Mùi pheromone lơ lửng bên người cô, độ ngọt được khống chế vừa đủ, không quá nồng gắt gây áp lực, cũng không nhạt đến mức mất dấu, giống như vị “bán đường” vừa miệng, hợp với mọi khẩu vị.
Yết hầu của Long Thiên Dã khẽ trượt lên xuống.
Anh biết lý do cô đưa ra chẳng đứng vững, anh biết cô đang cố gắng lấy lòng và gây cảm thương. Anh biết rõ bản thân đáng lẽ phải thẳng thừng từ chối, tiện thể mỉa mai cô vài câu.
Tất cả anh đều biết, nhưng lời nói cứ mãi kẹt lại nơi cổ họng, không chịu bật ra.
Anh nhớ tới việc bác sĩ nhà giam nói chỉ còn một ống dinh dưỡng, Kiều Hàn đã nhường cho hắn. Anh không thể phủ nhận rằng mình thích mùi pheromone của cô, cũng thích nghe cô nói từ “ngoan”. Anh biết trong nhà giam này, trong ngoài đều rối ren, cô chắc chắn không dễ gì xoay sở. Anh không phải thương hại, chỉ là nghĩ đến bản thân mình từng bị người khác chèn ép như thế.
Long Thiên Dã hít sâu một hơi, rồi chậm rãi thở ra.
“Cô không thể đổi sang hình phạt khác sao?”
Thấy anh đã bắt đầu mềm giọng, Kiều Hàn lập tức tiến thêm một bước.
Bước một - đổ trách nhiệm.
“Là phó giám ngục đề xuất hình phạt này. Trước đây tôi là beta, không biết hình phạt đó với alpha lại nghiêm trọng như vậy. Công việc đó nhìn thì nhẹ nhàng, không tốn sức, tôi cứ tưởng chỉ là hình phạt bình thường thôi.”
Bước hai — tâng bốc.
“Long Thiên Dã, tuy người ta nói anh là kẻ máu lạnh, nhưng tôi biết anh không phải vậy. Thật sự máu lạnh thì ngay từ đầu đã không đánh nhau vì con hải âu, chỉ đứng nhìn thờ ơ thôi. Anh bảo tôi gϊếŧ nó, là vì không muốn bị uy hϊếp, là đang tự bảo vệ mình. Mà tự bảo vệ là bản năng, ai mà chẳng có bản năng ấy? Tôi quen anh chưa lâu, không dám nói là hiểu anh, nhưng tôi tin vào phán đoán của mình.”
Bước ba — lùi một để tiến ba.
“Thật ra bị coi thường cũng chẳng phải chuyện gì ghê gớm. Nhà tôi trong gia tộc vốn là chi nhánh nhỏ, trước khi trở thành alpha, tôi thường bị bắt nạt, bị khinh miệt, bị gây khó dễ. Ở đây có lẽ sẽ còn khó khăn hơn, nhưng vì ba và anh trai, tôi nhất định sẽ chịu đựng được.”
Kiều Hàn tự cổ vũ cho mình, chỉ là, nắm tay nhỏ khẽ run lên vì sợ, hoàn toàn không giống như vẻ kiên định trong lời nói.
Long Thiên Dã vuốt mái tóc húi cua, đôi lông mày kiếm chau lại.
“Cái việc quái quỷ đó phải làm bao lâu?” Anh hỏi, giọng đầy bực dọc.
Kiều Hàn yếu ớt giơ ba ngón tay.
“...” Long Thiên Dã nghiến răng: “Được! Lần này lão tử giúp cô một phen. Nhớ kỹ, cô nợ lão tử một ân tình lớn.”
“Tất nhiên rồi, tôi nhất định sẽ trả.”
Sáng hôm sau, Long Thiên Dã với gương mặt “ai dám nói thêm câu nào là chết”, theo Kiều Hàn bước vào bộ phận sản xuất.