Lý Hành Hi đang trên đường đến dạ tiệc từ thiện thì bị kẹt xe.
Trợ lý Tiểu Giang kiểm tra bản đồ, vội hạ tấm chắn âm xuống, quay đầu lại thông báo: "Anh Hi, phải tắc khoảng 10 phút nữa."
Ba thành viên còn lại của nhóm Land hôm nay không tham gia dạ tiệc, cách ba hàng ghế trống, hàng cuối cùng chỉ có Lý Hành Hi ngồi một mình.
Trong xe tối om, chưa bật đèn, ánh sáng từ điện thoại chiếu lên khuôn mặt anh, khó nhận ra biểu cảm.
Tiểu Giang thót tim, liều mình gọi thêm lần nữa: "Anh Hi?"
Lý Hành Hi vẫn không phản ứng, anh đang đọc tiểu thuyết.
[Sau thời gian chờ đợi dài đằng đẵng, Lý Hành Hi sinh con, là một cặp song sinh. Bé trai có một vết bớt màu dâu nhỏ sau tai, bé gái có một nốt ruồi nâu ở khóe mắt trái. Cả hai đều thừa hưởng đôi mắt màu nâu nhạt pha xanh lục từ Lý Hành Hi, sống mũi cao thẳng như cha Lục Bất Trầm...]
Lý Hành Hi nổi giận.
Viết anh sinh con đã đành, còn viết anh sinh hai đứa?
Cái tên Lục Bất Trầm hư cấu này, dựa vào cái gì mà chỉ bỏ ra chút tϊиɧ ŧяùиɠ vô giá trị lại được hai đứa con? Lại còn do Lý Hành Hi sinh ra!
Lý Hành Hi tức tối kéo thẳng xuống phần kết.
[Lý Phù Quang và Lục Tô Chỉ lớn lên 5 tuổi, Lý Phù Quang lại không giống Lý Hành Hi nữa, không thừa hưởng làn da trắng như sữa mà ngăm đen, mắt cũng không to tròn như Lý Hành Hi. Ngược lại, Lục Tô Chỉ có đôi mắt to tròn đầy linh khí.]
[Lục Bất Trầm ôm Lý Hành Hi, hôn lên môi anh: "A Hi, chúng ta sinh thêm một đứa nữa..."]
"Sinh cái đầu mẹ mày!"
Lý Hành Hi ném điện thoại đi.
Động tác không lớn, nhưng Tiểu Giang vẫn hết hồn: "Anh Hi, anh không khỏe sao?"
Lý Hành Hi: "Tức."
Tiểu Giang giật mình: "Tức gì?"
"Cái fanfiction sai bét mà cậu gửi." Lý Hành Hi khó chịu nói: "Vẫn chưa tìm ra tác giả? Viết thứ rác rưởi này, tôi sẽ kiện đến mức hắn phải hối hận vì từng chữ mà mình đã viết ra."
Tiểu Giang cười nịnh: "Tác giả ẩn danh, khó tra lắm."
"Dễ tra thì lương đã không phải 80 nghìn rồi." Lý Hành Hi lạnh giọng: "Nếu ngày mai còn không tìm ra, đổi người khác tra."
Hàm ý: Đuổi việc.
Tiểu Giang môi run run: "Dạ."
Lý Hành Hi lại hỏi: "Đã gỡ xuống hết chưa?"
Tiểu Giang lập tức đáp: "Link tải, trang đọc đều hỏng hết rồi. Anh Hi yên tâm, truyện này ế lắm, chẳng ai biết đâu, tuyệt đối không ai đọc. Em cũng chỉ xem mỗi tên thôi."
Lý Hành Hi nghe xong hài lòng: "Kéo tấm chắn lên."
Tiểu Giang vội làm theo.
Xe lại yên tĩnh, Lý Hành Hi nhắm mắt định nghỉ ngơi thì tấm chắn lại hạ xuống.
"Anh Hi nhìn bên phải đi! Đẹp không tả nổi!" Tiểu Giang chỉ ra ngoài cửa sổ.
Lý Hành Hi hơi bực, nhưng vẫn mở mắt kéo rèm.
Kẹt xe dày đặc, có gì đáng xem? Định buông rèm xuống, ánh mắt anh chợt dừng ở tấm biển quảng cáo bên kia sông.
Không hẳn là quảng cáo, mà là ảnh phim từ bộ phim đầu tay của Lý Hành Hi.
Lý Hành Hi 16 tuổi, áo trắng quần đen, đẹp như thiên thần giáng trần. Chân trần, xắn ống quần, chạy tự do trên đồng cỏ thung lũng. Cảnh quay này trở thành huyền thoại điện ảnh, đồng thời đưa địa điểm quay phim nổi tiếng toàn cầu.
Ngành du lịch địa phương nhận thấy sức ảnh hưởng từ bộ phim đạt doanh thu cao nhất năm và sức hút khổng lồ của Lý Hành Hi với du khách quốc tế, đã quyết định đầu tư lớn, treo một tấm biển quảng cáo khổng lồ trên tháp truyền hình cao 500m đối diện tòa nhà biểu tượng ở trung tâm. Ban đêm còn được thắp sáng, nhìn rõ từ bên kia sông.
Hình ảnh được sử dụng chính là cảnh quay kinh điển đó.
Và đó, là chuyện 10 năm trước. Một dấu mốc nhỏ bé chẳng đáng nhớ trong cuộc đời Lý Hành Hi.
Lý Hành Hi buông rèm xuống, đeo tai nghe vào. Tiểu Giang xu nịnh nhầm chỗ, im thin thít kéo tấm chắn âm lên.
Một tiếng sau, đúng 5 giờ chiều, xe đi thẳng vào bãi đỗ khách sạn Asia.
Lý Hành Hi là người bước thảm đỏ cuối cùng, nên vào phòng chờ nghỉ ngơi trước.
Trong phòng chờ đã có người - đội trưởng nhóm Land, Cố Đình Chu.
Thấy Lý Hành Hi bước vào, anh ta mỉm cười tiến lại gần: "Công việc kết thúc sớm nên mình tranh thủ qua luôn."
Lý Hành Hi không thèm tháo tai nghe, mắt nhìn thẳng phía trước đi ngang qua Cố Đình Chu.
Trong mắt Cố Đình Chu thoáng hiện tức giận, rồi nhanh chóng biến mất.
Lý Hành Hi đi thẳng đến cửa sổ, kéo tai nghe xuống, mở tung cửa kính.
"Áaaaa! Là Hi Bảo!"
"Hi Hi!"
"Bảo bối em yêu anh!"
Phòng chờ ở tầng 5, lập tức có người phát hiện ra anh. Lý Hành Hi luôn thế, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến người ta ngây ngất.
Anh vẫy tay chào phía dưới.
Tiếng hét lại càng dữ dội hơn.
Rầm!
Cố Đình Chu nhanh chóng đóng sập cửa sổ, vẻ mặt đầy lo lắng: "Mọi cử chỉ của cậu đều có thể bị báo chí thổi phồng. Ngày mai họ lại viết cậu cố tình gây chú ý khiến fan cuồng loạn, gây ra giẫm đạp."
Lý Hành Hi cuối cùng cũng liếc nhìn Cố Đình Chu: "Họ viết cái gì kệ họ."
"Thế thì cư dân mạng lại chửi cậu đấy. Tuần trước cậu liệt kê một loạt nghệ sĩ không muốn hợp tác, bị lên top 1 bảng xếp hạng, treo đến tận hôm qua cơ mà."
Lý Hành Hi suy nghĩ một chút, đúng là có chuyện này. Trong một cuộc phỏng vấn nhỏ, khi được hỏi về những nghệ sĩ dù trả bao nhiêu tiền cũng không hợp tác, anh đã điểm mặt hơn 20 người.
"Ừ, họ muốn chửi thì chửi. Tôi cũng chẳng thèm đọc."
Cố Đình Chu: "..."
"Bây giờ báo chí còn chưa rảnh quan tâm đến cậu ấy đâu, tất cả đang vây lấy Sky kìa."
Chị Thịnh giám đốc quản lý của Land bước vào phòng chờ vừa lên tiếng: "An Thanh bị vây đến nỗi không vào được."
Sky là nhóm nhạc nam mới được công ty đẩy mạnh, diễn viên chính của bộ phim đam mỹ vừa lên sóng tháng trước, gần đây cực kỳ nổi tiếng. Giới truyền thông gọi ca sĩ chính An Thanh là "Lý Hành Hi phiên bản nhỏ".
Nghe đến từ phim đam mỹ, Cố Đình Chu bất giác siết chặt tay.
Cơ hội này, đáng lẽ anh cũng có thể có!
Lý Hành Hi chưa debut đã nổi tiếng nhờ vũ đạo xuất sắc trên sân khấu Tết Nguyên Đán năm 13 tuổi. Đến năm 15 tuổi debut chính thức với Land, tính cách kiêu ngạo, chửi fan cuồng, mắng phóng viên, nhưng vẫn đỏ như cục than.
Người yêu anh thì yêu chết đi được, kẻ ghét anh cũng hận không thể nuốt trôi, nhưng ngày nào cũng phải theo dõi để chửi như kẻ giấu đầu hở đuôi.
Đến năm 16 tuổi, bộ phim điện ảnh đầu tay ngân sách thấp của anh bất ngờ trở thành ngựa ô, trở thành phim có doanh thu cao nhất năm, hút một lượng fan khổng lồ trên toàn cầu. Trên nền tảng mạng xã hội nổi tiếng nhất thế giới, tài khoản của Lý Hành Hi lọt top 5 nghệ sĩ có lượng follow cao nhất.
Ba thành viên còn lại của Land thì không nổi không chìm, không phải là không đỏ, chỉ là ánh hào quang của Lý Hành Hi quá rực rỡ, khiến những người khác trở nên lu mờ.
Anti-fan của Lý Hành Hi còn chế giễu: "Chữ L trong Land là Lý Hành Hi, and là ba thành viên còn lại. Land chính là Lý Hành Hi kéo lê cả nhóm như máy bay chết máy."
Cố Đình Chu là thành viên lớn tuổi nhất Land, từng làm thực tập sinh nhiều năm trước khi debut. Anh ta không cam tâm dừng lại ở đây.
Vào dịp kỷ niệm 3 năm debut của Land, Cố Đình Chu chủ động tìm gặp lãnh đạo công ty nói chuyện suốt đêm. Hôm sau, lãnh đạo gọi Lý Hành Hi vào nói chuyện.
Nội dung tóm gọn là: "Vì sự phát triển tốt hơn của Land, hướng tới đa dạng hóa để tiến ra quốc tế, Lý Hành Hi cần phối hợp ship với Cố Đình Chu."
Sáng hôm đó, Cố Đình Chu vui đến nỗi từng sợi tóc cũng rung rinh.
Nhưng đến chiều cùng ngày, Lý Hành Hi tuyên bố trong buổi phỏng vấn trực tiếp:
"Tôi đã có người mình thích, cô ấy là ánh trăng duy nhất trong đời tôi. Ngoài cô ấy, tôi sẽ không yêu thêm bất kỳ ai khác."
"Đừng hỏi tôi tên cô ấy là gì. Cô ấy không thuộc giới giải trí. Muốn chửi thì cứ nhắm vào tôi."
Lúc đó, họ vẫn còn sống chung trong căn hộ do công ty thuê. Một lần say rượu, Cố Đình Chu xông vào phòng Lý Hành Hi, lần duy nhất dám đối đầu với anh:
"Cậu nói dối! Cậu không có thích ai cả, cậu chỉ yêu bản thân cậu thôi! Cậu coi thường tôi, không muốn ship với tôi! Cậu sẵn sàng đánh đổi cả sự nghiệp chỉ để tránh né tôi!"
Lý Hành Hi thậm chí chẳng thèm đưa cho anh ta tờ khăn giấy nào: "Mặc kệ anh nghĩ gì. Nhưng chuyện tình cảm không ảnh hưởng được đến sự nghiệp của tôi."
Sau đó, Lý Hành Hi mất triệu fan, bị công ty cảnh cáo và đóng băng nửa năm.
Năm sau, album thứ ba của Land do chính tay Lý Hành Hi sản xuất bán chạy 6 triệu bản. Bộ phim anh đóng chính công chiếu, một lần nữa trở thành phim ăn khách nhất năm, đồng thời là tác phẩm Hoa ngữ đầu tiên lọt vào top 10 phim có doanh thu cao nhất lịch sử điện ảnh toàn cầu.
Lượng follower trên mạng xã hội của anh bùng nổ, vươn lên vị trí số 1 thế giới, vượt xa người thứ hai tới... 100 triệu.
Nhớ lại quá khứ, Cố Đình Chu nghiến răng nghiến lợi. Đến giờ anh ta vẫn không biết mình hận Lý Hành Hi vì đã cướp mất cơ hội nổi tiếng, hay vì cái thái độ khinh bỉ đến mức không thèm đưa nổi tờ khăn giấy!
Nhưng anh ta không dám biểu lộ. Lý Hành Hi quá đỏ, anh ta không dám đυ.ng vào.
Nhân viên sự kiện gõ cửa: "Chuẩn bị đi, tiếp theo là Land ra thảm đỏ."
"Áaaaaa! Hi Hi bảo bối!"
"Hu hu, Lý Hành Hi em yêu anh!"
"Hi Hi đẹp trai quá áaaaa!"
Khi Lý Hành Hi và Cố Đình Chu xuất hiện, khán giả như nổ tung.
Cuối thảm đỏ là lối vào dạ tiệc.
Đây là sự kiện gây quỹ cho trẻ em nông thôn thiếu sự chăm sóc của cha mẹ, ngoài nghệ sĩ còn có nhiều nhân vật chính trị và doanh nhân tham dự.
Cố Đình Chu được dẫn đến bàn thứ hai, trong khi Lý Hành Hi ngồi ở bàn lớn gần sân khấu - nơi dành cho giới chức và doanh nhân. Lý Hành Hi là nghệ sĩ duy nhất ở bàn này.
Bên cạnh anh còn một ghế trống, nhưng đến khi dạ tiệc bắt đầu vẫn không ai tới.
Lý Hành Hi mặc kệ, cầm đũa lên ăn.
Cả ngày sáng tác nhạc chưa ăn gì, anh đói rồi.
Trước khi dạ tiệc bắt đầu, màn hình lớn chiếu đoạn phim ngắn về cuộc sống của những đứa trẻ nông thôn.
Sau đó, nhóm Sky dẫn đầu nhóm trẻ em biểu diễn tiết mục văn nghệ mở màn đêm gây quỹ.
Những dải kim tuyến rơi xuống từ trần nhà, không khí trở nên rộn ràng.
Khi thấy trang phục của An Thanh, khán giả đồng loạt nhìn về phía Lý Hành Hi.
Hai người... mặc đồ giống nhau.
Sky và Land cùng một công ty, khi xuất hiện chung sẽ không bao giờ trùng trang phục. Huống chi đối thủ lại là Lý Hành Hi.
Chỉ có thể là An Thanh cố ý.
Màn kịch hay sắp diễn ra.
Quả nhiên đến phiên đấu giá, An Thanh và Lý Hành Hi đánh nhau.
Không phải đánh tay chân, mà là tranh giành bức tranh cuối cùng "Chúa tể rừng xanh", hình ảnh con hổ đứng trên đỉnh núi nhìn xuống cả khu rừng.
Dù không phải tác phẩm của danh họa, Lý Hành Hi lại thích ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Anh thích hổ đẹp đẽ, mạnh mẽ, và sống độc hành.
Giá khởi điểm 500 nghìn NDT.
An Thanh đã đẩy lên 2 triệu.
"3 triệu." Lý Hành Hi giơ biển.
"3.5 triệu."
Lý Hành Hi giơ tiếp: "5 triệu"
An Thanh bắt đầu đuối.
Cậu ta mới debut, tiền lương bị công ty chia phần lớn, lại còn phải nuôi ê-kíp riêng.
Bức tranh này thực ra không phải để khıêυ khí©h Lý Hành Hi như mọi người nghĩ. An Thanh có tin nội bộ: Người hiến tặng bức tranh là tân tổng giám đốc sắp nhậm chức của tập đoàn Lục thị, vừa tốt nghiệp tiến sĩ về nước hôm nay.
Tập đoàn Lục thị là công ty truyền thông xuyên quốc gia, sở hữu hàng chục hãng phim, đài truyền hình cùng các khu nghỉ dưỡng.
Nếu tiếp cận được vị tân tổng giám đốc này, tương lai cậu ta chắc chắn sẽ đỏ hơn cả Lý Hành Hi.
Chịu chút thiệt hại bây giờ xứng đáng!
An Thanh nghiến răng, từ từ giơ biển: "5.5 triệu"
"10 triệu"
Giá mà Lý Hành Hi đưa ra khiến cả hội trường bùng nổ những tiếng xì xào kinh ngạc.
10 triệu tệ không phải con số nhỏ, tổng giá trị các món đấu giá trước đó cộng lại cũng chỉ hơn 9 triệu.
Lý Hành Hi chờ đợi đối thủ tiếp tục nâng giá.
Hôm nay anh nhất định phải có được bức tranh này, thích thì mua, đắt mấy cũng đáng.
An Thanh im lặng, không giơ biển nữa. Tiếp cận tổng giám đốc, không nhất thiết phải dựa vào bức tranh này.
"3... 2... 1! Chốt! Chúa tể rừng xanh thuộc về quý ngài Lý Hành Hi!"
Tiếng búa của nhà đấu giá vang lên.
Cả hội trường vỗ tay chúc mừng, Lý Hành Hi chỉnh lại ống tay áo, bước lên trung tâm sân khấu.
Người dẫn chương trình mỉm cười thông báo: "Xin mời người hiến tặng bức tranh, quý ngài Lục Bất Trầm lên trao tác phẩm."
Lý Hành Hi tưởng mình nghe nhầm.
Lục Bất Trầm?
Lục Bất Trầm!
Anh quay đầu.
Thịch. Thịch. Thịch.
Từ góc khuất của sân khấu, nơi ánh đèn và bóng tối giao nhau, một bóng người từ từ bước lên các bậc thang.
[Anh bước rất chậm, từ chốn tối tăm, từng bước một hiện ra trước ánh mắt mọi người.]
Mô tả trong fanfiction lóe lên trong đầu Lý Hành Hi.
Anh đứng hình.
Lục Bất Trầm... không phải nhân vật hư cấu?
Trong lúc Lý Hành Hi kinh ngạc, Lục Bất Trầm đã đến trước mặt anh, thân hình cao lớn che khuất một nửa ánh đèn. Một nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, nửa còn lại lộ ra đường nét quai hàm sắc sảo.
Lý Hành Hi cao 1m84, như fanfiction miêu tả, Lục Bất Trầm cao hơn anh nửa cái đầu.
Lý Hành Hi ép bản thân bình tĩnh.
Trùng tên thôi.
Lục Bất Trầm, từng chữ đều bình thường.
Người dẫn chương trình tiếp tục giọng đầy cảm xúc: "Cảm ơn ngài Lục đã hiến tặng bức tranh quý giá, cảm ơn Hành Hi đã đấu giá thành công, mang đến hơi ấm cho trẻ em vùng sâu vùng xa..."
"Ba ba!"
Một tiếng trẻ con bất ngờ cắt ngang.
Một cục bánh bao màu trắng lao lên sân khấu, ôm chặt lấy chân Lý Hành Hi.
Lý Hành Hi: "???"
Chưa kịp phản ứng, một cục bánh bao đen khác cũng chạy lên, ôm lấy chân Lục Bất Trầm: "Bố yêu!"
Hội trường hỗn loạn, đèn flash nổ liên hồi.
Trong đầu Lý Hành Hi hiện lên miêu tả về cặp song sinh trong fanfiction:
Mắt giống anh, bé gái có nốt ruồi nơi khóe mắt trái, bé trai có vết bớt màu dâu sau tai.
Lý Hành Hi cúi xuống nhìn cục bánh bao trắng.
Đôi mắt màu nâu pha xanh lục như viên ngọc quý, khóe mắt trái có nốt ruồi nâu nhỏ lấp lánh dưới làn nước mắt.
Anh nghiêng đầu nhìn cục bánh bao đen. Dưới ánh đèn không thấy rõ màu mắt, nhưng sau tai trái cậu bé, một vết bớt màu dâu tây đỏ thẫm vô cùng nổi bật.
Lý Hành Hi: "..."
Dạo trước chị Thịnh từng đưa anh kịch bản phim giả tưởng về nhân vật trong sách xuyên ra thế giới thật.
Không thể nào...
Đồng tử Lý Hành Hi giãn ra từ từ.
Chẳng lẽ cặp song sinh trong fanfiction đã chui ra ngoài đời thật?
"Lý Hành Hi!"
Khán giả xôn xao: "Anh có con rồi sao?"
Lý Hành Hi ngẩng đầu. Anh không nhìn rõ khán giả dưới sân khấu, nhưng dùng đầu gối nghĩ cũng biết đó là mấy tay phóng viên máu ăn thua.
Anh và hai cục bánh bao này không có bất cứ quan hệ gì.
Nhưng nếu...
Đúng là nhân vật từ fanfiction chui ra...
Xét nghiệm ADN liệu có cho kết quả liên quan đến anh không?
Anh chắc chắn rằng bọn phóng viên, những kẻ ghét anh thấu xương, sẽ như lũ sói đánh hơi thấy máu, nhân cơ hội này xé xác anh thành trăm mảnh.
Nếu...
Không.
Thế giới của anh không có chữ nếu.
Lý Hành Hi ngẩng đầu, quét qua biển đèn flash đang gào thét dưới sân khấu.
Chỉ một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
Không để Lục Bất Trầm mở miệng, cũng không để anh ta thoát nạn bình yên.
Con chung fanfiction, không lý nào chỉ mình anh chịu trận.
Chết thì cũng phải kéo Lục Bất Trầm xuống cùng!
Anh quay người không chút do dự, vòng tay ôm lấy cổ Lục Bất Trầm, nhón chân, ép đôi môi mình lên...