Chương 38

Vài giây sau, trang web chuyển giao diện.

Anh mở hồ sơ cá nhân.

Góc phải trên cùng là ảnh chân dung của anh, bên trái là thông tin cơ bản.

Ngay chỗ chức danh, rõ ràng có ghi ba chữ: “Phó Viện Trưởng.”

Không ai không biết, website chính thức và video là không thể làm giả.

Thẩm Ngôn nhét thiết bị vào tay họ, để mặc họ kiểm tra tới lui tự mình xác nhận tính chân thực.

Hy vọng Blaze có thể hack vào hệ thống của Viện Nghiên Cứu Hoa Hồng trong vòng mười phút và sao chép lại giao diện một cách hoàn hảo.

Nhìn hai nghiên cứu viên bận rộn kiểm tra, trong lòng Thẩm Ngôn lại cực kỳ bình tĩnh.

Khi biết du thuyền này chính là Ngọc Trai số 8, anh đã vạch ra một khung hành động và mục tiêu.

Quan trọng nhất trong số đó là phá hủy kế hoạch đánh bom của Nguyễn Tri Nhàn.

Nhiệm vụ này là ưu tiên hàng đầu.

Tất cả những gì anh làm đều là nhằm phục vụ cho mục tiêu này.

Bảy ngày sau, du thuyền sẽ cập bến cảng khu 7.

Ở tầng thấp nhất của du thuyền đang cất giấu hàng chục nghìn tấn vũ khí quân sự.

Nguyễn Tri Nhàn đã biết tin này.

Trước khi du thuyền khởi hành, hắn đã bí mật đặt kíp nổ bên trong kho quân sự.

Ngày thứ bảy, hắn sẽ nhấn công tắc.

Bom phát nổ, vũ khí quân sự cũng bị kéo theo.

Con quái vật khổng lồ giữa đại dương mất đi khả năng vận hành bình thường, chỉ cần chưa đầy mười mấy phút thì nó sẽ chìm xuống đáy biển.

Đội cứu hộ sẽ đến ngay lúc đó.

Cuối cùng chỉ có khoảng hơn một trăm người sống sót.

Thẩm Ngôn có tinh thần mạo hiểm, đôi khi sẵn sàng lấy sinh mạng ra để đánh cược.

Nhưng cược vào một chuyện mà tỷ lệ sống sót dưới 1% thì không đáng.

Muốn ngăn cản Nguyễn Tri Nhàn thì phải lấy đi kíp nổ.

Mà bom nằm trong kho quân sự.

Mức độ bảo mật của kho quân sự cao hơn nhiều, rất nhiều so với phòng thí nghiệm.

Muốn vào được đó thì ít nhất phải có một chỉ thị cấp một.

Nhưng người nắm giữ chỉ thị cấp một này...

Trong nguyên tác, hắn chưa từng xuất hiện.

Tuy nhiên theo phỏng đoán từ những chi tiết rải rác, có lẽ ngay ngày đầu tiên lên tàu, hắn đã bị Nguyễn Tri Nhàn gϊếŧ chết rồi.

Tin tức không bị lộ ra ngoài vì Nguyễn Tri Nhàn đã lợi dụng mạng lưới quan hệ phức tạp giữa các chính khách và thương nhân khiến họ nghi kỵ lẫn nhau, không ai dám hé răng.

Vậy nên Thẩm Ngôn chỉ có thể tìm cách khác.

Ví dụ như cưỡng chế đột phá.

Thẩm Ngôn thu hồi ánh mắt. Anh nhìn xuyên qua hai nghiên cứu viên đang kích động, ánh mắt rơi vào chiếc quan tài không xa.

Về sau những quái vật thực sự đã vượt qua giới hạn sinh lý con người thậm chí chúng còn có thể xé nát cả một tòa cao ốc...

Chính là tên đang nằm trong đó.

Mở một cánh cửa.

Với hắn mà nói là chuyện dễ như trở bàn tay.

Thẩm Ngôn thu ánh mắt lại, anh quay sang nhìn hai nghiên cứu viên:

“Để tránh kế hoạch bị lộ, tôi và một số cộng sự khác đang tìm kiếm những nhân tài có thể tận dụng trên chiếc du thuyền này. Còn các cậu...”

Hai nghiên cứu viên đã hoàn toàn bị trang web giả mạo kia thuyết phục.

Cảm giác trọng trách đè nặng lên vai khiến ánh mắt họ trở nên kiên định, bờ vai cũng vô thức ưỡn thẳng.

Họ ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Thẩm Ngôn, kiêu hãnh ưỡn ngực.

Thẩm Ngôn nghiêm túc nói tiếp:

“Trong bài kiểm tra vừa rồi, hai người đã thể hiện phẩm chất và tố chất mà một nhà nghiên cứu xuất sắc nên có. Đối mặt với một kẻ tội phạm hung ác, hai người đã không khuất phục, vẫn kiên trì giữ vững nguyên tắc của mình. Tôi rất hài lòng.”

Hai nghiên cứu viên hơi chột dạ.

Dù gì thì bọn họ cũng chỉ là sợ chết thôi chứ chẳng phải kiên trì gì cả.

Nhưng mà cơ hội thăng tiến đang bày ra ngay trước mắt, họ cũng chẳng dại gì vạch trần chính mình.

Dưới ánh mắt tán thưởng của vị phó viện trưởng trẻ tuổi, cả hai bị dỗ đến mức suýt nữa thì quỳ xuống vội vã truyền quyền hạn của kho lưu trữ quái vật cho Thẩm Ngôn.

Thẩm Ngôn khẽ gật đầu:

“Yên tâm, thực thể thí nghiệm này có liên quan đến nhiệm vụ lần này của tôi. Nhưng cấp độ bảo mật rất cao. Xin lỗi, tôi không thể tiết lộ lý do giải phóng hắn.”

Hai nghiên cứu viên vội đáp:

“Không sao cả, phó viện trưởng!”

Thẩm Ngôn khoan dung nói:

“Tôi sẽ kiểm soát tốt hành vi của hắn. Hai cậu có thể rời đi trước, đợi tôi quay về thì sẽ liên hệ lại.”

“Rõ!”

Hai nghiên cứu viên tái mặt mà đến, hớn hở mà đi.

Thẩm Ngôn nhìn theo bóng họ rời xa sau đó anh không nhanh không chậm đi đến bên cạnh chiếc quan tài kim loại.

Anh điều khiển thiết bị đầu cuối và ra lệnh.

Máy móc bao quanh quan tài phát ra tiếng bíp bíp.

Những ống dẫn và dây nối với quan tài lần lượt tách ra, thu hồi về bên trong máy.

Chất lỏng màu xanh lá bao bọc bên trong dần rút đi.

Người đàn ông đang ngủ say chậm rãi mở mắt.

Dung nham đang cuộn trào trong mắt hắn nhưng chỉ sau vài giây nó đã đông đặc lại.

Cuối cùng, đôi mắt ấy có cùng sắc đỏ héo úa, khô cằn, chết chóc như mái tóc của hắn vậy.

Nắp quan tài đang hạ xuống.

Tốc độ rất chậm.

Hắn cau mày, đưa tay đẩy mạnh.

Hệ thống điện chập chờn.

Quan tài phát ra tiếng nổ lách tách.

Những tia điện lóe sáng phản chiếu trong mắt hắn.

Hắn quay đầu nhìn về phía Thẩm Ngôn.

Thẩm Ngôn đột ngột nhào lên, ôm chặt lấy hắn.

Vallen không động đậy.

Hắn nhạy bén nhận ra sự yếu ớt của con người này.

Không có tính công kích. Cũng không cần đề phòng.

Hắn đưa tay đặt lên gáy Thẩm Ngôn.

Ngón tay có thể dễ dàng bóp nát đốt sống cổ của con người này.

Nhưng rồi hắn dừng lại.

Vì Thẩm Ngôn với giọng nghẹn ngào đầy cảm xúc, rưng rưng nói:

“Chồng ơi! Anh không nhớ em sao?”