Ba người dưới trướng Nguyễn Tri Nhàn thì chỉ có Blaze là có tư duy tương đối bình thường.
Hai người còn lại thì đều là những kẻ điên xuất sắc trong số những kẻ điên.
Falson mắc chứng cuồng mẹ mà định nghĩa "mẹ" của cậu ta lại vô cùng rộng rãi.
Chỉ cần trong khoảnh khắc nào đó hoặc có một hành động nào đó khiến cậu ta cảm nhận được thứ mà cậu ta cho là ánh sáng thiêng liêng của tình mẫu tử thì cậu ta sẽ không chút do dự mà tôn sùng người hoặc vật đó trở thành "mẹ" của mình, thậm chí còn sẵn sàng phục tùng vô điều kiện.
Nhưng những ai bị cậu ta coi là "mẹ" thì lại vô cùng đáng thương.
Bề ngoài Falson tỏ ra ngoan ngoãn, nghe lời. Dù có bị đánh, bị mắng, bị lợi dụng thì cũng chẳng phàn nàn, trông có vẻ rất dễ bắt nạt.
Thế nhưng chỉ cần qua lần đánh giá thứ hai, nếu cậu ta nhận định người đó đã mất tư cách làm mẹ thì đối tượng bị cậu ta nhắm đến chắc chắn sẽ bị gϊếŧ không chút do dự.
So với cậu ta thì Vallen lại đơn giản hơn nhiều.
Hắn chỉ muốn có người yêu.
Một người yêu không hề tồn tại, chỉ là sản phẩm do hắn tưởng tượng ra.
*
Thẩm Ngôn ôm chặt lấy Vallen, hơi thở nhẹ nhàng của anh phả bên tai hắn, giọng nói nhỏ nhẹ mà kích động:
"Chồng ơi thấy anh vẫn còn sống, em thực sự rất vui..."
Đầu ngón tay của Vallen khẽ động, vô thức chạm vào làn da ấm áp.
"Em gọi tôi là..." Giọng hắn có chút kỳ lạ: "Chồng?"
Thẩm Ngôn toàn thân run lên, chậm rãi ngẩng đầu khỏi hõm cổ hắn. Đôi mắt hoe đỏ, hàng mi còn vương hơi ướt. Chớp mắt một cái, giọt nước mắt to tròn liền rơi xuống đậu lại trên mu bàn tay Vallen.
Nóng hổi.
Cảm giác đó khiến tâm trạng Vallen bỗng trở nên khó tả.
Hắn luôn cho rằng người yêu của mình phải là nữ hoặc ít nhất là có những đặc điểm của phụ nữ.
Thế nhưng giờ đây một người đàn ông lại ôm hắn và gọi hắn là "chồng"?
Hắn cũng không đến mức quá bài xích bởi vì hắn có thể cảm nhận rõ ràng tình cảm mãnh liệt mà đối phương dành cho mình.
Người này yêu hắn sâu đậm.
Còn bản thân hắn...thì chẳng nhớ gì cả.
Trên gương mặt Vallen không hề che giấu cảm xúc, rõ ràng là đang thể hiện sự xa cách và hoang mang.
Thẩm Ngôn sững sờ nhìn hắn một lúc. Anh cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo rồi lùi lại, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
"Không có gì đâu, là lỗi của em. Em đến muộn rồi."
Thẩm Ngôn mạnh tay lau nước mắt. Anh đưa bộ đồ nghiên cứu viên mang theo cho Vallen. "Chuyện của chúng ta để sau hẵng nói. Chồng...không, Vallen. Anh mặc cái này vào trước rồi mình đi."
Vallen nhận lấy quần áo, động tác mặc vào có phần chậm chạp, lúng túng.
Thuốc thôi miên cùng đủ loại độc tố bị tiêm vào người để khống chế hắn khiến hắn cần ít nhất nửa tiếng thì mới có thể hoàn toàn khôi phục.
Trong mắt hắn loé lên một tia lạnh lẽo, sự cuồng bạo bị kiềm chế và du͙© vọиɠ hủy diệt cũng đang dần thức tỉnh trên cơ thể.
Hình ảnh những ngày tháng trong viện nghiên cứu chớp nhoáng hiện lên trong đầu hắn. Mũi dao sắc bén cứa qua da thịt, máu theo đường truyền chảy ra ngoài. Từng bóng dáng khoác áo blouse trắng thấp giọng bàn luận còn nỗi đau của hắn thì chỉ là những con số, những ký hiệu vô cảm bị nhập vào hệ thống.
Trong mắt bọn họ, hắn đã không còn là con người. Hắn chẳng khác nào một con vật thí nghiệm, là công cụ để bọn họ lấy lòng giới tư bản.
Vậy thì...gϊếŧ hết đi. Gϊếŧ sạch bọn chúng. Với tư cách là một con quái vật.
Bỗng nhiên, một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng lướt qua má.
Vallen giật mình quay phắt đầu lại, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn vội vàng quay đi, gò má thoáng ửng đỏ. Anh nhanh chóng liếc xuống người Vallen rồi lại chậm rãi thu ánh mắt về.
Sau vài giây trầm mặc, giọng anh có chút buồn bã: "Em biết bây giờ em đối với anh chỉ là một người xa lạ. Sau này em sẽ cố gắng kiềm chế. Xin lỗi anh."
Dứt lời, anh lục trong người lấy ra một chiếc khăn tay rồi cẩn thận đưa qua.
"Lau đi này."
Vallen nhìn chiếc khăn trắng sạch sẽ vài giây sau đó lại đưa mắt trở về phía Thẩm Ngôn.
"Không cần."
Thẩm Ngôn hơi sững lại.
Vallen bất ngờ kéo Thẩm Ngôn vào lòng, giọng nói trầm khàn vang lên bên tai:
"Em là người yêu của tôi. Em có quyền hôn tôi." Hắn bỗng nhiên bật cười. "Hoặc...làm nhiều hơn thế nữa."
Thẩm Ngôn nhịn cơn ngượng ngùng, ngoan ngoãn gọi thêm hai tiếng "Chồng ơi!" để dỗ dành hắn.
Sau đó, anh dẫn Vallen đến kho quân sự, trơ mắt nhìn hắn dễ dàng phá hủy hệ thống an ninh, hạ gục bảo vệ trong nháy mắt thậm chí còn tiện tay xé rách cả cánh cửa thép.
Tiếp đó dưới sự hướng dẫn của hắn, anh tìm được một quả bom nổ có kích thước chỉ bằng lòng bàn tay.
Thẩm Ngôn nhét quả bom vào túi. Anh ngước lên nhìn Vallen, trong mắt tràn đầy yêu thương.
Vallen cũng nhanh chóng thích nghi với "người yêu xa lạ" này, hắn thuận tay kéo anh vào lòng rồi hôn nhẹ lên trán anh.
Ánh mắt Thẩm Ngôn quét qua cánh cửa thép đã bị phá nát.
Sức phá hoại quá kinh khủng. Nguyễn Tri Nhàn cho dù không dùng đến bom thì chỉ cần một mình Vallen, trong nửa ngày cũng có thể đánh chìm cả chiếc du thuyền này.
Thẩm Ngôn lặng lẽ nhắm mắt.
Xin lỗi nhé, anh bạn.
Chuyện anh chưa từng có vợ, chắc phải để sau một thời gian nữa mới nói cho anh biết được.