Chương 1

Thiệu Huyền ngồi trên chiếc xe khách đã được sửa lại, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có những dãy núi trập trùng trải dài. Tiết Hạ chí vừa qua, khắp các ngọn núi được bao phủ bởi một màu xanh tràn đầy sức sống. Đã quen sống ở thành phố lâu ngày, nên khi được chiêm ngưỡng khung cảnh thế này, tâm trạng vốn đang u ám vì công việc không thuận lợi của Thiệu Huyền cũng khá lên nhiều.

Vốn dĩ, Thiệu Huyền định rủ mấy người bạn đi chơi xa một chuyến cho khuây khoả, nhưng không ngờ giữa đường lại gặp Thạch Kỳ, một người vừa là đồng hương vừa là bạn học cũ của anh, hiện đang theo ngành khảo cổ. Thế là anh bị cậu bạn này lôi đi tham gia một chuyến khảo cổ cùng.

Được biết, chuyến đi lần này là đến một thôn làng nhỏ khá hẻo lánh. Nghe nói ở đó người ta đã phát hiện ra các di vật từ thời kỳ Đồ Đá. Trước đó đã có một đoàn đi rồi, và đây là đoàn thứ hai.

Trên xe, Thiệu Huyền cứ thế lắng nghe cậu bạn học cũ thao thao bất tuyệt, từ hộp sọ của người nguyên thủy, đến các công cụ bằng đá, rồi lại tới những bức tranh trên vách đá. Cậu ta còn lấy ra mấy tấm ảnh để giải thích cặn kẽ. Dân nghiên cứu là thế, một khi đã cứ đâm đầu vào rồi thì khó mà dứt ra được. Tuy Thiệu Huyền chẳng hiểu gì, nhưng vẫn nể mặt bạn mà ngồi nghe.

Trên giấy là những bức tranh trên đá được phát hiện trong các cuộc nghiên cứu khảo cổ trước đây. Thiệu Huyền liếc nhìn qua, cảm thấy chúng còn chẳng đẹp bằng tranh của mấy đứa cháu học mẫu giáo nhà mình.

Nét vẽ của những bức tranh đó khá đơn giản, chỉ có thể nhìn ra đại khái là một vài người đang cầm công cụ đi săn, cùng với hình vẽ của các loài động vật khác nhau. Còn lại một số hình thì quả thực không biết là đang vẽ cái gì.

"Đây là vẽ con cừu à? Nhưng mà con cừu này vẽ to quá rồi đấy." Thiệu Huyền chỉ vào một tấm hình và nói.

Bức hình đó vẽ một con cừu với cặp sừng cong vừa dài vừa to. Bên cạnh có một người đang cầm cung tên, nhưng tỷ lệ trông có vẻ không bình thường cho lắm, bởi đầu của người đó chỉ cao đến lưng con cừu. Mấy bức hình sau cũng tương tự, một con thỏ lại có kích thước tương đương với một con sư tử, còn bức vẽ người cưỡi ngựa ở bên trái kia thì đuôi ngựa lại bị vẽ ngắn cũn.

Đương nhiên, không phải bức tranh nào cũng có tỷ lệ như vậy. Những bức tranh trên đá được phát hiện ở các tỉnh thành và khu vực khác nhau, thuộc những thời kỳ khác nhau thì cũng có phong cách khác nhau. Ở những trang sau, có một vài bức có tỷ lệ gần với thực tế hơn, thậm chí trên tranh còn có thể thấy một nhóm người đang dắt chó đi săn.