa thay đổi kịp, cậu vẫn luôn vô thức áp đặt suy nghĩ của kiếp trước vào thế giới này, cho nên dù có ra tay cũng sẽ nương nhẹ rất nhiều. Nhưng kết quả của mấy lần nương tay và thương hại đó là Thiệu Huyền không chỉ mất hết chỗ thịt khô mà cậu đã vất vả đổi được trong mấy ngày, mà còn bị ba thằng ranh con này đánh cho sưng vù như đầu heo.

Sau này, Thiệu Huyền mới dần dần thông suốt. Giống như ngày đầu tiên tỉnh lại và nhìn thấy những đứa trẻ trong hang núi với ánh mắt như loài sói tranh giành thức ăn, thái độ và tâm thế của Thiệu Huyền đối với chúng cũng đã thay đổi.

Trong khoảng thời gian dưỡng thương, Thiệu Huyền đã suy ngẫm rất sâu sắc. Kể từ đó, mỗi khi giao đấu với chúng, cậu không còn nương tay nữa. Quy tắc của bộ lạc là không được gϊếŧ hại hay làm tàn phế người cùng bộ lạc, nhưng chỉ cần không đánh chết hay đánh cho tàn phế thì cũng chẳng ai nói nhiều lời. Những người sống ở khu vực gần chân núi đã sớm quen với quy tắc man rợ này rồi.

Thiệu Huyền không biết người trong bộ lạc này rốt cuộc thuộc chủng tộc đặc biệt nào, tuy trông không khác gì người ở kiếp trước, nhưng khả năng hồi phục của họ lại cực kỳ mạnh mẽ. Dù bị đánh cho tơi tả, chỉ cần nghỉ ngơi hai ba ngày là đã có thể đi lại được, rồi một hai tháng sau lại khỏe như vâm. Đây cũng là lý do vì sao người trong bộ lạc không hề can thiệp vào những cuộc tranh đấu ở mức độ này, bởi vì trong mắt họ, đó chẳng qua chỉ là chuyện vặt vãnh, còn không quan trọng bằng việc chuẩn bị thức ăn.

Còn về ba đứa trẻ kia, Thiệu Huyền không cao bằng, cũng chẳng khỏe bằng chúng, đồ ăn hàng ngày cũng không nhiều bằng người ta, thì lấy gì mà đấu lại? Muốn lấy ít địch nhiều thì phải có chiến thuật và phải đủ tàn nhẫn.

Thiệu Huyền ấn đầu Khải Tát xuống thấp hơn một chút. Thấy nó vẫn đang nhe răng gầm gừ với ba đứa trẻ đang tiến lại gần, Thiệu Huyền bèn bóp miệng nó lại: "Chờ một chút đã!"

Nhìn quanh một lượt, Thiệu Huyền chọn một chỗ kín đáo để giấu chiếc túi da thú đựng những viên đá vừa chọn lúc nãy, sau đó lặng lẽ di chuyển ra sau một vách đá và nói với Khải Tát: "Lát nữa mày xử lý thằng "Dã", biết thằng "Dã" không?"

Có chiến binh từng nói, rất nhiều dã thú sống sâu trong rừng rất thông minh, còn những con không thông minh thì lại càng khó đối phó hơn. Khải Tát thuộc vào loài tương đối thông minh. Hơn nữa, đây cũng không phải lần đầu tiên họ phối hợp với nhau. Mà nói cho cùng, dù Khải Tát không phân biệt được thì cũng chẳng sao, xử lý đứa nào cũng được. Bản thân Thiệu Huyền đã nhắm chắc tên cầm đầu là "Tái", thằng khốn nạn số một, chỉ cần giải quyết được nó thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều.

Khải Tát hạ thấp người, yên lặng ẩn mình sau tảng đá lớn, điều này có nghĩa là nó đã hiểu ý của Thiệu Huyền.

Lặng lẽ tiếp cận, ra đòn chớp nhoáng, dốc toàn lực vào một đòn chí mạng, đó dường như là bản năng của động vật hoang dã. Trong việc săn mồi, chúng luôn có thể khơi dậy bản năng tiềm ẩn này, ngay cả khi đó là một con sói được nuôi như chó từ nhỏ.